[KN] KHYCCTTBD – Chương 75 + 76

Chương 75

Sau khi nhìn thấy đối tượng kết hôn của Vương Nguyên trong thiếp mời, bốn người của Vương gia đều không thể thoải mái nổi, Vương Hải và Quý Cần khiếp sợ vì đối tượng của Vương Nguyên là nam, còn Vương Trí Huy và Vương Mật Kỳ thì khiếp sợ về thân phận của đối phương còn hơn cả về giới tính.

Đó là Vương Tuấn Khải đấy! Vương Tuấn Khải! Tổng tài của tập đoàn Vương thị! Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sang năm người giàu có nhất trong nước được Forbes bình chọn sẽ chính là anh! Người giàu có nhất!

Vương Mật Kỳ cảm thấy mình sắp không thở nổi, cô cực kỳ sùng bái Vương Tuấn Khải. Một người đẹp trai như vậy vĩ đại như vậy, con gái không ai không thích, cô có nằm mơ cũng muốn được gả cho một người giống như Vương Tuấn Khải!

Bây giờ tấm thiếp mời này nói cho cô biết, Vương Tuấn Khải kết hôn với anh trai cùng cha khác mẹ của cô!

Đây là cái trò đùa gì chứ!

Vương Hải không chú ý lắm về phương diện này. Kể ra ông ta cũng có nhận biết một vài minh tinh nổi tiếng trên TV, thế nhưng người trong giới thương nghiệp như Vương Tuấn Khải thì ông ta không hiểu rõ lắm. Ông ta không biết lên mạng, nhưng cũng có thường xuyên nghe thấy con gái nhắc đến Vương Tuấn Khải, vấn đề là ông ta không biết đối phương trông thế nào!

Dù sao hiện tại ông ta chỉ biết một điều là, con trai ông ta kết hôn với một người đàn ông!

Không phải ông ta chưa từng nghe nói đến đồng tính luyến ái, nhưng xưa nay không thể ngờ được con mình là đồng tính luyến ái, được rồi, dù con trai là đồng tính luyến ái, thích đàn ông đi nữa, nhưng có cần thiết phải kết hôn không? Ông ta chưa bao giờ nghe nói gần đây có nhà nào biết chuyện đàn ông kết hôn với đàn ông!

Lại còn tổ chức hôn lễ nữa, không phải là não tàn sao? Muốn bẽ mặt đến mức nào mới có thể nghĩ đến chuyện tổ chức hôn lễ chứ, đã đồng tính luyến ái rồi mà còn không biết kín tiếng một chút à! Muốn cả nhà phải bẽ mặt theo à! Đây cũng đâu phải chỉ là bẽ mặt nhất thời, mà là cả đời đều bị bẽ mặt!

Không chỉ bẽ mặt, không biết chừng sau này hôn sự của Trí Huy và Mật Kỳ cũng phải chịu ảnh hưởng, những nhà tốt nhất định sẽ rất gai mắt với nhà bọn họ!

Vương Hải tức đến mức đầu sắp bốc khói đến nơi, ngực phập phồng cứ phải gọi là kịch liệt, cũng may là Vương Nguyên không có ở đây, nếu cậu ở đây thể nào cũng bị ông ta đánh một trận.

Có điều Vương Nguyên không ở đây, Vương Hải sẽ phát tác cơn giận lên những thứ khác trong nhà, ví dụ như cái gạt tàn thủy tinh đặt trên bàn ấy, bị Vương Hải quăng xuống đất, vỡ tan tành.

Quý Cần cũng nhăn nhó mặt mày. Tuy rằng bà ta cũng tức giận cùng cực vì Vương Nguyên kết hôn với đàn ông sẽ làm liên lụy đến cả nhà, thế nhưng Vương Hải làm thế kia cũng là quá lắm rồi, quăng cái gì thì không quăng lại đi quăng gạt tàn, bây giờ những mảnh thủy tinh nhỏ văng ra khắp nhà, nếu không cẩn thận giẫm phải thì sao, bây giờ đang là mùa hè đấy!

Vương Trí Huy và Vương Mật Kỳ cũng hoảng sợ vì đột nhiên Vương Hải bùng nổ, sau đó thì nghe thấy Vương Hải quát tháo ầm ĩ lên: “Cái thằng sao chổi kia đúng là muốn hại cả nhà chúng ta mà! Lại còn kết hôn, lại còn tổ chức hôn lễ, tổ chức cái rắm! Không được phép tổ chức! Tao sẽ đến tìm nhà thằng kia ngay bây giờ, một lũ vô liêm sỉ, hai thằng đàn ông mà còn tổ chức hôn lễ, có muốn làm người nữa không? Có buồn nôn không?”

“Ba bớt giận đi, mau ngồi xuống! Ba nghe con nói đã, không thể đi được, tiểu dân như chúng ta không thể trêu chọc vào nhà kia đâu!” Vương Trí Huy trấn an Vương Hải, vội vàng kéo ông ta ngồi xuống, Vương Mật Kỳ cũng ngồi vào một bên. Quý Cần nhìn những mảnh thủy tinh trên mặt đất, cứ bỏ đấy đã, nghe xong rồi hẵng dọn.

“Cái gì mà không thể trêu chọc vào, là cái nhà gì khó lường hả?” Vương Hải vẫn thở phì phò, bây giờ ông ta chỉ muốn tát vào mặt thằng con Vương Nguyên này một trận để nó tỉnh táo lại, đừng có làm ra loại chuyện đáng xấu hổ đó.

“Là Vương Tuấn Khải đó!” Vương Mật Kỳ nói. Cô thấy ba mẹ đều không hiểu, nên phải giải thích rõ ràng. “Chính là tổng tài của công ty anh đấy!”

“Tổng tài?” Vương Hải trợn trừng mắt. “Nó còn tìm được cả tổng tài?” Vương Hải cảm thấy điều mình nghe được thật hoang tưởng, Quý Cần cũng không thể ngờ nổi, sao có thể chứ!

“Chính là người nhiều tiền không đếm xuể, sắp trở thành người giàu có nhất cả nước đấy, ở nhà Mật Kỳ thường xuyên nhắc đến.” Vương Trí Huy lấy điện thoại di động ra lên mạng tìm thông tin về Vương Tuấn Khải, sau đó đưa cho Vương Hải xem. “Ba xem đi, chính là người này!”

Vương Hải khiếp sợ đọc thông tin về Vương Tuấn Khải, sau đó càng đọc ông ta càng kinh ngạc, lý lịch và những thành tựu của Vương Tuấn Khải quả thực dọa ông ta hỏng luôn, đây thực sự là người mà con trai ông ta có thể tìm được? Hơn nữa người này còn không phải là một ông già đầu hói bụng bia, ngược lại còn rất trẻ tuổi đẹp trai, điều kiện bên ngoài tốt hơn nhiều so với minh tinh nổi tiếng, một người như vậy lại đi kết hôn với con trai ông ta? Não bị rút hết rồi à?

“Các con thật sự không nhầm chứ, có lẽ chỉ trùng tên thôi, không phải cùng một người đúng không?” Vương Hải vẫn không thể tin được.

“Là cùng một người đó, ba cứ xem ảnh thì biết, tuy đây chỉ chụp nghiêng mặt, nhưng chính xác là cùng một người!” Vương Trí Huy hoàn toàn không hiểu nổi sao ông anh trai tầm thường kia của mình lại có thể dụ dỗ được một nhân vật lớn như thế, thế nhưng người trong ảnh cưới đúng là Vương Tuấn Khải giàu nứt đố đổ vách, cậu ta không ngờ được sẽ có một ngày nhà mình có thể dựa dẫm vào một người có tiền đến mức đó.

Vương Trí Huy đang nghĩ phải làm thế nào để kiếm được lợi ích từ mối quan hệ này, còn Vương Mật Kỳ thì uất nghẹn đến mức không thể nghĩ ngợi được gì.

Lúc nghỉ hè cô đã từng hỏi Vương Nguyên, hy vọng Vương Nguyên nghĩ cách để cô được làm việc ở tổng công ty của tập đoàn Vương thị, cô cảm thấy làm vậy là có thể tiếp cận được với Vương Tuấn Khải, nếu vận khí tốt không biết chừng còn được bay lên làm phượng hoàng, cô tự nhận điều kiện bản thân mình không tồi, muốn làm cô bé lọ lem là dư dả.

Nhưng ban đầu bọn họ cũng cảm thấy một viên chức nhỏ như Vương Nguyên không thể nào có được bản lĩnh đó, cho nên chỉ hỏi một câu như vậy rồi cho qua, căn bản không để trong lòng. Hiện giờ cô đang học năm thứ tư, đang tích cực tìm cách để vào Vương thị, nhưng mãi mà vẫn chưa tìm được cách gì, Vương thị căn bản không thèm cần đến cái loại còn chưa tốt nghiệp đại học, lại còn là đại học không có tiếng tăm gì như cô, trừ phi cô đã có kinh nghiệm làm việc phong phú nhiều năm. Chứ còn thể loại chưa tốt nghiệp đại học, không có thành tích xuất sắc, người ta chẳng bao giờ nhận hết, dù sao đây cũng là Vương thị, những người muốn vào nhiều đến mức phải tranh giành nhau sứt đầu mẻ trán ra đấy!

Tại sao mình không được, mà cái tên Vương Nguyên đáng ghét kia lại có được chuyện tốt này? Nếu trong cái nhà này thật sự có một người kết hôn với Vương Tuấn Khải, thì đó cũng phải là Vương Mật Kỳ cô, chứ không phải là Vương Nguyên!

Vương Mật Kỳ cảm thấy là chính Vương Nguyên cướp mất vận số tốt của mình!

“Vậy phải làm sao?” Vương Hải cầm tấm thiếp mời, không biết phải làm gì mới được. Ông ta muốn đối phó với một tiểu thị dân giống mình đương nhiên không thành vấn đề, tất cả mọi người đều như nhau, ông ta còn có bản lĩnh la lối om sòm lăn lộn giãy dụa, người bình thường đều sợ ông ta, chỉ sợ ông ta dùng mấy chiêu ti tiện.

Nhưng với một người như Vương Tuấn Khải, Vương Hải sợ, ông ta sợ lại bị mời đi uống trà, lần trước chỉ đến Vương thị náo loạn một trận nhỏ thôi, không phải cũng đã bị mời đi uống trà rồi sao, cho nên nhất định không thể đến gây chuyện trong hôn lễ này được.

“Hôn lễ này, chúng ta không chỉ phải đi, còn phải đi thật vui vẻ, chúng ta không đắc tội nổi với người thế này đâu.” Lời này thì đúng là thật, nhưng cái mà Vương Trí Huy sợ nhất không phải là đắc tội với người ta, mà là sợ không kiếm được lợi ích gì cho mình từ mối quan hệ này.

Lúc này Quý Cần cũng đã hiểu rõ tình hình. Tuy rằng bà ta rất không cam tâm, nhưng con trai nói rất có lý, cho nên quay sang khuyên nhủ Vương Hải: “Nghe theo Trí Huy đi, chúng ta thật sự không thể trêu chọc vào người này được, đến lúc đó những người có mặt trong hôn lễ đều là những nhân vật lớn, chúng ta không thể làm bừa đâu.”

Vương Hải cũng trấn tĩnh lại, có điều ông ta vẫn nghi ngờ: “Chuyện này có thể là thật ư? Không phải thằng nhóc kia tự bịa đặt ra chứ? Tấm thiếp mời này là thật?” Dù thế nào ông ta cũng cảm thấy thằng con kia của mình không thể có bản lĩnh được một người như Vương Tuấn Khải để mắt đến, không phải muốn kết hôn quá nên mới phát điên lên rồi bịa đặt đủ điều chứ?

Ông ta nói thế xong, những người khác cũng thấy rất huyễn hoặc, quả thực là huyễn hoặc quá rồi! Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên, hoàn toàn là hai người không thể phối hợp với nhau được, mối liên hệ duy nhất giữa hai người chính là quan hệ ông chủ và cấp dưới, nhưng Vương Nguyên chỉ là một nhân viên vô cùng nhỏ nhoi, theo lý mà nói không thể nào quen biết được Vương Tuấn Khải.

Trăm điều không lý giải được, cuối cùng Vương Trí Huy nói: “Không sao hết, chúng ta cứ đợi xem thế nào đã, Vương Tuấn Khải là danh nhân, anh ta kết hôn nhất định sẽ có tin tức trên báo và TV, không lâu nữa đâu.”

Kết quả bàn bạc của bốn người là: Án binh bất động trước, xem sự việc thật giả thế nào rồi mới chọn cách ứng phó.

Nói thẳng ra, trong số bốn người này, chỉ có một mình Vương Trí Huy là mong muốn mãnh liệt rằng Vương Nguyên có thể kết hôn với Vương Tuấn Khải, cậu ta coi trọng lợi ích của mình hơn bất cứ thứ gì khác, chỉ muốn chiếm được lợi ích riêng từ phía Vương Nguyên.

Nếu không thì sao cậu ta có thể vội vàng muốn có nhà như thế? Vương Hải thì còn may, rất vui vẻ sang tên căn nhà, chứ dựa theo tình hình sức khỏe của ông ta như hiện giờ, có sống thêm hai chục, ba chục năm nữa cũng không thành vấn đề.

Quý Cần thì thực sự cực kỳ căm ghét Vương Nguyên, bà ta không hề muốn Vương Nguyên được sống tốt hơn con trai con gái mình một chút nào, chỉ muốn cậu gặp toàn chuyện xui xẻo.

Vương Hải cũng không kém hơn là bao. Sống chung với Quý Cần nhiều năm, ông ta luôn cảm thấy thằng con này chính là kẻ thù của mình, chỉ cần thấy nó vui vẻ là ông ta khó chịu khắp người, rõ ràng ông ta không hề bồi dưỡng nuôi dạy gì nhiều, thế mà lại được sống tốt như thế, làm vậy là cố ý tát vào mặt ông ta đúng không, thật sự không biết hiếu thuận gì hết, chỉ biết nghĩ cách làm ba nó khó chịu!

Đúng là nực cười!

Vương Mật Kỳ thì nghìn lần vạn lần không muốn, vẻ mặt cô âm trầm cắn chặt ngón tay, dựa vào đâu chứ! Dựa vào đâu mà Vương Nguyên có thể giành được sự coi trọng của Vương Tuấn Khải, đó chính là Vương Tuấn Khải mà, không phải là người mà cái loại như Vương Nguyên xứng đôi!

Một thằng đàn ông, ngay cả con cũng không sinh được, dựa vào đâu chứ!

Vương Mật Kỳ tức đến nỗi suýt nữa thì cắn chảy máu tay.

Sau ngày Vương gia nhận được thiếp mời, tin tức Vương Tuấn Khải sắp tổ chức hôn lễ vào đúng lễ Quốc khánh được đăng trên trang nhất các báo, thế nhưng chỉ có một mình Vương Tuấn Khải lên tin, còn tên của Vương Nguyên tạm thời chưa được công bố!

Kim cương vương lão ngũ tiếng tăm lừng lẫy nhất cả nước sắp kết hôn! Tin tức quá giật gân!

Hôn lễ của Vương Tuấn Khải không hề có dấu hiệu báo trước, đột nhiên nói sắp tổ chức, cả giới truyền thông và bát quái đều đang đoán xem người may mắn kia là ai.

Người của Vương gia giống như tim gan bị treo tận cổ họng, không thể tin được Vương Tuấn Khải thật sự sẽ kết hôn vào lễ Quốc khánh, xem ra rất có thể những gì Vương Nguyên nói đều là thật, thế nhưng vẫn chưa công bố đối tượng là Vương Nguyên, bọn họ vẫn chờ thêm xem sao.

Trong lúc Vương gia án binh bất động, thì tổng công ty Vương thị thật sự như sắp nổ tung đến nơi. Trước đây ai ai cũng truyền tai nhau tin tức Vương Tuấn Khải kết hôn vào lễ Quốc khánh, là kết hôn cùng Hạ Yên, sau lại có scandal rầm rộ kia của Hạ Yên, mọi người đều cảm thấy khẳng định hôn lễ sẽ bị hủy bỏ.

Nhưng tin tức mới nhất hiện giờ lại nói, Vương Tuấn Khải vẫn tổ chức hôn lễ vào lễ Quốc khánh, vậy cô dâu thì sao?

Đừng có nói với chúng tôi, cô dâu vẫn là Hạ Yên nhá! Vậy thì khẳng định, tuyệt đối, bất luận thế nào cũng không thể được!

5522Barres_fleurs__7_

Chương 76

So sánh với những người ngoài đang hâm mộ ghen tỵ với cô dâu, thì hiển nhiên phong cảnh bên trong tập đoàn Vương thị không hề giống vậy. Trên cơ bản, người ngoài không biết đến tin đồn giữa Vương Tuấn Khải và Hạ Yên, thế nhưng trước đây các nhân viên của tổng công ty Vương thị thì không hề nghi ngờ tin đồn này.

Tất cả mọi người không ai thoải mái nổi, oh my god, tuyệt đối đừng có là Hạ Yên đấy, có một vị tổng tài phu nhân như vậy, Vương thị chúng ta có còn tốt đẹp được không? Nếu thật sự là Hạ Yên, quả thực chúng ta chỉ còn nước xin thôi việc thôi, có tổng tài phu nhân như thế, bất luận là đi tới đâu cũng bị cười nhạo!

Lúc này Hạ Yên và Quách Lệ đã dọn ra khỏi Hạ gia, cô đang ngồi cắn ngón tay đọc tin tức trên mạng, trong mắt tràn đầy tơ máu.

Vương Nguyên, Vương Nguyên, rõ ràng cô mới là người thích hợp nhất để đứng bên cạnh Vương Tuấn Khải, cái tên Vương Nguyên kia căn bản không xứng!

Nhưng mà… Nhưng mà mình lại xảy ra chuyện thế này…

Thật ra Hạ Yên biết, chuyện của cô nhất định không thể thoát khỏi có liên quan đến Vương Tuấn Khải, đầu tiên là chính cô cho người tung tin đồn về Vương Nguyên và Thiên Tỉ, sau đó thì cô bị chụp ảnh khiêu dâm, tiếp theo là tập đoàn Vương thị thu mua Nhuận Hoa.

Bề ngoài thì nói Vương Tuấn Khải ra mặt vì Châu Dĩ Tuyền, nhưng Hạ Yên biết, nguyên nhân lớn nhất khẳng định không phải thế. Chuyện Vương Tuấn Khải chiếm đoạt Nhuận Hoa nhất định đã được mưu tính từ trước, không thì tại sao tốc độ lại nhanh đến vậy, cô vừa mới vu vạ mọi chuyện cho Châu Dĩ Tuyền trên mạng, Nhuận Hoa đã bị tấn công ngay lập tức, muốn thu thập những chứng cứ kia nhất định phải mất một khoảng thời gian, làm sao có thể nhanh như thế được!

Cho nên cách giải thích duy nhất chính là: Vương Tuấn Khải đã mưu tính xong xuôi từ lâu, chỉ chờ một cái cớ để hành động, mà câu nói của mình trên mạng chính là cái cớ tốt nhất.

Lần đầu tiên Hạ Yên cảm thấy miệng mình ti tiện, lúc đó cô không nên nói như vậy. Thực ra cô biết, dù mình không nói, chắc chắn Vương Tuấn Khải vẫn tiếp tục hành động, nhưng nếu không nói gì thì mọi chuyện sẽ không liên quan đến cô, cô không cần ngày nào cũng phải chịu áp lực từ gia tộc như hiện giờ. Tất cả mọi người đều đang trách cô, trách cô hủy hoại cơ nghiệp của Hạ gia, trách cô đưa cha mình vào tù, trách cô nói năng lung tung đắc tội người khác…

Cho nên cô vẫn luôn trốn trong nhà không dám ra ngoài, cô rất sợ người nhà mình, cô cũng rất sợ người bên ngoài, giờ chỉ biết ngồi cắn ngón tay lên mạng.

Cô nhìn thấy tin tức Vương Tuấn Khải sắp kết hôn, đau đớn muốn phát điên lên. Dù biết người đàn ông này đã hủy hoại cô, nhưng cô vẫn thích anh, cô vẫn ghen tỵ Vương Nguyên được đứng bên cạnh anh, chỉ trách mình lúc trước đã quá mềm lòng. Nếu có được sự ác độc giống Vương Tuấn Khải, vậy thì nhân vật chính trong hôn lễ này còn chưa biết là ai đâu!

Có điều, Hạ Yên biết bây giờ mình không thể làm gì hết, cho nên đành phải ngồi trước máy vi tính âm thầm nguyền rủa hôn lễ xảy ra chuyện bất trắc, không được suôn sẻ, có thể hủy bỏ là tốt nhất, cô không thể nhìn người khác ngồi lên vị trí đó!

Có lẽ lời nguyền rủa của cô có hiệu nghiệm, đúng là đang có người muốn phá hỏng hôn lễ này.

À, không đúng, không phải là muốn phá hỏng, chỉ là muốn thay đổi một chút…

Vương Tuấn Khải chưa công bố tên của Vương Nguyên ngay chính là vì muốn cậu được hưởng thụ cuộc sống của người bình thường thêm mấy ngày, một khi công bố rồi, Vương Nguyên sẽ trở thành tiêu điểm của mọi người. Thế nhưng dạo này tinh thần của Vương Nguyên không được tốt lắm, người nhà là một phần, mặt khác còn có rất nhiều băn khoăn, lo lắng, khiến cho cậu gầy yếu đi một chút. Vương Tuấn Khải nghĩ chậm được ngày nào hay ngày nấy, cho nên vẫn trì hoàn việc phát thiếp mời, kể ra thì người đầu tiên nhận được thiếp mời chính là Vương gia.

Vào cùng ngày tin tức Vương Tuấn Khải sắp kết hôn được thông báo, người của Vương gia định tiếp tục án binh bất động, thế nhưng sau một đêm, bọn họ thay đổi quyết định.

Nguyên nhân là vì Vương Mật Kỳ.

Ban đêm, Vương Mật Kỳ và Quý Cần nói chuyện với nhau rất lâu, đương nhiên là nói về hôn lễ của Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên.

“Mẹ, con nghĩ thế nào cũng cảm thấy hôn lễ này không ổn, hai người đàn ông kết hôn, còn ra thể thống gì nữa. Anh trai thì chẳng sao cả, nhưng Vương Tuấn Khải có thân phận quý trọng như thế, đây là một vết nhơ đối với anh ấy, anh ấy sẽ bị mọi người chế giễu mất!” Vương Mật Kỳ mang dáng vẻ vô cùng lo lắng cho Vương Tuấn Khải.

Hiển nhiên Quý Cần cũng nghĩ thế, quan trọng nhất là, bà ta không muốn Vương Nguyên được sống tốt, hay nhất là hôn lễ không tổ chức được, Vương Nguyên bị bỏ rơi mới tốt, con gái bà ta còn không có được vận khí tốt như thế, Vương Nguyên kia dựa vào đâu chứ!

Có điều bà ta cũng phải nghĩ lại: “Tất nhiên là mẹ biết, thế nhưng đã mang thiếp mời đến rồi, sự việc gần như không thể xoay chuyển được. Người ta có tiền, có lẽ căn bản không hề quan tâm người khác nói gì.” Có tiền tùy hứng chẳng hạn, không phải bây giờ rất thịnh hành câu này sao.

Vương Mật Kỳ nói tiếp: “Nhưng sau này anh ấy sẽ là người một nhà với chúng ta, chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn anh ấy bị người khác nói được.”

Quý Cần cảm thấy con gái mình quan tâm như vậy cũng chỉ phí công: “Nếu cậu ta đã công khai tổ chức hôn lễ rồi, chứng tỏ người nhà cậu ta cũng không thể quản cậu ta được, chúng ta thì có cách gì chứ.”

“Con cảm thấy việc này là do chính anh trai bày ra.” Vương Mật Kỳ phân tích. “Nhất định việc tổ chức hôn lễ này không phải do Vương Tuấn Khải chủ động. Mẹ nghĩ xem, hôn lễ này có lợi gì cho anh ấy?”

Quý Cần: “… Hình như thực sự không có lợi gì.”

“Thì thế. Cho dù anh ấy thích đàn ông cũng không đến mức phải tổ chức hôn lễ long trọng như thế chứ, không đáng mà, nó chẳng mang đến trợ giúp gì cho cả danh dự và sự nghiệp của anh ấy cả, có khi người khác còn nhìn anh ấy bằng ánh mắt kỳ quái nữa.” Cuối cùng, Vương Mật Kỳ nói như đinh đóng cột. “Cho nên nhất định hôn lễ này là do anh con xúi giục tổ chức. Con không biết anh ta dùng cách gì, nhưng con cảm thấy Vương Tuấn Khải không hề muốn tổ chức, anh ấy đang bị anh con ép buộc!”

Nếu Hạ Yên và Phương Ngữ Vi nghe thấy, nhất định sẽ coi Vương Mật Kỳ như tri kỷ, đúng đấy đúng đấy, cái tên Vương Nguyên chính là một kẻ tâm cơ như thế đấy!

Quý Cần không hiểu con gái muốn nói gì: “Chúng ta biết vậy thì đã sao, cái hôn lễ kia được tổ chức là chắc chắn rồi, đã đăng tin hết rồi mà.” Giờ có nói gì cũng vô dụng.

Vương Mật Kỳ bị hỏi một đằng nhưng trả lời một nẻo: “Chúng ta hỏi anh thử xem, hỏi anh ta thiếp mời đã được phát chưa.”

“Hỏi cái đó làm gì?” Quý Cần không hiểu. “Chúng ta đã nhận được rồi, mẹ đoán mọi người cũng vậy thôi.”

“Con thì thấy chắc là vẫn chưa. Nếu phát rồi, trên mạng không thể không có tin tức.” Vương Mật Kỳ hơi hưng phấn.

Quý Cần càng nghe càng mờ mịt, đã phát thiếp mời chưa thì có gì quan trọng, dù bây giờ chưa phát, nhưng không lâu sau nhất định sẽ phát, đó là chuyện không sớm thì muộn, không biết con gái đang vui cái gì nữa.

“Mẹ, con nói với mẹ…” Vương Mật Kỳ nói cho Quý Cần nghe về ý tưởng của mình.

Quý Cần nghe Vương Mật Kỳ nói xong, cả người đều không thoải mái nổi. Bà ta cảm thấy ý tưởng của con gái thật sự là không thể tưởng tượng nổi, chuyện đó sao mà thực hiện được. “Chuyện này không thể nào, nó sẽ không đồng ý đâu.”

“Không phải anh ta rất nghe lời ba sao, chỉ cần nói rõ với ba, dạo này cứ đối xử tốt với anh ta một chút để dễ nói chuyện, biết đâu anh ta sẽ đồng ý.” Vương Mật Kỳ càng nghĩ càng cảm thấy ý tưởng của mình vô cùng tuyệt vời.

Quý Cần vẫn cảm thấy không ổn, ý tưởng của con gái thật đúng là thiên phương dạ đàm.

Vương Mật Kỳ cũng không giải thích nhiều, cô chủ động gọi điện thoại cho Vương Nguyên.

Lúc này Vương Nguyên đã nằm trên giường, Vương Tuấn Khải đang tắm. Vương Nguyên nhìn thấy cái tên xuất hiện trên màn hình điện thoại, trong lòng căng thẳng, hiện tại cậu sợ nhất chính là tiếp xúc với người của Vương gia.

Cái tên xuất hiện trên màn hình điện thoại chính là Vương Mật Kỳ. Mặc dù Vương Nguyên có số điện thoại của cô em gái này, nhưng nói thật thì, hầu như hai người chưa bao giờ liên lạc với nhau, có mấy lần hiếm hoi đều là Vương Nguyên chủ động gọi, là những lúc phải mua quà cho Vương Mật Kỳ thì mới gọi điện hỏi xem cô thích cái gì.

“Alô, Mật Kỳ.”

“Anh, anh ngủ chưa?”

“Vẫn chưa, có chuyện gì?”

“Nhà mình nhận được thiếp mời, còn những bạn bè thân thích khác đã nhận được chưa?”

“Chưa, chắc phải đến ngày kia, cũng có thể muộn hơn một chút, sao vậy?”

“Không có gì, em chỉ hỏi vậy thôi, anh ngủ sớm đi.”

“Được, em cũng vậy.”

Cúp điện thoại, Vương Nguyên vô cùng khó hiểu, cậu không nghĩ ra được Vương Mật Kỳ hỏi vậy để làm gì. Từ sau khi đưa thiếp mời, cậu chưa hề nhận được tin tức gì từ Vương gia, Vương Hải vừa không để ý đến cậu vừa không mắng chửi cậu, bây giờ nhận được điện thoại, mà lại khó hiểu như thế.

Ở đầu bên kia, Vương Mật Kỳ cúp điện thoại xong thì vui sướng không thôi, cô kích động nói với Quý Cần: “Con hỏi rồi, ngoại trừ chúng ta, những người khác đều chưa nhận được thiếp mời, nói nhanh nhất là ngày kia, chúng ta vẫn có thời gian!”

Quý Cần nghĩ, nếu cách của con gái thực hiện được, đương nhiên đó là tốt nhất, thế nhưng bà ta luôn cảm thấy không thể nào thành công được, thật sự là quá hão huyền rồi.

Vương Mật Kỳ cũng mặc kệ bà ta, cô hào hứng đi tìm Vương Hải và Vương Trí Huy để nói chuyện này. Nếu chuyện này được Vương Hải gật đầu đồng ý, vậy thì để Vương Hải nói với Vương Nguyên là thích hợp nhất.

Mười phút sau, Vương Hải và Vương Trí Huy đều trợn trừng mắt nhìn Vương Mật Kỳ.

Lỗ thủng trong não quá lớn rồi!

Bọn họ nhất thời đều không phản ứng được!

Tuy rằng Vương Hải rất thích con trai Vương Trí Huy, thế nhưng ông ta cũng rất yêu thương con gái, đương nhiên ông ta cũng muốn con gái sống tốt. Nhưng cách nghĩ của ông ta và Quý Cần đều giống nhau, ý tưởng này quá là kỳ quặc, chưa nói đến Vương Tuấn Khải, liệu Vương Nguyên có đồng ý không?

Còn Vương Trí Huy thì trái lại, tương đối nhất trí với lỗ thủng trong não em gái mình, dựa dẫm vào anh trai cùng cha khác mẹ tất nhiên không thể bằng dựa dẫm vào chính em gái ruột của mình, vì thế cậu ta ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Con thấy cách của Mật Kỳ rất hay, chúng ta cũng chỉ vì muốn tốt cho mọi người thôi.”

Vương Hải và Quý Cần vẫn cảm thấy không bình thường.

“Ba, ba nghĩ thử xem, bây giờ thiếp mời vẫn chưa được phát đi, vẫn có cơ hội, chúng ta thử một lần cũng không có tổn thất gì hết.” Vương Trí Huy thuyết phục Vương Hải. “Nếu thành công, tất cả đều vui mừng, tốt cho tất cả mọi người; còn nếu không thành công, vậy thì đâu có sao, chúng ta chẳng bị tổn thất gì.”

Đúng rồi! Con trai nói rất có lý!

Đột nhiên Vương Hải cảm thấy đầu óc mình sáng tỏ hẳn ra, không thành công thì không bị tổn thất gì hết, nhưng thành công thì phát đạt thật rồi!

Vương Hải càng nghĩ càng cảm thấy ý tưởng này rất hay, ông ta cười tươi nói với Vương Mật Kỳ: “Mật Kỳ nhà chúng ta đúng là thông minh, bụng dạ cũng tốt, biết suy nghĩ cho người khác!” Quả nhiên con gái mình là tốt nhất!

Vương Mật Kỳ không nhịn được, cong khóe miệng lên cười.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s