[KN] KHYCCTTBD – Chương 77 + 78

Chương 77

Bốn người của Vương gia bàn bạc với nhau đến hơn nửa đêm mới thỏa mãn rồi đi ngủ, nếu không phải bây giờ đã muộn quá, thậm chí bọn họ còn muốn gọi điện thoại cho Vương Nguyên ngay lập tức để nói về chuyện này.

Mười giờ sáng hôm sau, Vương Nguyên nhận được điện thoại của Vương Hải, bảo cậu phải về nhà ngay một chuyến, có chuyện quan trọng muốn nói với cậu.

“Ba, dạo này con thật sự rất bận, hôn lễ vẫn chưa được chuẩn bị xong, hơn nữa con đang làm việc, ba có chuyện gì quan trọng thì nói ngay bây giờ đi.” Lúc này Vương Tuấn Khải đã đi họp, Vương Nguyên vừa phải nghe điện thoại vừa phải sửa soạn lại tài liệu để lát nữa giao cho Thiên Tỉ, hai hôm trước tinh thần của cậu thực sự quá kém nên đã xin nghỉ mấy ngày, hôm nay mới khôi phục lại được để đi làm.

“Chuyện này phải gặp mới nói được, rất quan trọng, mày mau về đây!” Đây là quyết định của toàn bộ Vương gia. Chuyện này mà nói trong điện thoại thì nguy cơ quá lớn, nếu Vương Nguyên nghe xong rồi cúp điện thoại ngay lập tức, sau đó không bao giờ nghe điện thoại của bọn họ nữa, vậy thì bọn họ còn nói cái rắm gì nữa, chỉ khi nói ngay trước mặt mới có thể nói hết lời được.

“Con thật sự đang có rất nhiều việc, không thể đi được, có chuyện gì không thể nói trong điện thoại?” Vương Nguyên tưởng Vương Hải muốn đòi tiền, dù sao Vương Tuấn Khải cũng có rất nhiều tiền mà. “Tuần trước con mới được phát lương, nếu ba muốn, đợi con gửi về cho.” Hiện tại cậu thực sự không có thời gian để ý đến những người này, có thể làm bọn họ yên tĩnh là tốt nhất, coi như phá tài tiêu tai vậy.

Vương Hải biết được kế hoạch của con gái xong, đâu còn thèm đến chút tiền lương đó của Vương Nguyên, Vương Nguyên đúng là không thể quản nổi, chỉ có con gái Vương Mật Kỳ mới có thể làm ông ta yên tâm được, huống chi ông ta cũng muốn con gái mình được sống tốt, ông ta luôn cảm thấy tương lai của mình chỉ có thể trông cậy vào Vương Trí Huy và Vương Mật Kỳ. “Về nhà, mau chóng về nhà! Mày mà không về, tao đến tận nhà Vương Tuấn Khải tìm mày! Trên thiếp mời có ghi rõ địa chỉ đấy!”

Vương Nguyên thực sự chỉ muốn hộc máu, người cha như kẻ thù này của cậu muốn làm gì đây, sao lại không hề muốn cậu được sống yên ổn vậy. Cậu sắp tổ chức hôn lễ rồi, nếu người nhà cậu đến nhà Vương Tuấn Khải gây chuyện, vậy thì đúng là đẹp mặt!

Nghĩ ngợi mấy giây rồi Vương Nguyên nói: “Về nhà thì nhất định không được, con không có nhiều thời gian như vậy. Nếu ba đồng ý, trưa nay chúng ta gặp nhau được không, ở nhà hàng gần công ty của con. Ba gọi xe đến đây, con trả tiền xe.” Gọi xe cùng lắm cũng chỉ khoảng mấy chục đồng, nếu là người bình thường khẳng định sẽ không nói để mình trả hộ, nhưng Vương gia thì khác hoàn toàn, Vương Nguyên nói vậy đã không phải lần đầu tiên, nếu cậu không nói thế, chắc chắn Vương Hải lại ầm ĩ lên.

Vương Hải cảm thấy làm vậy cũng còn tạm, tóm lại bất luận là thế nào, cứ chấp nhận gặp mặt là được, vì thế đồng ý ngay lập tức, cũng hỏi địa chỉ luôn. Vương Nguyên chọn địa điểm là Nhã Trúc Hiên, lần trước đi ăn với đồng nghiệp thì phát hiện ở đó cách âm rất tốt, hơn nữa đó còn là địa bàn của Vương Tuấn Khải, an toàn hơn nhiều.

Hẹn thời gian và địa điểm xong, Vương Hải mới thỏa mãn cúp điện thoại. Vương Nguyên không biết rốt cuộc ba cậu muốn nói gì, dù sao chắc cũng không phải chuyện tốt. Gọi điện thoại cho giám đốc nhà hàng để đặt phòng xong, Vương Nguyên mới tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Vừa qua 12 giờ trưa, Vương Tuấn Khải mới họp xong, anh vốn định ăn trưa cùng Vương Nguyên, nhưng về đến văn phòng thì thấy không có ai, cầm di động lên xem, thấy có tin nhắn của Vương Nguyên, nói là đi ăn với người nhà ở Nhã Trúc Hiên, ăn xong mới về.

Nhã Trúc Hiên là địa bàn của mình, Vương Tuấn Khải không lo lắng lắm, có điều anh vẫn gọi điện riêng cho giám đốc nhà hàng, bảo ông ta chiêu đãi Vương Nguyên thật tốt. Anh thực sự không yên tâm mấy về người nhà của Vương Nguyên, nhất là Vương Hải, giống y như cầm thú vậy, lần trước Vương Hải la lối om sòm lăn lộn giãy dụa trước cổng công ty, Vương Tuấn Khải thật sự đã được mở rộng tầm mắt, đúng là thế giới này không thiếu cái lạ.

Vương Nguyên hẹn người nhà ăn trưa là vào 12 rưỡi, cũng trùng hợp, lúc cậu đến nơi thì người Vương gia cũng vừa xuống taxi, hai bên gặp nhau ngoài cửa.

Vương Nguyên vốn tưởng chỉ có một mình Vương Hải đến, ai ngờ cả nhà đều đến đông đủ, xem ra bọn họ rất coi trọng chuyện này, thảo nào vừa rồi cứ giục mình về nhà.

“Ba, vào đi.” Vương Nguyên bảo mấy người Vương Hải vào Nhã Trúc Hiên. Tiếp tân ở cửa nhận ra Vương Nguyên, vô cùng cung kính mời cậu vào.

Vương Hải không nhịn được bèn hỏi: “Hình như người ở đây biết mày, không phải mày đến đây lần đầu à?” Vương Hải chưa bao giờ đến một nơi tốt như thế này.

Vương Hải chưa từng nghe nhắc đến cái tên Nhã Trúc Hiên, nhưng Vương Trí Huy và Vương Mật Kỳ thì biết. Hai người này nghe thấy sẽ gặp mặt ở đây, cũng không vội vàng muốn đến ngay, ngược lại còn ở nhà ăn diện tỉ mỉ kỹ càng, cũng bảo Vương Hải và Quý Cần mặc bộ quần áo đẹp nhất rồi mới đến.

“Vâng, đã đến một lần, nhà hàng này trực thuộc Vương thị.” Vương Nguyên nói vậy không phải là khoe khoang, chỉ là để mấy người này hiểu rõ, đừng có sinh sự ở đây, không thì thực sự không biết giấu mặt vào đâu nữa.

Bốn người kia đều chấn động, Quý Cần hỏi: “Tuy mẹ không hiểu biết nhiều, nhưng xem tin tức trên mạng, công ty của Vương Tuấn Khải không mở nhà hàng mà nhỉ?”

“Là công ty con, Nhuận Hoa bị thu mua trước đây cũng vậy, đều là công ty con của Vương thị. Vương thị không tham gia vào những hoạt động cơ bản của họ.” Vương Nguyên giới thiệu ngắn gọn một chút, nói nhiều hơn cũng không để làm gì, mà không nói thì có vẻ cậu không lễ phép.

Cậu vừa nói xong, bốn người của Vương gia lại sáng mắt lên, quả nhiên Vương Tuấn Khải rất có tiền, cực kỳ có tiền! Ánh sáng trong mắt Vương Trí Huy thì khỏi cần nói, Vương Mật Kỳ càng sung sướng hơn, có lẽ sau này tất cả đều có thể trở thành của cô!

Vào trong phòng, bốn người Vương gia mới phát hiện trên bàn đã chuẩn bị sẵn đồ ăn và rượu. Vương Nguyên kéo ghế cho bốn người ngồi rồi nói: “Chúng ta vừa ăn vừa nói đi, buổi trưa con không có nhiều thời gian, các món ăn đều đã được gọi từ trước rồi, tay nghề của đầu bếp ở đây không tồi.” Trên cơ bản đều có những món mà người trong nhà thích, tin chắc bọn họ sẽ không có gì để xoi mói.

Đương nhiên đám người Vương Hải sẽ không xoi mói, hôm nay bọn họ tới đây để bàn một chuyện trọng đại với Vương Nguyên, không phải đến để phá rối tức giận, thái độ tốt đẹp thì mới nói được.

Sau khi năm người ngồi xuống, Vương Nguyên phát hiện ra Quý Cần có vẻ thấp thỏm, Vương Trí Huy thì rất bình tĩnh, Vương Hải vừa ngồi xuống đã nhấp một chút rượu ngay, ông ta chưa bao giờ được uống loại rượu nào ngon như thế, còn Vương Mật Kỳ khá là hưng phấn.

Vương Nguyên nhìn mà không hiểu, mấy người này định làm gì đây.

Cũng phải thôi, dù trong não cậu có lỗ thủng to đến mấy cũng đâu thể biết được giấc mộng đẹp kỳ quái nào đang hiện hữu trong đầu đám người này!

“Rốt cuộc là chuyện gì mà quan trọng vậy, không thể nói trong điện thoại?” Vương Nguyên hơi đói bụng, cậu đón tiếp bốn người kia vừa ăn vừa nói chuyện.

Vương Mật Kỳ ngồi bên cạnh Vương Hải, cô hơi ngượng ngùng đẩy nhẹ tay Vương Hải nói: “Ba, ba nói đi.” Đây là điều mà mấy người đã thương lượng với nhau, chuyện này để Vương Hải nói là hợp lý nhất. Quý Cần là mẹ kế, không có quan hệ huyết thống, không có tư cách để nói; Vương Trí Huy tương đối cẩn thận, cậu ta không muốn chính miệng mình nói ra loại chuyên đắc tội với người ta thế này; thật ra Vương Mật Kỳ rất muốn tự nói, nhưng cô cảm thấy con gái nên rụt rè một chút mới đúng; do đó người được chọn tốt nhất là Vương Hải, dù gì ông ta cũng là cha ruột của Vương Nguyên mà.

Vương Hải lại uống thêm hớp rượu nữa cho nhuận giọng rồi nói: “Là thế này, Tiểu Nguyên.” Ông ta hiếm khi bày ra dáng vẻ như một người cha hiền từ với cậu. “Chuyện con và Vương Tuấn Khải kết hôn, ba không phản đối, nhưng hôn lễ của hai đưa rất không thỏa đáng.”

Vương Nguyên nói thầm trong lòng: Hôn lễ này có tổ chức hay không cũng đâu liên quan gì đến mấy người, tôi đâu có hỏi ý kiến các người chứ.

Có điều rõ ràng Vương Hải vẫn chưa nói hết, Vương Nguyên gật đầu nghe tiếp.

“Hai người đàn ông tổ chức hôn lễ là chuyện thế nào chứ, nhà chúng ta chỉ là tiểu thị dân, mất mặt thì cũng thôi, nhưng con muốn để cả nhà Vương Tuấn Khải cũng mất mặt theo à?” Vương Hải khuyên bảo tận tình. “Nhà cậu ta có uy tín có danh dự, tổ chức hôn lễ này xong còn không sợ người ta cười rụng hết răng à? Nếu con biết suy nghĩ cho cậu ta thì không nên tổ chức hôn lễ này.”

Thật ra trước đây Vương Nguyên cũng hiểu lời này rất có lý. Vương Tuấn Khải khác với cậu, anh là danh nhân, danh tiếng là thứ rất quan trọng, kết hôn với một người đàn ông đã phải rước lấy đủ loại lời ra tiếng vào rồi, chứ nói gì đến công khai tổ chức hôn lễ.

Thế nhưng dần dần, Vương Nguyên đã thay đổi cách suy nghĩ, bởi vì so sánh với người ngoài, tất nhiên ý muốn của Vương Tuấn Khải quan trọng hơn nhiều. Vương Tuấn Khải muốn tổ chức hôn lễ, muốn nói cho toàn thế giới biết hai người đã kết hôn. Vương Tuấn Khải luôn cho rằng, so với niềm hạnh phúc của mình, thì những lời chỉ trích của người ngoài căn bản chẳng đáng là gì. Anh có tiền anh tùy hứng, anh có năng lực thì dĩ nhiên anh muốn gì được nấy, tại sao cứ phải xem sắc mặt người khác để khiến bản thân mình không vui, thế không phải là bị bệnh à?

“Hôn lễ đã được chuẩn bị sắp xong rồi, không thể hủy bỏ.” Vương Nguyên cảm thấy chuyện này vốn dĩ chẳng cần gặp mặt mới nói được, chỉ cần nói qua điện thoại thôi cũng thấy lãng phí nước miếng rồi.

“Chúng ta biết, không phải đã đăng tin rồi sao. Hôn lễ không thể hủy bỏ, nhưng chúng ta có cách giúp con và Vương Tuấn Khải, không để danh tiếng của hai đứa bị ảnh hưởng.” Vương Hải cười nói.

“Cách gì?” Vương Nguyên hết sức khó hiểu. Loại chuyện này đến cả Vương Tuấn Khải cũng không làm được, người cha như kẻ thù này của cậu mà làm được chắc? Hơn nữa, Vương Hải biến thành người cha hiền từ như thế này từ bao giờ vậy, chuyện này không khoa học!

“Để Mật Kỳ làm cô dâu trong hôn lễ thay con.” Vương Hải nghĩ đến vẻ mặt ngượng ngùng của Vương Mật Kỳ. “Hôm qua ba hỏi Mật Kỳ, nó đồng ý giúp con chuyện này, như vậy nhất định người ngoài sẽ không nói lung tung về hai đứa, một nam một nữ kết hôn mới là đúng đắn chứ.”

“…” Vương Nguyên cảm thấy mình vừa nghe một chuyện hoang tưởng nào đó. “Ba nói cái gì?” Cậu thấy mình phải xác nhận lại một lần nữa mới được.

“Để Mật Kỳ làm cô dâu trong hôn lễ thay con, không phải vẫn chưa phát thiếp mời sao, vẫn kịp sửa tên.” Vương Hải càng nghĩ càng cảm thấy ý tưởng này rất hay, làm vậy thì danh phận bên ngoài đã được xác định, nói không chừng sau này Mật Kỳ sẽ thực sự trở thành tổng tài phu nhân của tập đoàn Vương thị cũng nên.

“… Các người điên rồi à?” Vương Nguyên trợn trừng mắt nhìn bốn người đối diện. “Chuyện này làm sao có thể để ai thay ai được, các người coi đây là gì? Tôi và Vương Tuấn Khải đã đăng ký kết hôn rồi!”

“Ba hỏi Trí Huy rồi, ở nước ta đàn ông và đàn ông không thể kết hôn!” Vương Hải đã chuẩn bị sẵn từ trước. “Con và Vương Tuấn Khải không được coi là vợ chồng hợp pháp trong nước, nhưng ba không ngăn cản hai đứa sống cùng nhau, chỉ là để Mật Kỳ làm cô dâu thay con trong hôn lễ thôi, đỡ cho cả hai nhà đều phải mất mặt!”

Vương Nguyên tức đến nỗi không thể nói được gì, thở hổn hển siết chặt nắm đấm. Cậu cố gắng tự nhủ với mình, người trước mặt là ba cậu, cậu không thể đánh được!

“Anh, cả nhà cũng chỉ vì muốn tốt cho anh thôi. Bây giờ em cũng không đối tượng, vì danh dự của hai nhà nên mới ra mặt giúp các anh đấy!” Vương Mật Kỳ thấy Vương Nguyên có vẻ không đồng ý lắm, bèn ngồi một bên thúc giục.

“Đúng đó anh, dù sao cũng là người một nhà, anh và Vương Tuấn Khải vẫn sống tốt, Mật Kỳ chỉ giúp anh một chút thôi, nó không cướp cái gì của anh đâu.” Vương Trí Huy cũng phụ họa theo.

Quý Cần cũng định nói gì đó, nhưng còn chưa kịp lên tiếng, đột nhiên Vương Nguyên đứng dậy mở cửa phòng gọi nhân viên phục vụ ở bên ngoài vào: “Gọi bảo vệ đến đây, đuổi mấy người này ra ngoài cho tôi!” Dù chỉ một phút đồng hồ, cậu cũng không thể ở chung với mấy người nhà này được. Đây chính là địa bàn của cậu và Vương Tuấn Khải, không có lý nào mà cậu phải tức giận bỏ đi, người phải đi chính là bốn cực phẩm này mới đúng!

Bốn người kinh sợ, sao tự nhiên lại nổi loạn lên vậy? “Vương Nguyên, mày có ý gì?” Mặt mũi Vương Hải đỏ phừng.

“Tôi có ý gì các người còn không hiểu à? Tôi bảo các người cút!” Sắc mặt Vương Nguyên đen hết mức có thể. “Ông đúng là cha ruột của tôi, loại chuyện đó mà cũng nói ra miệng được, lương tâm của ông để đâu rồi? Cút! Hôn lễ của tôi không cần các người tham dự, tôi không chào đón các người!”

Cậu vừa nói xong, một đội bảo vệ cũng tới ngay. Vương Hải chửi bới cay nghiệt, ba người kia thì liến thoắng giải thích làm vậy chỉ vì suy nghĩ cho cậu và Vương Tuấn Khải. Vương Nguyên một mực không thèm nghe, tóm lại là cho người đuổi hết bọn họ ra ngoài, còn dặn dò bảo vệ. “Nếu bọn họ không đi, các anh cứ báo cảnh sát!”

Tất cả mọi người đi rồi, Vương Nguyên đóng cửa lại ngồi xuống ghế đờ đẫn. Ngồi một lúc lâu, cậu bắt đầu uống rượu, hết một ly lại một ly…

Tại sao người nhà của cậu lại như vậy? Tại sao? Bình thường Vương Hải bất công với cậu thì cũng thôi, nhưng đây là kết hôn mà, đại sự cả đời chỉ có một lần, bọn họ coi đó là gì chứ?

Đã ba giờ chiều mà vẫn chưa thấy Vương Nguyên về, Vương Tuấn Khải hơi lo lắng, ăn một bữa cơm thôi mà sao lâu quá vậy, nói chuyện gì chứ. Anh vừa định gọi điện thoại cho Vương Nguyên đã nhận được điện thoại của giám đốc Nhã Trúc Hiên, nói là Vương Nguyên cứ uống rượu không chịu đi, bọn họ rất lo lắng, nhưng không dám mạnh tay làm gì.

Vương Tuấn Khải nhíu mày, trước giờ Tiểu Nguyên của anh không phải là người thích uống rượu, rốt cuộc đám người Vương gia kia đã nói gì mà lại khiến cậu uống nhiều rượu như thế!

Uống rượu nhiều rất hại thân, Vương Tuấn Khải đau lòng vô cùng, cũng bất chấp đống công việc còn lại, vội vàng đến Nhã Trúc Hiên đón cậu.

Hôn lễ sắp được tổ chức rồi, nhất thiết đừng có xảy ra sự cố gì mới được…

5522Barres_fleurs__7_

Chương 78

Lúc Vương Tuấn Khải đến Nhã Trúc Hiên, Vương Nguyên đã uống rượu đến mức say mèm, nhưng thật ra lúc này cậu không còn uống rượu nữa, chỉ là cứ nằm nhoài trên bàn không chịu dậy. Mấy nhân viên bên cạnh rất sốt ruột, giám đốc thì nôn nóng đứng ngoài cửa chờ Vương Tuấn Khải. Ông ta cũng không biết Vương Nguyên là thần thánh phương nào, chỉ biết là một vị khách cực kỳ cực kỳ quan trọng, Vương tổng còn đích thân dặn dò ông ta cơ mà, bọn họ tuyệt đối không thể để người ta gặp chuyện không may được.

“Tiểu Nguyên.” Vương Tuấn Khải nhìn thấy Vương Nguyên nằm gục trên bàn, mặt mũi đỏ ửng mà đau lòng không thôi, rốt cuộc là chuyện gì đây, sao lại một mình uống say đến mức này! Anh sờ mặt Vương Nguyên, vừa nóng vừa đỏ. “Mau đứng dậy đi, anh đưa em về nhà.”

Vương Nguyên đang nhắm mắt, nghe thấy giọng nói và hơi thở quen thuộc thì hơi mở mắt ra, vừa nhìn thấy Vương Tuấn Khải, toàn thân đều có cảm giác an toàn. Cậu giãy dụa ngồi dậy vùi đầu vào hõm vai Vương Tuấn Khải: “Vương Tuấn Khải…” Trong giọng nói còn có chút nghẹn ngào.

“Sao thế, rốt cuộc là làm sao?” Vương Tuấn Khải nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng. “Không sao đâu, có anh ở đây.”

Những nhân viên bên cạnh đều vội vàng quay đầu đi, ai cũng cảm thấy ngại ngùng, rốt cuộc Vương tổng có quan hệ thế nào với vị Vương tiên sinh này vậy, hai người đàn ông mà cứ ôm ấp nhau như thế, thật là kỳ quái, hơn nữa không phải Vương tổng sắp kết hôn rồi sao?

“Em buồn lắm…” Vương Nguyên cũng không biết mình nên nói gì mới được, trong lòng vừa đau đớn vừa căm ghét, chỉ muốn phát tiết hết ra. Nhưng đó đều là người thân của cậu, cậu không biết phải làm sao nữa, nếu là người ngoài, cậu hoàn toàn có thể không quan tâm ngó ngàng đến, thế nhưng đó lại là người thân của cậu…

“Không sao đâu, không sao đâu. Ngoan, về nhà cùng anh, chúng ta về nhà rồi nói.” Vương Tuấn Khải vỗ nhẹ vào lưng Vương Nguyên dỗ dành. “Đừng buồn, có anh ở đây rồi, uống nhiều rượu thế này rất hại thân, chúng ta về nhà được không?”

“Vâng…” Hiện tại Vương Nguyên chẳng muốn nghe ai nói hết, chỉ Vương Tuấn Khải nói mới có tác dụng với cậu.

Dỗ cho Vương Nguyên lên xe, nhìn người nhăn mặt nhíu mày tựa vào vai mình, tâm tình Vương Tuấn Khải cực kỳ bất ổn. Cũng không biết là xảy ra chuyện gì nữa, người mà anh luôn nâng niu trong lòng bàn tay, một câu nặng lời cũng chưa từng nói, một ngón tay cũng không nỡ làm đau, lại bị kẻ khác chà đạp như vậy!

Vương Tuấn Khải cảm thấy tay mình rất ngứa ngáy, anh nể mặt Vương Nguyên nên vẫn không hề làm gì đám người kia, nhưng bọn chúng vẫn không biết thu liễm!

Về đến nhà, Vương Tuấn Khải đút cho Vương Nguyên uống chút canh giải rượu, sau đó định đưa cậu lên giường ngủ.

“Tắm… Em muốn tắm.” Tuy rằng Vương Nguyên đã uống say đến mức đầu óc mơ hồ, nhưng bây giờ thời tiết nóng nực, cậu còn uống rất nhiều rượu, cảm giác cực kỳ khó chịu, phải tắm trước mới có thể lên giường được.

“Được được, đi tắm.” Vương Tuấn Khải bế Vương Nguyên đang mơ mơ màng màng vào phòng tắm, tắm rửa cho cậu, dùng khăn tắm quấn lại mới bế về giường, cả quá trình khá là giày vò.

Có điều Tiểu Nguyên như thế này thật là nhu thuận, đã lâu rồi không cho mình động chạm, hiếm lắm mới có ngày hôm nay yếu đuối như vậy, quả nhiên cảm giác được ỷ lại dựa dẫm thật là tuyệt!

Đắp chăn cho Vương Nguyên xong, Vương Tuấn Khải cũng đi tắm. Anh thấy dáng vẻ Vương Nguyên thế này không giống như buồn ngủ, đợi lát nữa sẽ nằm nói chuyện cùng cậu vậy, nghe một chút về tâm sự của cậu.

Chờ đến khi Vương Tuấn Khải tắm xong lên giường, thấy Vương Nguyên cứ mở to mắt nhìn trần nhà, cả người cứ ngây ngây ngốc ngốc.

Vương Tuấn Khải lại bắt đầu đau lòng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s