[KN] KHYCCTTBD – Chương 93 + 94

Chương 93

Vương Tuấn Khải phát hiện ra chỗ tốt của việc Vương Nguyên không biết bơi ____ Không rời khỏi anh.

Vừa xuống nước một cái Vương Nguyên đã dính chặt vào Vương Tuấn Khải, chỉ sợ mình bị nước biển cuốn đi, ôm phao bơi cá heo không hề thấy an toàn chút nào, sớm biết thế này đã dùng phao cấp cứu.

Lúc học bơi thì càng không cần phải nói, vì muốn mau chóng học bơi, không thể cứ ôm phao bơi cá heo mãi được, nếu không tay sẽ không động đậy, chỉ có thể dựa vào sự giúp đỡ của Vương Tuấn Khải. Vương Nguyên vung tay múa chân trong làn nước, Vương Tuấn Khải giữ lấy eo Vương Nguyên không để cậu chìm xuống.

“Đúng rồi, tay phải gạt nước ra, không phải đập vào nước, giống như chèo thuyền ấy, gạt nước ra sau cơ thể sẽ hướng về đằng trước, gạt nước xuống dưới cơ thể sẽ tự nổi lên trên, cho nên cần phải gạt nước ra sau hoặc xuống dưới.” Vương Tuấn Khải vừa đỡ vừa chỉ đạo. “Được rồi, nghỉ một chút đã.”

“Phù…” Vương Nguyên thở phào một hơi, học bơi đúng là mệt quá, cảm giác vận động ở dưới nước và vận động ở trên mặt đất hoàn toàn khác nhau, thân thể bị đè ép, hô hấp cũng không thông thuận bằng trên đất. “Hửm? Cá heo của em đâu?”

Vương Nguyên vừa mới học được một lúc đã phát hiện không thấy cá heo của mình đâu, bây giờ cậu đang bám chặt vào người Vương Tuấn Khải, chân chỉ miễn cưỡng giẫm lên cát bên dưới, điều này làm cậu cực kỳ không có cảm giác an toàn.

Vương Tuấn Khải nói vô cùng nghiêm túc: “À, vừa rồi lúc em học anh đã để sang một bên không chú ý, không ngờ nó bị cuốn đi, bây giờ anh cũng không biết nó trôi đi đâu rồi. Không sao, lần sau lại mua một con nữa là được.”

“Nhưng em cũng không thể cứ bám vào người anh mãi chứ?” Vương Nguyên không vui.

Vương Tuấn Khải vươn tay sờ soạng eo Vương Nguyên, cười mỉm nói: “Có sau đâu, phao cấp cứu anh đây có trí năng hơn nhiều so với phao bơi cá heo, có thể vừa dạy em học bơi vừa nói chuyện với em nữa ~”

Vương Nguyên: “…” Nhất định là anh cố ý vứt con cá heo kia đi rồi, anh có thể có chút liêm sỉ không?

Lúc nghỉ ngơi, hai người ngồi xem người ta lướt sóng, rất nhiều người đều đang lướt sóng, Vương Nguyên cũng thấy chộn rộn, cậu hăng hái nói với Vương Tuấn Khải: “Em cũng muốn chơi cái này, nằm trên ván lướt sóng sẽ không bị chìm, có vẻ chơi vui lắm đấy.” Cậu còn nhìn thấy có cả một đứa trẻ khoảng mười tuổi chơi trò này mà.

“Không được, vạn nhất một cơn sóng to cuốn đến, em không cẩn thận buông tay thì sao?” Vương Tuấn Khải cự tuyệt không chút do dự. “Em chưa biết bơi, xảy ra chuyện gì thì sao?”

“Ừm… Được rồi.” Vương Nguyên nhìn chằm chằm vào tấm ván lướt sóng chảy nước miếng, nhất định mình phải học bơi thật nhanh mới được!

Tới gần trưa, du khách càng lúc càng nhiều, Vương Tuấn Khải cảm thấy vị trí của hai người hơi chật chội bèn đưa Vương Nguyên đến chỗ khác rộng rãi hơn. “Sang bên cạnh đi, ở đây nhiều người quá.”

“À.” Vương Nguyên không có cá heo thì chẳng thể làm gì, chỉ có thể đi theo Vương Tuấn Khải, hai người đến phần sườn bãi biển tiếp tục học bơi.

“Sao nào, đã tìm được bí quyết chưa?” Vương Tuấn Khải cảm thấy tư thế của Vương Nguyên rất tốt.

“Ừm, hình như thế này có chút cảm giác.” Vương Nguyên hơi hưng phấn, mình đúng là thông minh quá, chưa được bao lâu đã sắp học được rồi. “Có phải tay anh giữ em nhẹ hơn rồi không?”

“Ừ, nhẹ hơn trước nhiều, không thì anh thử buông tay nhé?” Vương Tuấn Khải thử buông tay ra. “Em tự bơi đi, anh đứng xem bên cạnh.”

“Được.” Vương Nguyên sung sướng. “Em sẵn sàng rồi, anh buông tay đi.”

Mười giây sau…

‘Ục ục ục ục…’ Sau khi Vương Nguyên uống hai ngụm nước thì được Vương Tuấn Khải kéo lên khỏi mặt nước.

“Tại sao chứ?” Vương Nguyên vừa ho vừa tức giận nói. “Rõ ràng lúc trước em sắp học được rồi mà!”

“Bị sặc rồi à?” Vương Tuấn Khải vỗ ngực cho Vương Nguyên, đau lòng nói. “Là anh không tốt, không giữ em đúng lúc.”

“Không sao không sao, em nghe nói lúc mới học bơi cũng có rất nhiều phải uống bao nhiêu nước.” Vương Nguyên không để bụng. “Học tiếp đi, được anh giữ nên em tưởng học bơi dễ lắm chứ.”

Vương Tuấn Khải rất hưởng thụ khoảng thời gian này, hai người thân mật chơi đùa trong nước, nói một vài lời ngon ngọt, anh còn thường xuyên động chạm sờ soạng, thật là tuyệt vời.

Ngay vào lúc hai người học bơi trong sự thân thân mật mật, đột nhiên có một giọng nói không hài hòa chen vào.

“Xin lỗi, Vương tiên sinh, anh có thể giúp em một chút không?” Hai người nghe thấy một giọng nữ hơi quen.

Vương Tuấn Khải che chắn cả người Vương Nguyên nhìn sang một bên, phát hiện người đến là Tiêu Văn, trên mặt cô có vẻ rất lo lắng, hình như còn có nước mắt, tư thế rất là quái dị.

“Cô làm sao vậy?” Vương Nguyên khó hiểu, Tiêu tiểu thư đâu có bị chìm, có cái gì mà phải cần Vương Tuấn Khải giúp trong nước chứ?

“Tôi… Tôi…” Còn chưa nói xong đã bật khóc thành tiếng.

Vương Tuấn Khải vốn đã không có ấn tượng tốt về Tiêu Văn, giờ thấy cô cứ ấp úng như vậy lại càng thấy phiền hơn, thế nhưng vô duyên vô cớ mà lại nói lời khó nghe thì có vẻ mình không có phong độ, bèn chịu đựng không lên tiếng.

“Cô cứ nói từ từ, rốt cuộc là thế nào?” Vương Nguyên thì tràn đầy lòng thông cảm. Cậu không tiếp xúc với Tiêu Văn nhiều lắm, căn bản không hề hiểu cô, chỉ là cảm thấy con gái mà khóc lóc thế này nhất định không phải chuyện nhỏ. “Bạn trai cô đâu, cả Đường tiểu thư nữa, không phải bọn họ bị làm sao chứ?”

“Không phải.” Vẻ mặt Tiêu Văn đầy thương tâm. “Áo tắm của tôi… không thấy đâu, bây giờ tôi không thể lên bờ được, cũng không dám đến nơi có nhiều người.”

“…” Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên đều trợn trừng mắt, đến giờ họ mới biết tại sao tư thế của Tiêu Văn lại quái dị thế này, hóa ra là hai tay đang ôm ngực, hóa ra là áo tắm không thấy đâu.

“Sao lại vậy, bị nước cuốn đi à?” Vương Nguyên cảm thấy đối với con gái mà nói, ở trần là một chuyện cực kỳ lớn. Cậu nói với Vương Tuấn Khải. “Chúng ta lên bờ tìm quần áo cho cô ấy đi, dù sao cũng phải để cô ấy lên bờ đã.”

“Ừ.” Trông Tiêu Văn thật sự rất đáng thương, Vương Tuấn Khải kéo tay Vương Nguyên lên bờ.

Bên dưới ô che nắng của họ ngoại trừ quần áo của hai người lúc nãy cởi ra, thì chỉ có một chiếc khăn tắm. Vương Tuấn Khải không muốn để Tiêu Văn mặc quần áo của mình, càng không muốn để cô mặc quần áo của Vương Nguyên, cho nên cầm khăn tắm xuống biển. “Tiểu Nguyên, em chờ ở đây, để anh đưa là được, cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi.”

“Được.” Vương Nguyên ngồi trên ghế uống chút nước trái cây, học bơi lâu như thế, đúng là mệt quá.

Nhìn thấy Vương Tuấn Khải cầm khăn tắm đến đây, đầu tiên là hai mắt Tiêu Văn sáng ngời, nhưng mấy giây sau lại biến thành khuôn mặt khóc lóc. “Cám ơn anh, Vương tiên sinh.”

“Lần sau cẩn thận một chút.” Vương Tuấn Khải chẳng biết phải nói gì với cô, anh cứ tưởng cái chuyện áo tắm bị nước cuốn đi chỉ xảy ra trong phim thôi chứ, ai dè lại thật sự có người ngu ngốc như vậy.

“Không phải… Không phải em không cẩn thận, là… là có người cố ý cởi dây buộc áo tắm của em.” Tiêu Văn lại bắt đầu khóc, dáng vẻ rất đáng thương.

Vốn tưởng Tiêu Văn có thứ để che xong sẽ mau chóng về khách sạn thay áo tắm, nhưng ngờ đâu cô lại đi theo Vương Tuấn Khải luôn.

Vương Nguyên khó hiểu hỏi: “Sao thế Tiêu tiểu thư? Bị thương ở đâu à?”

Vương Tuấn Khải đứng một bên không thèm nói chuyện, anh cũng uống nước trái cây, phần thái dương giật nảy mạnh, chiều nay sẽ thoa nhiều kem chống nắng hơn cho Tiểu Nguyên nhỉ, thoa khắp toàn thân cái gì chứ, đúng là chỉ nghĩ thôi cũng thấy tình thú ~

“Không phải, không… không bị thương.” Tiêu Văn ấp úng, khóe mắt thường thường liếc sang Vương Tuấn Khải.

“Có phải bị dọa sợ không?” Vương Nguyên có thể hiểu được loại tâm tình này. Cậu luôn cảm thấy Tiêu Văn là kiểu con gái yếu đuối nhu nhược cần được bảo vệ, lúc nào cũng nhát gan rất dễ dàng bị dọa. “Cô ngồi nghỉ ở đây đi, chúng tôi giúp cô đi tìm Đường tiểu thư, bị lạc nhau đúng không? Không thấy cô chắc hai người họ sốt ruột lắm.”

“Đừng!” Đột nhiên Tiêu Văn lớn tiếng ngăn cản. “Đừng đi!” Cô cúi đầu xuống, buồn bã nói. “Nhất định bây giờ Quả Quả không muốn gặp lại tôi nữa đâu…”

Vương Nguyên mơ hồ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

5522Barres_fleurs__7_

Chương 94

“Tóm lại là có chuyện gì vậy?” Vương Nguyên thấy dáng vẻ này của Tiêu Văn thật sự là hơi đáng thương nên nói. “Hay để chúng tôi đưa cô về khách sạn?” Bộ dạng thế này mà ở bên ngoài đúng là không ổn.

“Không!” Tiêu Văn vội vàng nói. “Tạm thời tôi không muốn về, tôi ____”

“Không muốn về thì ngồi đây một lát, bao giờ muốn về thì về.” Cô còn chưa nói hết đã bị Vương Tuấn Khải cắt ngang. Anh xem giờ trong đồng hồ không thấm nước trên cổ tay rồi nói với Vương Nguyên. “Chúng ta đi tắm rồi ăn trưa thôi, anh biết nhất định em vừa đói vừa mệt.”

Vương Nguyên hắc tuyến. Cậu nhìn dáng vẻ cực kỳ đáng thương của Tiêu Văn, sau đó kéo Vương Tuấn Khải sang một bên nói nhỏ: “Sao anh không có chút thông cảm nào vậy? Một cô gái như cô ấy gặp phải chuyện này thật sự rất đáng thương, chúng ta nên giúp cô ấy chứ.”

“Em đã nói muốn đưa cô ta về khách sạn, là chính cô ta không đồng ý đấy chứ. Chúng ta đâu phải người giám hộ của cô ta, giúp cô ta không phải là nghĩa vụ của chúng ta. Cô ta cũng không tàn phế, có thể đi được có thể nhảy được, còn biết nói chuyện, tuy áo tắm bị cuốn đi, nhưng cái khăn tắm kia còn che chắn kỹ hơn áo tắm nhiều. Nếu bảo anh nói, cô ta về khách sạn không cần chúng ta phải đưa, dù có cần đưa cũng không phải hai chúng ta. Chúng ta đến đây để hưởng tuần trăng mật mà, cứ để mấy người bên dưới làm là được.” Vương Tuấn Khải tìm trái tìm phải, những người anh thuê đến giúp việc chắc là về lấy đồ rồi, có lẽ sẽ trở lại rất nhanh. “Tóm lại em đừng quan tâm, anh thấy cô ta vẫn rất tốt.”

“Tốt cái gì mà tốt, cô ấy đã khóc thế kia!” Vương Nguyên vẫn cảm thấy Tiêu Văn đáng thương. “Có phải cô ấy cãi nhau với Đường tiểu thư không nhỉ?”

“Chắc thế.” Tình huống cụ thể thì Vương Tuấn Khải không rõ lắm, anh cũng chả có hứng tìm hiểu, nhưng anh có thể đoán được đại khái sự việc.

Tiêu Văn thấy Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên đứng sang một bên thì thầm với nhau không phản ứng với mình, trong lòng hơi bất an, sợ hai người họ bỏ mặc cô, vì thế mới yếu ớt nói: “Các anh có thể đừng liên lạc với Quả Quả không, tôi…” Nói đến đây lại khóc lên.

Vương Nguyên không chịu nổi nhất chính là nước mắt của phụ nữ, cậu hoảng sợ hỏi: “Sao vậy sao vậy, sao lại khóc nữa? Cô cãi nhau với Đường tiểu thư phải không? Hay là với Cố tiên sinh?”

“Không… Không cãi nhau, nói cho cùng cũng là tại tôi không tốt.” Một tay Tiêu Văn giữ chiếc khăn tắm trên người, một tay lau nước mắt. “Là tôi không nên tranh đoạt Cố Hải với Quả Quả.”

“Hả?” Vương Nguyên mơ màng, nếu cậu không nghe nhầm, Tiêu Văn vừa nói đến một mối tình tay ba cẩu huyết đúng không?

Có điều tình cảm là chuyện khó nói rõ nhất, Vương Nguyên cũng không biết phải làm gì bây giờ, việc này cậu không thể quản nổi. “Hay cứ để chúng tôi đưa cô về đi? Đột nhiên cô biến mất, ở đây còn là bờ biển, không thấy cô đâu chắc họ sốt ruột lắm, nhất định Đường Tiểu Nguyên và Cố tiên sinh đang đi tìm cô, không biết chừng họ còn tưởng cô xảy ra chuyện gì bất trắc cũng nên.”

“Cầu xin anh tuyệt đối đừng tìm họ, nhất định hai người họ đang ở bên nhau…” Tiêu Văn nói đến đây bỗng che miệng mình khóc không thành tiếng. “Tôi không biết nên làm gì bây giờ…”

“Hay là giúp cô ấy đi?” Vương Nguyên nói nhỏ với Vương Tuấn Khải.

“… Được rồi.” Vương Tuấn Khải ngẫm nghĩ một lát rồi đồng ý, không phải là anh thật sự muốn giúp Tiêu Văn, chỉ là muốn thông qua Tiêu Văn để Vương Nguyên hiểu được một đạo lý thôi.

Đừng có nhìn thấy ai cũng giúp đỡ, em căn bản không hiểu biết gì về đối phương, để rồi bị lợi dụng lòng đồng cảm, bị che mắt bị lừa gạt thậm chí là dẫn sói về nhà cũng rất có thể.

Không lâu sau người hầu của biệt thự đã tới, Vương Tuấn Khải bảo người hầu đi sang khu mua sắm bên cạnh mua quần áo cho Tiêu Văn, sau đó thì cùng Vương Nguyên dẫn Tiêu Văn về biệt thự.

“Cám ơn Vương tiên sinh.” Tiêu Văn cảm ơn Vương Tuấn Khải hết lần này đến lần khác, không hề nhắc đến Vương Nguyên, Vương Nguyên cũng chưa nhận ra có gì bất thường.

Lúc này Đường Quả và Cố Hải đang sốt ruột đi tìm Tiêu Văn. Vừa rồi Đường Quả đi mua đồ uống, trở về không thấy Tiêu Văn đâu thì hỏi Cố Hải, Cố Hải nói vừa rồi chơi đùa dưới nước cùng Tiêu Văn, sau đó Tiêu Văn nói mệt muốn lên bờ nghỉ một lát nên hai người tách ra, một lúc sau thì không thấy người đâu.

“Văn Văn ~” Đường Quả và Cố Hải không ngừng gọi to, nhưng đã tìm kiếm hơn nửa tiếng vẫn không thấy đâu.

“Không phải cô ấy bị nước biển cuốn đi rồi chứ, ở đây sóng to lắm.” Đường Quả nôn nóng không thôi.

“Chắc là không đâu, tớ có thấy cô ấy lên bờ, sau đó không lâu thì cậu về rồi bắt đầu đi tìm luôn, trong thời gian ngắn như thế cô ấy có thể xảy ra chuyện gì được.” Không phải Cố Hải không lo lắng cho sự an toàn của Tiêu Văn. “Liệu có phải đã đến khu mua sắm không? Ở đó có bán nhiều đồ, hơn nữa còn rất gần đây.”

“Chắc không phải đâu, cô ấy mặc đồ tắm ướt như thế, sao có thể đến đó. Nếu không đi biển, bình thường cô ấy sẽ không mặc hở hang như vậy.” Đường Quả lắc đầu. “Cô ấy sẽ không ăn mặc như vậy đi mua sắm đâu, quầy hàng ở đây đã là cực hạn của cô ấy rồi.”

Cố Hải không còn cách nào khác, chỉ có thể nóng giận nói: “Vậy chúng ta sang bên kia tìm xem, bây giờ đông người quá, không dễ tìm, có lẽ là xen lẫn trong đám người nào đó rồi, thật là, rốt cuộc chạy đi đâu không biết.”

“Tiêu Văn ~”

Tiêu Văn đi theo Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên đến biệt thự của họ. Khác hoàn toàn với khách sạn mà mình đang ở, biệt thự này to lớn như thế, tất cả mọi thứ đều xa hoa đến vậy, trong biệt thự còn có mấy người hầu, nghe nói Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên định ở đây hai tuần, không có hơn mười vạn hai mươi vạn là không được. Nghe nói thuê loại biệt thự này tối thiểu một ngày là hơn một vạn, hơn nữa còn có nhiều loại phục vụ khác, hai tuần ít nhất cũng phải mất mấy chục vạn.

Vận khí của Vương Nguyên này đúng là quá tốt, rõ ràng mình và anh ta cùng họ, mặt mũi còn hơi giống nhau, nhưng đương nhiên mình xinh đẹp hơn nhiều, tại sao chỉ có thể yêu một sinh viên đại học.

Được rồi, thật ra Cố Hải cũng không thể coi là nghèo, nhưng cũng chỉ là một gia đình bình thường, mấy vạn cho một lần đi chơi thì có lẽ có, nếu nhiều hơn khẳng định là không được, hơn nữa cũng không thể lúc nào cũng tiêu tiền như thế, một năm chắc chỉ có một lần.

Trước đây Tiêu Văn ở bên Cố Hải cũng coi như thỏa mãn, thế nhưng con người thì rất hay so sánh, sau khi cô thấy mình và Vương Nguyên giống nhau như vậy liền cảm thấy thế giới này rất không công bằng, dù sao Cố Hải mà đem so với Vương Tuấn Khải thì chẳng là cái gì hết.

Trên máy bay, Vương Tuấn Khải yêu thích Đường Quả như vậy cũng làm cô ghen tỵ, cô tự nhận mình giỏi hơn Đường Quả nhiều, thế nhưng rất nhiều người đều thích Đường Quả, rõ ràng chẳng cần nỗ lực gì hết nhưng lại luôn gặp được vận may.

Thế giới này rất không công bằng, cho nên cô phải tranh thủ hạnh phúc cho mình.

Vương Nguyên đi vào nhà trước, Vương Tuấn Khải đi phía sau, cuối cùng là Tiêu Văn.

“Á ____” Vương Nguyên vừa mới đi qua cửa chưa được bao xa đã nghe thấy tiếng kêu đằng sau, quay lại nhìn thì thấy, cả người Tiêu Văn đều dựa vào trong ngực Vương Tuấn Khải, khăn tắm trên người cũng rơi xuống đất.

Quần áo mới mua còn chưa kịp thay, định để về đến biệt thự mới mặc, cho nên phần thân trên của Tiêu Văn hoàn toàn không có gì, chỉ có một chiếc khăn tắm, giờ thì cả khăn tắm cũng rơi, nửa người trên trần trụi.

Vương Nguyên sững sờ không nói thành lời, đây là chuyện gì vậy? Giúp đỡ Tiêu Văn là một chuyện, thế nhưng có một người phụ nữ trần trụi nửa người trên dựa vào Vương Tuấn Khải lại là chuyện khác, bất luận là về mặt sinh lý hay tâm lý cậu đều không thể chấp nhận.

“Xin… Xin lỗi.” Tiêu Văn né tránh trong lòng Vương Tuấn Khải. “Đột nhiên em bị vấp chân, cám ơn Vương tiên sinh đã đỡ em.”

Vương Tuấn Khải: “…” Tôi căn bản không hề đỡ cô mà.

Anh vốn định đẩy Tiêu Văn ra, có điều nghĩ đến chuyện phải cho Vương Nguyên một bài học sâu sắc thì án binh bất động, anh cũng thật sự muốn nhìn xem rốt cuộc người phụ nữ này muốn giở trò gì.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s