[KN] KHYCCTTBD – Chương 79 + 80

Chương 79 

Vương Tuấn Khải lên giường nằm nghiêng bên cạnh Vương Nguyên, tay phải vuốt ve mái tóc Vương Nguyên: “Còn khó chịu nữa không, có muốn nôn không?”

Vương Nguyên lắc đầu, cậu tắm xong đã tỉnh táo hơn nhiều.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói cho anh nghe đi, đừng giấu trong lòng.” Vương Tuấn Khải nhẹ nhàng dỗ dành. “Sắp tổ chức hôn lễ rồi, có chuyện gì chúng ta phải giải quyết hết thì hôn lễ mới thật sự vui vẻ được.”

Vương Nguyên quay người nằm nghiêng đối mặt với Vương Tuấn Khải. Thực sự chuyện này rất khó nói ra miệng, người nhà của cậu không chỉ không tôn trọng cậu, còn không tôn trọng Vương Tuấn Khải, bọn họ coi Vương Tuấn Khải là cái gì chứ, bất cứ ai cũng có thể điều khiển anh sao! Tùy tiện lôi một người không biết đến làm cô dâu, chỉ có những kẻ bị bệnh tâm thần mới làm ra được chuyện này!

Cậu không hiểu rốt cuộc đầu óc của mấy người nhà cậu nghĩ thế nào nữa, tại sao lại có thể có ý nghĩ kỳ lạ đến mức độ đó, chỉ cần người ta hơi có đầu óc một chút thôi sẽ không bao giờ có cái suy nghĩ này.

Cuối cùng, Vương Nguyên vẫn kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Vương Tuấn Khải nghe. Khi cậu nói đến ý định cho người khác đến làm cô dâu thay, Vương Tuấn Khải đã đờ người ra một lúc lâu, mãi mà không hồi thần lại được.

“… Anh nói gì đi chứ.” Vương Nguyên biết chuyện này quả thực rất khó để nói thành lời, nói ra sẽ chỉ thấy mất mặt, cậu đã chuẩn bị tốt nếu Vương Tuấn Khải nổi giận rồi, thế nhưng sao Vương Tuấn Khải không nói lấy một câu chứ, điều này càng khiến cậu bất an hơn.

Vương Tuấn Khải dùng vẻ mặt quái dị nhìn Vương Nguyên một lúc lâu mới lên tiếng: “Anh cực kỳ khó hiểu, em thật sự là con ruột của Vương Hải hả?” Ba người khác thì thôi cũng đành, vốn dĩ quan hệ với mẹ kế và các anh chị em cùng cha khác mẹ đã rất khó có thể hòa thuận rồi, nhưng Vương Hải là cha ruột mà, thứ cho kiến thức của anh nông cạn, thật sự trong số tất cả những người anh đã gặp trong cuộc đời, anh chưa từng thấy người cha nào như vậy, đúng là được mở rộng tầm mắt mà!

“Á…” Vương Nguyên sửng sốt. “Đúng thế, nhất định là con ruột rồi.” Theo như tính cách của Vương Hải, nếu cậu không phải con ruột của ông ta, làm gì có chuyện ông ta cho cậu học cấp ba, một khi giáo dục phổ cập kết thúc khẳng định sẽ chẳng thèm ngó ngàng đến cậu nữa.

Kỳ thật đó cũng là điều Vương Nguyên thấy may mắn, may là khi đó thành tích của cậu rất tốt, Vương Hải cũng chưa vô liêm sỉ như bây giờ, vì thể diện nên không đuổi cậu đi, nếu không thì thực sự không biết hiện tại cậu thành bộ dạng gì nữa.

Thế giới quan của Vương Tuấn Khải đã thay đổi hết lần này đến lần khác bởi những điều lạ lùng đó, bất luận thế nào anh cũng không thể hiểu nổi tại sao một người cha lại có thể đối xử với con ruột của mình như vậy, nếu đứa trẻ đó không biết nghe lời, luôn gây tai họa thì cũng thôi, nhưng rõ ràng Tiểu Nguyên nhà anh rất ngoan ngoãn mà, thành tích học tập còn tốt như thế, công việc hiện tại cũng không chê vào đâu được, dáng vẻ cũng ưa nhìn, hầu như luôn hữu cầu tất ứng với người nhà.

Đối với một người con như vậy, cho dù không thích đi chăng nữa, cũng không cần thiết phải đến mức coi như kẻ thù thế chứ, đang nghĩ cái gì vậy? Đầu óc bị ngấm nước à?

Càng ngấm nước hơn chính là, bọn họ còn có ý nghĩ muốn thay đổi nhân vật chính trong hôn lễ, bọn họ tưởng bọn họ là ai, Vương Tuấn Khải anh là con mèo con chó nào đó ngoài đường, bất cứ một kẻ vớ vẩn nào cũng có thể đến gần sao?

Thật sự là phải tức quá mà cười lại.

“Đừng buồn nữa, người nhà như vậy không đáng để em đau lòng vì bọn họ.” Vương Tuấn Khải ôm Vương Nguyên vào lòng. “Trong cái nhà đó chỉ có mình em là tốt, cách nghĩ của bọn họ khác thường đến mức anh không dám tin vào tai mình. Không sao đâu, anh sẽ xử lý tốt, em cứ yên tâm chuẩn bị hôn lễ là được rồi.”

“Nhưng mà…”

“Đừng nhưng mà, cứ giao cho anh, em đổi số di động đi, cái số hiện nay đừng dùng nữa, cũng đừng liên lạc với người nhà, chính em cũng biết, mỗi lần bọn họ liên lạc với em đều không có chuyện tốt gì, ngay cả kết hôn cũng muốn tính kế với em, em không đổi số sẽ không được yên đâu.” Vương Tuấn Khải cảm thấy Vương Nguyên quá là đáng thương, lớn lên trong cái gia đình như thế mà tâm tính không bị lệch lạc, thật sự là quá khó khăn. “Còn trong nhà và công ty, ở đâu cũng có bảo vệ bảo tiêu, không phải lo gì hết, bên phía bọn họ để anh xử lý, sau này nhất định bọn họ sẽ không làm phiền em.”

Vương Nguyên còn định nói gì nữa, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra lời, cậu luôn nhẫn nhịn không hạ quyết tâm đoạn tuyệt với người nhà mình, nhưng chuyện này đã chạm vào giới hạn của cậu, cuộc hôn nhân của cậu và Vương Tuấn Khải là nghiêm túc hẳn hoi, không phải trò đùa, không thể bị đùa giỡn như vậy, rõ ràng hai người có thể quang minh chính đại, tại sao phải lén lút vụng trộm chứ!

Vì Vương Nguyên quá thất vọng về Vương Hải nên đã không suy nghĩ kỹ càng, nhưng Vương Tuấn Khải thì hiểu rõ, thật ra đám người Vương gia đang mưu đồ tới vị trí tổng tài phu nhân của tập đoàn Vương thị, cái con bé Vương Mật Kỳ kia chắc chắn đang muốn nhân cơ hội để kết hôn thay Vương Nguyên. Một khi cô ta thật sự trở thành cô dâu trong hôn lễ, vậy thì danh phận bên ngoài đã được quyết định. Đã tổ chức một hôn lễ lớn như thế, vậy thì sau này chính anh cũng không dễ dàng làm gì, thật sự đăng ký kết hôn với cô ta là điều không thể rồi, thế nhưng mà khó chịu lắm. Cô ta đã có danh phận rồi, sau này có khi sẽ lại có nhiều ý định ghê tởm hơn, nếu thế chắc chắn về sau cả nhà mình chẳng thể yên ổn được một ngày.

Tục ngữ nói rất hay, mời thần thì dễ tiễn thần mới khó.

Nếu làm vậy, chính anh và Vương Nguyên vẫn phải lén lút vụng trộm một cách hèn hạ, tại sao Tiểu Nguyên của anh phải chịu nỗi sỉ nhục đó chứ, một khi bị phát hiện còn không biết bị nói thành thế nào nữa, kẻ thứ ba là nam giới? Cướp chồng của em gái?

Ha ha, nếu là nhà khác thì có thể không sao, nhưng với đặc tính của đám người Vương gia, bọn chúng thực sự có thể bịa đặt ra loại chuyện đó!

Huống chi mục đích khiến anh tổ chức hôn lễ chính là muốn nói với tất cả mọi người, anh và Vương Nguyên là một đôi, sao có thể để kẻ khác phá hỏng được!

Thật sự là não tàn đến mức không biết phải nói gì mới được, lúc bọn họ có ý tưởng này chẳng lẽ không nghĩ đến chuyện anh sẽ không đồng ý sao?

Nếu phải lén lút vụng trộm với Tiểu Nguyên, vậy thì ngay từ đầu đã không tổ chức hôn lễ, tôi đã phải giấu diếm lâu như vậy rồi, nếu muốn an toàn thì cứ tiếp tục giấu diếm là được, cần gì phải vẽ vời thêm chuyện đi mời khách khứa khắp nơi, không phải bị bệnh à!

Vả lại, Vương Tuấn Khải tôi, đường đường là tổng tài của tập đoàn Vương thị, nếu thật sự muốn tìm phụ nữ để kết hôn giả, tôi cũng có cả đống người để lựa chọn, sao phải tìm đến Vương Mật Kỳ, một đứa ranh con chả giúp được gì, cũng không tự soi gương nhìn lại mình đi.

Vương Tuấn Khải lại khuyên giải một lúc, cuối cùng Vương Nguyên cũng gật đầu đồng ý, ngày mai cậu sẽ đổi số di động, sau này không liên lạc với người nhà nữa.

“‘Đói không?” Vương Tuấn Khải đoán có lẽ lúc ở nhà hàng Vương Nguyên chẳng ăn được thứ gì, chắc chỉ toàn uống rượu, bây giờ cơ thể thoải mái nhẹ nhàng chắc sẽ đói bụng.

“Ừm, có một chút.”

“Cũng sắp đến giờ ăn tối, anh cũng đói rồi.” Vương Tuấn Khải gọi người mang bữa tối lên, hai người ngồi ăn trên giường.

Hôm nay Vương Nguyên đã phải mệt mỏi cả thể xác và tinh thần, cho nên mới chỉ ăn tối xong đã mơ màng buồn ngủ. Vương Tuấn Khải thấy cậu ngủ say rồi mới đứng dậy mặc quần áo, hiện tại anh đang có thời gian rảnh, phải đi gặp mấy người kia thôi, không cảnh cáo một chút là không được, cứ để thế này còn không biết sẽ thành tình trạng nào nữa.

Giống như con cóc vậy, không cắn chết người được, nhưng mà rất khó chịu!

Một lát sau, Vương Tuấn Khải cầm điện thoại di động của Vương Nguyên lên xe ra ngoài, đi đến phương hướng của Vương gia. Ở trên xe, ngoại trừ anh, tài xế và bảo tiêu, còn có một luật sư.

Lại nói đến mấy người Vương gia, buổi trưa sau khi bị đuổi đi đã lượn lờ bên ngoài nhà hàng rất lâu, chờ Vương Nguyên ra sẽ nói lại một lần, nhưng bọn họ vừa mới gọi điện cho Vương Nguyên đã bị ngắt ở ngay hồi chuông đầu tiên, sau đó thì điện thoại luôn tắt máy.

Bọn họ đợi ở bên ngoài một tiếng đồng hồ cũng không thấy Vương Nguyên đi ra, đành phải tạm thời về nhà bàn bạc đối sách khác.

Vương Hải không hiểu, cách làm này không phải rất hay sao, tất cả đều vui mừng, ai cũng giữ được thể diện, tại sao Vương Nguyên không đồng ý?

Sắc mặt Quý Cần và Vương Trí Huy khó coi thế nào thì khỏi cần nói, còn Vương Mật Kỳ thì cắn môi đến mức rách da, không ngờ lại bị cự tuyệt như thế! Lại còn cự tuyệt một cách quá đáng đến vậy, dám gọi bảo vệ đến đuổi bọn họ ra ngoài!

Không nói chuyện được với Vương Nguyên, bốn người về nhà bàn nhau xem phải làm gì bây giờ. Ba người khác thì còn tạm, chỉ riêng Vương Mật Kỳ thì luôn một mực khẳng định Vương Tuấn Khải sẽ đồng ý với chủ ý này, làm vậy đều tốt cho tất cả mọi người, Vương Nguyên chỉ là đơn phương cự tuyệt, bọn họ phải nói chuyện với Vương Tuấn Khải mới được, dù sao Vương Tuấn Khải mới là bên chủ đạo, lời Vương Nguyên nói không cần quan tâm, cái hôn lễ to đùng đó cũng đâu phải do Vương Nguyên bỏ tiền ra tổ chức.

Bàn bạc xong xuôi, ba người khác cũng chỉ còn biết đồng ý với ý định của Vương Mật Kỳ, bây giờ bọn họ không thể liên lạc với Vương Nguyên được, hơn nữa Vương Nguyên cũng đã nói không muốn bọn họ đến tham dự hôn lễ, hiển nhiên không thể nói chuyện lần nữa được.

Cho nên, kết luận cuối cùng của bốn người là, bọn họ sẽ đến Vương gia tìm Vương Tuấn Khải hoặc là cha của Vương Tuấn Khải để nói chuyện, nói rằng bọn họ sẵn sàng ra mặt để giữ thể diện cho cả hai bên.

Thế nhưng đến lúc bọn họ bàn bạc xong đã là buổi tối, thời gian đã muộn, nên bọn họ quyết định ngày mai sẽ đến Vương gia tìm người, hôm nay cứ nghỉ ngơi lấy sức chuẩn bị câu từ cho thật hoàn mỹ, đảm bảo ngày mai chỉ cần nói một lần là thuyết phục được ngay, nếu không, đợi thiếp mời được phát đi rồi sẽ chậm mất.

Nhưng đúng lúc này, Vương Hải nhận được điện thoại của Vương Nguyên.

Nhìn cái tên hiện trên màn hình điện thoại, Vương Hải còn tưởng là đứa con này đã nghĩ thông suốt rồi, muốn phối hợp với cả nhà, cho nên vừa mở miệng đã lớn giọng liến thoắng: “Mày nghĩ thông suốt là tốt rồi. Không phải tao nói mày, nhưng cái tính xấu của mày phải sửa đi, trưa nay còn dám gọi bảo vệ đuổi tao ra ngoài, mày có biết tao là ba mày không? Mày ____”

“Vương Hải Vương tiên sinh phải không?” Vương Hải mới nói được một nửa đã bị Vương Tuấn Khải cắt ngang. Vương Tuấn Khải cầm di động, trong nhất thời cũng không biết phải nói gì, anh thật sự có thể lĩnh hội được nỗi bất lực của Vương Nguyên rồi, người ở đầu điện thoại bên kia đúng là kỳ lạ mà.

“Cậu là ai?” Vương Hải nghe thấy không phải là giọng của con mình, bỗng giật mình.

“Tôi là Vương Tuấn Khải.” Vương Tuấn Khải nhìn về phía mặt trời đã sắp khuất bóng ngoài cửa xe, nói. “Tôi đang trên đường tới chỗ nhà ông, tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng gần đó. Tôi muốn nói chuyện với ông và người nhà của ông, là về sự việc hôm nay các người nói với Tiểu Nguyên.” Sau đó anh nói tên nhà hàng rồi cúp máy luôn.

Vương Tuấn Khải nhìn cái tên trên điện thoại di động, nếu có thể, anh thực sự không muốn nói chuyện cùng loại người này, thật đúng là lãng phí thời gian và sức lực của anh.

Vương Hải nói lại lời của Vương Tuấn Khải với người nhà, tất cả đều hơi mơ màng.

Một lát sau, Vương Mật Kỳ sung sướng nói: “Vương Tuấn Khải có thể đích thân đến nói chuyện này với chúng ta, nhất định là cũng cảm thấy chủ ý này rất tuyệt, nên tới để bàn bạc đối sách đấy. Nếu không đồng ý, anh ấy chỉ cần coi như gió thoảng bên tai là được, không cần thiết phải tự mình đến một chuyến.”

Mọi người Vương gia đều cảm thấy rất có lý, cả nhà đều vui vẻ lên. Bọn họ nhân lúc còn thừa thời gian, vội vàng tắm rửa thay quần áo mới, tất cả chỉ mất có nửa tiếng, ai ai cũng khẩn trương.

Đặc biệt là Vương Mật Kỳ, cô vội vàng trang điểm lại cho thật xinh đẹp, lần đầu tiên gặp mặt, cô phải để lại cho Vương Tuấn Khải một ấn tượng thật tốt mới được.

5522Barres_fleurs__7_

Chương 80

Trên đường cũng coi như thông thuận. Vương Tuấn Khải tới nhà hàng trước, anh đặt cả một phòng, nhưng không gọi đồ ăn, chỉ thanh toán tiền phòng.

Năm phút sau, mấy người Vương gia đến, có thể nhìn ra được, mỗi người đều rất dụng tâm trang điểm ăn diện. Trong mắt bọn họ, sau này Vương Tuấn Khải sẽ thành người một nhà, Vương Hải còn coi Vương Tuấn Khải như con rể mình vậy, đương nhiên, nhất định là đang đứng trên lập trường của Vương Mật Kỳ.

Bốn người vừa mới bước vào nhà hàng đã được nhân viên mời vào phòng, Vương Hải thấy trong phòng không có đồ ăn còn tưởng là Vương Tuấn Khải tôn trọng bọn họ, chờ bọn họ đến mới để bọn họ tự gọi đồ chứ.

Não bổ là một bệnh, và hiển nhiên đám người nhà này rất khó để chữa khỏi, lại còn thời thời khắc khắc đều phát bệnh.

Vương Tuấn Khải không nói gì, người đàn ông ngồi bên cạnh Vương Tuấn Khải nói với bốn người với vẻ mặt không chút biểu cảm: “Mời ngồi.”

“Vị này là?” Vương Tuấn Khải còn dẫn cả người nhà đến, xem ra rất coi trọng chuyện này, trong lòng Vương Hải càng vui sướng hơn.

“Tôi là luật sư của Vương tổng, tôi họ Cố.” Luật sư Cố vẫn mang sắc mặt lãnh đạm. “Mời ngồi, chúng ta ngồi nói chuyện.”

Luật sư? Bốn người Vương gia cảm thấy khó hiểu, sao bàn chuyện hôn sự còn phải mời luật sư đến? Chẳng lẽ còn muốn thỏa thuận gì đó? Có thể lắm.

Thế nhưng người nhà của Vương Tuấn Khải trông kinh khủng quá, người ngồi bên trái có vẻ rất hung dữ.

“Mấy người không cần để ý đến anh ta, anh ta là bảo tiêu của Vương tổng.” Luật sư Cố nói tiếp.

Bốn người nghe xong như bừng tỉnh ra, quả thật, người có tiền như vậy quả thật nên có bảo tiêu, nếu không ra ngoài sẽ không an toàn chút nào. Đổi lại là bọn họ, nếu có nhiều tiến như thế, khẳng định cũng không dám chạy lung tung ra ngoài một mình.

Sau đó bọn họ tiếp tục phát huy đặc tính não bổ, sau cái hôn lễ não bổ kia, có khi bọn họ cũng được sống một cuộc sống có bảo tiêu đi theo cũng nên, thật sự là chỉ nghĩ thôi cũng thấy sướng rồi.

Sau khi bốn người ngồi xuống, mọi người bắt đầu vào vấn đề chính. Đây là lần đầu tiên người Vương gia được tiếp xúc với Vương Tuấn Khải gần thế này, trước đây chỉ được nhìn thấy trên TV, trên mạng hoặc trên báo, ai cũng nghĩ thầm, quả nhiên người thật còn tuyệt vời hơn trên màn hình, đẹp trai còn hơn cả minh tinh nữa!

Trái tim Vương Mật Kỳ lại đập thình thịch, nếu thật sự có thể được gả cho người đàn ông này, vậy thì cả cuộc đời mình không còn mong ước gì hơn nữa!

“Chúng ta nói thẳng luôn đi.” Luật sư Cố lên tiếng. “Mục đích Vương tổng hẹn gặp mấy người hôm nay chắc mấy người biết rõ rồi chứ?”

Bốn người đều gật đầu, biết rõ, biết rõ, đương nhiên là biết rõ rồi, chủ ý này là do bọn họ đề xuất, làm sao có thể không biết rõ được.

Vương Tuấn Khải nhìn vẻ mặt của mấy người này, không biết phải nói sao nữa, trông dáng vẻ bọn họ như đang rất vui sướng, hiển nhiên là đang não bổ cái gì đó, nội dung não bổ thì không cần nói cũng biết.

Chẳng lẽ các người không có một chút gì đó gọi là từ mình biết mình sao?

Luật sư Cố cũng thấy hơi buồn cười, ông không quanh co lòng vòng làm mất thời gian của Vương Tuấn Khải, dứt khoát nói luôn: “Hôm nay Vương tổng gọi mấy người đến chỉ có một việc, đó là hy vọng sau này mấy người không được làm phiền Vương Nguyên tiên sinh nữa, tốt nhất là đừng có liên lạc gì hết.”

Sấm sét giữa trời quang chính là tâm tình hiện tại của bốn người Vương gia, cái ông họ Cố này đang nói gì vậy?

Bốn người nhìn Vương Tuấn Khải với vẻ không dám tin, lúc này Vương Tuấn Khải mới lên tiếng, nói: “Đúng như luật sư Cố nói, tôi hy vọng sau này các người tránh xa Tiểu Nguyên ra một chút, hôn lễ cũng không mời các người tham dự nữa, tấm thiếp mời lúc trước coi như vứt đi, tôi không muốn để cậu ấy nhìn thấy các người thêm một lần nào hết.”

Cả bốn người đều choáng váng, không đúng mà, rõ ràng không phải như vậy mới đúng chứ, tại sao chuyện mà Vương Tuấn Khải nói hoàn toàn không giống với những gì bọn họ đang nghĩ?

Những người khác còn chưa hồi phục thần trí lại, Vương Mật Kỳ đã đỏ ửng mặt vội vàng nói: “Anh Vương, không phải hôm nay chúng ta nói về hôn sự sao, cả nhà em muốn giúp anh mà!”

“Hôn sự? Chuyện này có liên quan gì đến các người? Tôi đâu có cái gì cần các người giúp?” Vương Tuấn Khải cảm thấy buồn cười không thôi. “Còn nữa, mong đừng gọi tôi bằng cách xưng hô đó, cô không phải em gái tôi.”

“Nhưng… Nhưng các anh đều là đàn ông thì kết hôn thế nào, sẽ bị mọi người chê cười đấy, không phải em muốn thay thế anh của em, em chỉ muốn giúp các anh, giả làm cô dâu thôi.” Vương Mật Kỳ vội vàng giải thích, cô suy đoán trong lòng, nhất định là Vương Nguyên trở về đã khua môi múa mép gì đó với Vương Tuấn Khải, cho nên Vương Tuấn Khải mới nói vậy, chỉ cần mình giải thích rõ ràng là được. “Anh không cần lo lắng, cả nhà em biết hôn lễ này là do anh của em ép buộc anh, cả nhà em sẽ khuyên bảo anh ta.”

“…” Vương Tuấn Khải thực sự phải há hốc mồm luôn. “Rốt cuộc các người đã não bổ đến mức độ nào vậy? Sống cùng Tiểu Nguyên hơn hai mươi năm, đến cả tính cách cậu ấy như thế nào cũng không biết sao, cậu ấy là loại người biết ép buộc người khác à? Rốt cuộc các người có phải là người nhà của cậu ấy không?”

“Nhưng… Nhưng hai anh là đàn ông mà, nếu trong hôn lễ có phụ nữ làm tấm bia chắn, nhất định sẽ không có ai nói xấu đâu.” Vương Mật Kỳ vẫn không buông tha, đây là cơ hội duy nhất của cô, nhất định cô phải nghĩ ra đủ mọi cách để thuyết phục Vương Tuấn Khải đồng ý.

“Là chính tôi muốn được sống cùng Tiểu Nguyên một cách quang minh chính đại nên mới quyết định tổ chức hôn lễ, nếu muốn lén lút vụng trộm, vậy thì ngay từ đầu đã không có hôn lễ, không phải tôi đang vẽ vời thêm chuyện sao? Tôi tổ chức hôn lễ chính là muốn nói cho cả thế giới biết, người bạn đời của Vương Tuấn Khải tôi tên là Vương Nguyên, không phải là một con chó con mèo tùy tiện nào khác!”

Quả nhiên, những lời này vừa được nói ra xong, sắc mặt Vương Mật Kỳ ngay lập tức xám xịt đi nhiều.

Vương Tuấn Khải giễu cợt nói tiếp: “Huống hồ, dù tôi thật sự muốn tìm một người phụ nữ làm tấm bia chắn, sao tôi phải tìm đến Vương tiểu thư cô? Cô một không gia thế, hai không diện mạo, ba không bằng cấp, bốn không đầu óc, năm cũng là quan trọng nhất, lòng dạ cô độc ác! Vương Tuấn Khải tôi có loại phụ nữ nào mà không cưới được, sao phải tự hạ thấp mình để chấp nhận hạng người cái gì cũng tồi tệ như cô, đầu óc tôi bị ngấm nước à?”

Anh nói một tràng xong, sắc mặt Vương Mật Kỳ trắng bệch không chút huyết sắc, những người khác của Vương gia cũng là tâm tình rối loạn cùng cực, lúc bọn họ tới thì đang mơ giấc mơ đẹp, không thể ngờ được sự thật lại là thế này.

Không chỉ không đạt được mục đích, còn bị sỉ nhục cực kỳ tàn nhẫn.

Vương Trí Huy là người lấy lại lý trí đầu tiên, nếu em gái không có hy vọng, vậy thì nói đến chuyện khác có lợi cho nhà mình đi. “Vậy ý của Vương tổng là, anh muốn chúng tôi đoạn tuyệt quan hệ với anh tôi?”

“Đúng vậy, đó chính là ý tôi.” Đối mặt với loại người nhỏ nhặt không có gì đáng kể này, Vương Tuấn Khải không biết mình phải giữ thể diện cho người ta thế nào nữa. “Nói thẳng ra, tôi cực kỳ ghét các người, cho nên hy vọng sau này các người đừng có bất kỳ quan hệ gì với Tiểu Nguyên nữa.”

“Thế nhưng Vương tổng, ba tôi và anh tôi là cha con ruột. Trung Quốc không có một quy định nào cho phép đoạn tuyệt quan hệ cha con, anh nói vậy vốn dĩ không hề thực tế, dù có mang luật sư đến đây cũng vô dụng.” Vương Trí Huy có vẻ hiểu biết rất rõ về chuyện này.

“Đúng thế đúng thế!” Vương Hải cũng đã lấy lại tinh thần. “Tôi và Vương Nguyên là cha con ruột, dù thế nào cũng không đoạn tuyệt quan hệ được, nó đừng hòng muốn quẳng tôi đi để hưởng phúc một mình, nó phải nuôi tôi!”

“Ba tôi nói rất đúng.” Vương Trí Huy cười nói. “Thế nhưng nếu Vương tổng bằng lòng, chúng ta có thể thỏa thuận, chỉ cần anh đưa ra một cái giá thích hợp, chúng tôi cam đoan, sẽ không bao giờ làm phiền anh tôi nữa.”

Ngoại trừ một mình Vương Mật Kỳ là nhất quyết muốn được gả vào nhà giàu ra, ba người còn lại của Vương gia đều cảm thấy đây là một ý kiến hay, nếu đã không thể có quan hệ gì với Vương Tuấn Khải, vậy không bằng đòi luôn một số tiền.

Vương Tuấn Khải biết người nhà của Vương Nguyên rất ghê tởm, nhưng không ngờ lại ghê tởm đến mức này, thế giới quan lại thay đổi thêm một lần.

“Cậu cũng hiểu pháp luật thật đấy.” Vương Tuấn Khải cười lạnh với Vương Trí Huy, sau đó quay về phía luật sư Cố. “Ông nói với bọn họ đi!”

“Đúng vậy, quả thật Trung Quốc không có một quy định nào cho phép đoạn tuyệt quan hệ cha con, thế nhưng!” Luật sư Cố nhấn mạnh vế sau. “Vương Nguyên tiên sinh đã là người trưởng thành, bất luận cậu ấy kết hôn hay làm việc, mấy người đều không thể can thiệp, đó là tự do của cậu ấy, mấy người không có quyền yêu cầu cậu ấy làm bất cứ điều gì!”

Nói xong, luật sư Cố nhìn sang Vương Hải: “Ông có tiến hành việc nuôi dưỡng Vương Nguyên tiên sinh khi cậu ấy còn trong độ tuổi vị thành niên, cho nên quả thật cậu ấy phải phụng dưỡng ông. Song dựa theo mức lương hàng tháng chưa đến 8000 của cậu ấy, phí phụng dưỡng hàng tháng mà ông nhận được sẽ không nhiều lắm, về điều này mấy người có thể cố vấn từ luật sư khác.”

“Nhưng bất luận Vương tiên sinh có cho ông phí phụng dưỡng là bao nhiêu, đều không liên quan đến Vương tổng. Anh ấy không có nghĩa vụ phải phụng dưỡng ông, cho nên cái giá mà mấy người vừa nói căn bản không có căn cứ pháp luật!”

“Nhưng anh tôi kết hôn với Vương tổng!” Vương Trí Huy nóng nảy. “Nuôi ba tôi không phải là điều nên làm sao?”

Luật sư Cố thong thả nói: “Nhưng ở Trung Quốc, không có một quy định pháp luật nào cho phép đàn ông có thể kết hôn với đàn ông, tài sản của hai người trong bất cứ thời điểm nào đều là độc lập riêng biệt!”

Nói tới đây, người của Vương gia đã hoàn toàn hiểu được ý Vương Tuấn Khải, Vương Tuấn Khải vừa muốn bọn họ đoạn tuyệt quan hệ với Vương Nguyên, lại vừa không muốn mất tiền, không, không phải là hoàn toàn không có, mà là cực kỳ ít ỏi, ít đến mức đáng thương, rõ ràng có một tòa núi vàng đồ sộ ở ngay trước mắt như vậy, vậy mà không thể chạm vào dù chỉ là một thỏi vàng, bảo sao người ta không khó chịu cho được?

Vì thế Vương Hải bắt đầu sinh sự, ý ông ta là, không trả tiền thì đừng hòng muốn phủi sạch quan hệ, dù ông ta có chết cũng là cha của Vương Nguyên, không cho tiền ông ta sẽ gây sự!

“Các người xác định muốn gây sự với tôi?” Vương Tuấn Khải bật cười thành tiếng. “Rốt cuộc các người có hiểu rõ tình huống không, tôi là ai? Người dám gây sự với tôi có lẽ có, nhưng tuyệt đối không phải là các người!”

Nói xong, Vương Tuấn Khải nói với hai người bên cạnh: “Hai người ra ngoài trước đi, chờ ngoài cửa, tôi có chuyện muốn nói riêng với bọn họ.”

Luật sư Cố và bảo tiêu đều ra ngoài. Bốn người Vương gia lấy làm lạ, muốn nói gì mà phải bí mật như vậy.

“Được rồi, giờ chỉ còn chúng ta thôi.” Sau khi cửa phòng được đóng lại, Vương Tuấn Khải cười nói. “Không biết các người có biết thiên kim Hạ Yên của tổng tài trước đây của Nhuận Hoa không?”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s