[KN] KHYCCTTBD – Chương 63 + 64

Chương 63

Hạ Yên hẹn Châu Dĩ Tuyền đi ăn, địa điểm là một nhà hàng kiểu Pháp mà Châu Dĩ Tuyền rất thích.

Hạ Yên nghe Châu Dĩ Tuyền nói, trước đây Vương Tuấn Khải còn muốn mua cả nhà hàng này cho cô, thế nhưng đầu bếp chính của nhà hàng này lại chính là ông chủ, đương nhiên là không muốn làm việc dưới quyền người khác, do đó không mua được.

Hạ Yên cảm thấy Châu Dĩ Tuyền đúng là tốt số, có một người anh tốt như vậy, thật sự chả cần lo nghĩ gì hết, muốn cái gì là có cái nấy. Vốn dĩ Châu gia chẳng là cái gì hết, tuy cũng là người trong xã hội thượng lưu, quy mô của công ty cũng không nhỏ, nhưng thật ra người cầm quyền không có nhiều năng lực lắm, hoàn toàn đều dựa vào Vương Tuấn Khải. Cha của Châu Dĩ Tuyền, Châu Toàn, là em trai duy nhất của mẹ Vương Tuấn Khải, Châu Uyển, Vương Thiếu Văn thì không có anh chị em, cho nên thân thích gần gũi nhất của Vương Tuấn Khải chính là Châu gia, làm sao mà không giúp đỡ được.

“A Yên, ngại quá, tớ đến muộn, hôm nay bị tắc đường.” Châu Dĩ Tuyền đến muộn hơn giờ hẹn những nữa tiếng, nhưng cô không cố ý đến muộn. Hôm nay tắc đường khá nghiêm trọng, dù có muốn lái xe nhanh đến mấy cũng đâu thể làm cả chiếc xe bay lên trời được, cô phải đi hơn một tiếng mới đến nhà hàng.

Hạ Yên mỉm cười nói: “Không sao, tớ cũng vừa đến.” Kỳ thực cô đã chờ đến mức sắp mất hết kiên nhẫn, bình thường chỉ có người khác chờ cô, làm gì có chuyện cô chờ người khác. Nếu không phải vì muốn được gả vào Vương gia, Hạ Yên thật sự không có kiên nhẫn để ứng phó với loại thiếu não như Châu Dĩ Tuyền, bước chân của hai người vĩnh viễn không nhất trí. Chỉ là đầu óc Hạ Yên rất nhanh nhạy, luôn có thể ép mình phối hợp với Châu Dĩ Tuyền, thế mà Châu Dĩ Tuyền chậm chạp còn tưởng hai người thật sự rất hợp nhau.

“Vậy là tốt rồi.” Châu Dĩ Tuyền cũng không nghe ra đây là câu nói khách sáo, cô nghĩ dựa vào quan hệ của mình và Hạ Yên, căn bản không cần khách sáo, nếu không thì xa lạ lắm.

Sau khi gọi món, hai người bắt đầu nói chuyện.

“A Yên, lần trước nghe cậu nói đã đến công ty anh A Khải làm việc, thấy thế nào?” Vừa khéo Hạ Yên cũng muốn nói về đề tài này với Châu Dĩ Tuyền, Châu Dĩ Tuyền khá quan tâm đến nó, nên vừa đến đã hỏi ngay.

Bây giờ nhắc đến, thật ra Hạ Yên vẫn còn hơi tức giận với Châu Dĩ Tuyền. Lúc trước cô muốn Châu Dĩ Tuyền làm cầu nối cho mình, nhưng đối phương không đồng ý, tuy rằng cuối cùng cũng thành công, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu, vào đúng thời khắc mấu chốt mà không có một chút tác dụng nào, bạn bè như thế thì cần làm gì!

“Tốt lắm, đồng nghiệp trong công ty đều rất tốt với tớ.” Hạ Yên luôn tự tin vào năng lực giao tiếp của mình. Hiện tại có lẽ trong toàn bộ công ty cũng chỉ có Vương Tuấn Khải, Thiên Tỉ và Vương Nguyên là cô không mua chuộc được thôi, huống chi bây giờ toàn bộ công ty đều đang truyền tai nhau về hôn sự của cô và Vương Tuấn Khải, tất cả mọi người đều nịnh nọt lấy lòng cô, đến cả Từ Ti Ti cũng không dám kiêu ngạo với cô nữa.

“Nhưng mà…” Đột nhiên Hạ Yên lộ ra vẻ mặt rất ngại ngùng.

“Nhưng mà cái gì?” Châu Dĩ Tuyền hiếm khi thấy Hạ Yên có dáng vẻ này, cảm thấy rất thú vị. “Sao thế, không phải Hạ đại tiểu thư của chúng ta đang yêu chứ? Yêu đương chốn văn phòng hả?”

“Không phải, chỉ là dạo này trong công ty luôn đồn thổi chuyện về tớ và Anh Vương.” Hạ Yên mím môi trông có vẻ vô cùng ngượng ngùng.

“Cậu và anh A Khải?” Châu Dĩ Tuyền thật sự là rất thiếu não, cô hoàn toàn không hiểu là chuyện gì. “Cậu và anh A Khải thì có chuyện gì được?”

Khóe miệng Hạ Yên giật nhẹ, Châu Dĩ Tuyền này thật sự y như đầu gỗ vậy. Tôi đã nói đến mức đó rồi, chẳng lẽ cậu không thể cảm nhận được gì từ vẻ mặt của tôi à, ngoại trừ scandal ra thì có thể có chuyện gì khác?

“Dạo này rất nhiều người trong công ty đều đồn thổi tớ và Anh Vương là một đôi, thậm chí còn có người nói tớ và Anh Vương sẽ tổ chức hôn lễ vào lễ Quốc khánh nữa.” Hạ Yên quan sát Châu Dĩ Tuyền, nói tiếp. “Tớ giải thích thế nào cũng vô dụng, chả ai tin tớ cả.”

Ban đầu Châu Dĩ Tuyền sửng sốt, sau đó thì cười phá lên: “Ha ha ha ha ha, thật sự buồn cười quá…”

“Cậu cười gì chứ.” Hạ Yên làm ra vẻ tức giận. “Vì chuyện này mà tớ lo chết mất, chắc tin đồn này đến tai Anh Vương rồi, cậu nói xem liệu anh ấy có ghét tớ không?”

“Không đâu!” Châu Dĩ Tuyền vừa uống nước vừa phất tay. “Gần đây tâm tình anh ấy rất tốt, sẽ không so đo tính toán mấy chuyện vặt đâu, hơn nữa mấy tin bát quái đó sẽ biến mất nhanh thôi.”

Hạ Yên khó hiểu: “Sao cậu nói vậy? Gần đây Anh Vương có chuyện gì vui à, công ty có dự án lớn thành công ư?”

“Không phải chuyện công việc đâu, ừm…” Châu Dĩ Tuyền hơi do dự một chút, sau khi nghĩ lại thì thấy cũng không có gì không thể nói. “Dù sao cũng sắp công bố rồi, tớ nói trước với cậu cũng không sao cả.”

Hạ Yên vừa nghe là hiểu ngay, Châu Dĩ Tuyền muốn nói một bí mật cho mình biết. “Rốt cuộc là chuyện gì thế? Tớ nghe mà chẳng hiểu gì hết.”

“Thật ra tin đồn cậu vừa nói có một nửa là thật.” Châu Dĩ Tuyền nói đến đây thì vô cùng hưng phấn, cuối cùng anh trai cô cũng được khổ tận cam lai rồi.

Hạ Yên không rõ tình hình, có một nửa là thật? Rồi hai mắt cô sáng ngời, chẳng lẽ…

Nhưng chưa vui vẻ được bao lâu, chợt nghe thấy Châu Dĩ Tuyền nói tiếp. “Đúng là anh A Khải sắp tổ chức hôn lễ vào lễ Quốc khánh, nhưng mà mấy người trong công ty nhầm đối tượng rồi, không phải cậu, mà là anh dâu họ của tớ.”

Không thể nghi ngờ, tin tức này giống như tiếng sấm sét giữa trời quang đối với Hạ Yên, cô ngây dại cả người.

Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên tổ chức hôn lễ? Nhưng Vương Nguyên là nam mà, phải tổ chức hôn lễ thế nào? Rõ ràng đã kết hôn lâu như vậy, tại sao trước đây không tổ chức luôn đi, mà phải để đến tận hơn nửa năm sau mới tổ chức? Tại sao Vương Tuấn Khải có thể nguyện ý công khai chuyện này?

Hạ Yên não bổ rất nhiều thứ, cô bắt đầu thấy hối hận, những chuyện trước đây mình làm không phải là làm giá đỡ cho tên kia chứ?

Trong mắt cô, Vương Nguyên là một người rất tâm cơ, nhất định là vì nghe thấy tin đồn của cô và Vương Tuấn Khải nên mới sử dụng thủ đoạn, không chỉ là từng bước từng bước tiến vào trong văn phòng của Vương Tuấn Khải, mà còn lợi dụng tin đồn để mê hoặc Vương Tuấn Khải tổ chức hôn lễ cùng tên đó.

Hạ Yên nắm chặt tay lại, một khi hôn sự của Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên được công khai, hy vọng của mình sẽ trở nên xa vời.

“Sao lại đột nhiên tổ chức hôn lễ, không phải họ đã kết hôn lâu rồi sao, lúc đăng ký kết hôn sao không tổ chức?” Hạ Yên thật sự rất muốn biết nguyên nhân, thuận tiện tìm xem có để lại dấu vết gì để đả kích Vương Nguyên không.

“Khi đó hả, thật ra anh A Khải muốn tổ chức lắm chứ, nhưng mà không thể thực hiện được.” Châu Dĩ Tuyền nghĩ đến anh họ của mình vẫn thấy chua xót. “Vốn dĩ chuyện này không thể cho cậu biết được, nhưng gần đây anh ấy và anh dâu họ cũng đã xác lập quan hệ rồi, nên không có gì không thể nói cả.”

Hạ Yên càng mơ hồ: “Tớ càng nghe càng không hiểu, rốt cuộc là chuyện gì vậy, cái gì mà gần đây mới xác lập quan hệ?”

“Thì chính là gần đây mới xác lập quan hệ đấy. Ban đầu anh A Khải và anh dâu họ của tớ chỉ kết hôn giả thôi, chỉ đăng ký kết hôn, không hề phát sinh chuyện gì cả.”

“Cái gì?!!” Hạ Yên cảm thấy toàn bộ thế giới quan của mình đều vỡ nát. “Cái gì mà kết hôn giả? Tại sao?”

“Để đối phó với tiện nhân họ Phương kia kìa.” Châu Dĩ Tuyền căm ghét Phương Ngữ Vi đến cực độ, cứ nhắc đến là dùng từ tiện nhân. “Lúc trước đại tiện nhân Phương Khuê ép buộc báo ơn, muốn anh A Khải làm con rể ông ta, may mà dượng tớ biết nhìn xa trông rộng, nghe tin đại tiện nhân bị bệnh sắp chết đã thấy bất thường, bảo anh A Khải mau chóng kết hôn, sau đó thì anh A Khải tìm đến anh dâu họ để kết hôn giả.”

“Tại sao phải tìm Vương Nguyên? Anh ta là đàn ông mà!” Hạ Yên bức rứt cả người, kết hôn giả, ha ha ha ha, kết hôn giả, đúng là nực cười. “Chẳng lẽ Anh Vương không tìm được ai thích hợp hơn sao?” Không phải đã nói Vương Thiếu Văn rất thích cô sao, muốn cô làm con dâu sao, sao lúc kết hôn giả lại không nghĩ đến cô?

“Ha ha ha ha ha.” Châu Dĩ Tuyền lại cười to. “Bây giờ trần ai lạc định rồi tớ mới nói với cậu, cậu đừng rêu rao khắp nơi nhá, không thì anh A Khải sẽ mất mặt lắm. Tớ nói thật với cậu này, anh dâu họ của tớ bị anh A Khải lừa về đấy!”

“Là ý gì? Cái gì mà lừa về?” Hạ Yên cảm thấy hôm nay chỉ số thông minh của mình bị giảm nghiêm trọng, mấy lời Châu Dĩ Tuyền nói phần lớn cô đều không hiểu.

“Lúc đầu anh dâu họ của tớ vốn không thích anh A Khải, anh A Khải nhiệt tình lắm, theo đuổi suốt hai năm mà vẫn không được, sau đó Phương gia cho anh ấy cơ hội, anh ấy cần một người kết hôn giả với mình để đối phó, sau đó thì nhờ anh dâu họ của tớ giúp.” Cuối cùng cũng có thể kể chuyện này với người khác, Châu Dĩ Tuyền vô cùng sảng khoái. “Ban đầu anh dâu họ của tớ không chịu, bảo anh A Khải kết hôn giả với phụ nữ sẽ tốt hơn.”

Hạ Yên gật đầu, thế mới hợp lý chứ, dù chỉ là kết hôn giả, cũng đâu đến mức phải tìm đến đàn ông.

“Nhưng anh A Khải nói, anh ấy lo lắng về người khác, đến lúc đó người phụ nữ kia không chịu ly hôn còn muốn phân chia tài sản thì phải làm sao? Chẳng phải cơ nghiệp của Vương gia bị phân chia không công cho người ngoài à?”

Hạ Yên nghe xong thì uất nghẹn, quả thật, nếu lúc trước tìm đối tượng kết hôn giả là cô, nhất định cô sẽ không đồng ý ly hôn, còn về gia sản của Vương gia, tất nhiên cũng phải được phân chia một phần.

“Anh ấy cũng chỉ yên tâm một mình anh dâu họ của tớ thôi, ừm, cũng không đúng, không phải là yên tâm, anh ấy cảm thấy nếu anh dâu họ có thể thích tiền của anh ấy cũng rất tốt, chỉ cần đồng ý kết hôn cùng anh ấy, thế nào cũng được!” Châu Dĩ Tuyền vẫn còn cảm khái. “Lúc đó tớ cảm động lắm, anh A Khải đúng là si tình mà, dùng mọi thủ đoạn với anh dâu họ của tớ, khó khăn lắm đối phương mới đồng ý kết hôn, còn lập ra ước định, hôn kỳ là ba năm, đến khi đó sẽ ly hôn nếu vẫn không phát sinh quan hệ, chỉ có thể làm một đôi vợ chồng hữu danh vô thực.”

“Sau đó anh ấy thực sự phải làm hòa thượng suốt nửa năm, đáng thương lắm cơ! Chậc!”

Hạ Yên đã uất nghẹn đến độ không còn muốn nói chuyện, suy đoán trước kia của mình là sai lầm hoàn toàn. Cô cứ tưởng Vương Nguyên sử dụng mọi thủ đoạn quyến rũ Vương Tuấn Khải, sau đó tìm cơ hội tốt mê hoặc Vương Tuấn Khải để kết hôn với Vương Tuấn Khải, thế nhưng tình huống thực tế lại trái ngược hoàn toàn, người tâm cơ là Vương Tuấn Khải, là Vương Tuấn Khải nghĩ ra đủ mọi cách để lừa Vương Nguyên kết hôn!

“… Hai người họ xác lập quan hệ từ khi nào vậy?” Hạ Yên hy vọng không phải là giống như mình nghĩ.

Châu Dĩ Tuyền ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Chỉ một thời gian ngắn trước thôi, khoảng mười ngày trước.”

Hạ Yên thật sự chỉ muốn quỳ xuống, vừa rồi chuyện mà cô nghĩ là, ngàn vạn lần không phải là do cô kéo khoảng cách của hai người kia lại gần nhau, không ngờ lại đúng là thật!

“Cũng không biết anh dâu họ nghĩ thông suốt thế nào nữa, đột nhiên chấp nhận anh A Khải, bây giờ hai người ngọt ngào lắm đó!” Châu Dĩ Tuyền chỉ nghĩ thôi cũng thấy vui vẻ. “Cậu không biết đâu, hôm đó mấy người giúp việc còn nấu cơm đậu đỏ cho anh dâu họ ăn, tớ không được thấy cảnh tượng lúc đó, đáng tiếc quá!”

Hạ Yên đang hối hận muốn phát điên lên, do mình quá lộ liễu trắng trợn, để tin đồn truyền đến tai Vương Nguyên, đúng lúc kích thích đối phương, thật là…

Hiện tại Hạ Yên cực kỳ muốn thời gian quay ngược trở lại, lúc đó nếu mình tiến hành kế hoạch kín đáo một chút thì tốt rồi, giờ khiến cho toàn bộ công ty đều biết, thật sự là người tính không bằng trời tính.

“Anh A Khải luôn cảm thấy tiếc nuối vì trước đây không tổ chức hôn lễ, bây giờ hai người đã lưỡng tình tương duyệt rồi, đương nhiên phải tìm một cơ hội thích hợp để công bố tin tức tốt này với bên ngoài.” Nói xong, Châu Dĩ Tuyền cười nói với Hạ Yên. “Đến lúc đó phát thiệp mời cho cậu, nhất định cậu phải tới tham dự đó, anh A Khải muốn tổ chức thật hoành tráng, càng nhiều người đến càng tốt!”

Hạ Yên đang lặng lẽ hộc máu trong lòng, giằng co lâu như vậy, rốt cuộc mình đang giằng co cái gì đây?

Lúc này, các món ăn lần lượt được mang lên, hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Bây giờ chủ đề nói chuyện không phải là về Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên nữa, Châu Dĩ Tuyền tùy tiện nói đến mấy tin tức bát quái trên mạng, cô thường xuyên ăn cơm cùng Hạ Yên, bình thường hai người đều tán gẫu với nhau phần lớn là những chuyện bát quái đó.

Hạ Yên ăn cơm mà cứ thấp thỏm bất an, bây giờ đã sắp đến tháng 7 rồi, chỉ còn ba tháng, không biết hôn sự được công bố vào lúc nào, liệu mình còn cơ hội không?

Lúc ăn gần xong, đột nhiên Hạ Yên hỏi: “Vậy ngay từ đầu chú Lê đã biết chuyện này rồi sao? Chú ấy không phản đối à?” Rõ ràng đã nói là kết hôn giả mà, Vương Thiếu Văn thật sự đồng ý cho hai người kết hôn? Lúc trước trông ông có vẻ rất vui sướng, chắc chỉ là diễn kịch thôi chứ?

“Không hề phản đối, anh dâu họ của tớ tốt như thế, sao dượng phải phản đối, biết chuyện sắp tổ chức hôn lễ, dượng đang vui lắm kia kìa.” Châu Dĩ Tuyền cảm thấy đây đúng là một chuyện đại hỷ.

“Nhưng mà…” Hạ Yên muốn nói lại thôi.

“Nhưng mà cái gì?” Châu Dĩ Tuyền thấy có vẻ Hạ Yên không vui lắm.

“Dạo này Vương tiên sinh luôn làm việc trong văn phòng của Anh Vương, hiệu suất làm việc của Anh Vương giảm xuống nhiều lắm, tớ lo lắng cứ để lâu như vậy, công ty…” Hạ Yên chần chừ nhưng vẫn nói tiếp. “Không phải tớ có ý kiến gì về Vương tiên sinh, chỉ là cảm thấy, Anh Vương là người xuất sắc như thế, vốn dĩ nên cưới một người phụ nữ có thể trợ giúp cho sự nghiệp của anh ấy, sinh được người thừa kế mới là viên mãn nhất, Vương tiên sinh… Anh ta không chỉ không mang lại lợi ích gì cho công ty, còn làm liên lụy đến Anh Vương… Chẳng lẽ chú Vương không quan tâm chút nào sao?”

Đây là những lời thật lòng của cô, cũng là lần đầu tiên cô tỏ thái độ như vậy. Đương nhiên, vừa rồi cô nói Vương Tuấn Khải biếng nhác tiêu cực trong công việc vì Vương Nguyên hoàn toàn là bậy bạ hết, hiệu suất làm việc của Vương Tuấn Khải vẫn rất tốt.

Châu Dĩ Tuyền đặt dĩa ăn trong tay xuống, nhíu mày nhìn Hạ Yên: “A Yên, sao cậu lại nghĩ như vậy? Anh A Khải có được sự nghiệp như ngày hôm nay hoàn toàn dựa vào chính công sức của anh ấy, chẳng lẽ anh ấy còn cần cưới người khác để trợ giúp cho sự nghiệp của anh ấy sao? Anh ấy có năng lực, tại sao phải dựa vào người khác, anh ấy vốn dĩ không cần những thứ đó! Anh ấy thành công trong sự nghiệp như vậy, lẽ nào không thể tự do trong hôn nhân sao? Không thể kết hôn cùng người mình yêu, vậy thì anh ấy kiếm nhiều tiền như thế để làm gì, sống cùng người mình không yêu thì sao mà hạnh phúc được?”

“Tớ không có ý đó.” Hạ Yên vội vàng giải thích. “Tớ… Tớ chỉ là thấy không đáng cho anh ấy.”

“Tại sao? Chẳng lẽ không phải là nên vui cho anh ấy sao? Đó là người mà anh ấy yêu, anh ấy cảm thấy hạnh phúc, có cho anh ấy bao nhiêu tiền cũng không đổi, giáp chi tỳ sương ất chi mật đường, cả nhà tớ và dượng đều cho rằng chỉ cần anh A Khải vui vẻ chính là điều tốt nhất. A Yên, rốt cuộc cậu bị sao vậy, hôm nay thật là kỳ quái.” Châu Dĩ Tuyền có chút khó chịu, tại sao đến cả bạn tốt của mình cũng không vui thay cho anh họ của mình. “Cậu ghét anh dâu họ của tớ?”

“Không… Không phải, chỉ là tớ cảm thấy anh ta có vẻ không xứng với Anh Vương.” Hạ Yên dứt khoát nói thẳng ra luôn, đã đến bước này rồi, không nói trắng ra Châu Dĩ Tuyền sẽ không hiểu. “Tớ cảm thấy chắc chắn sau này Anh Vương sẽ hối hận, cậu là người thân, chẳng lẽ không nên lo lắng cho tương lai của anh ấy sao? Anh ấy thấy tốt, thế nhưng cuộc hôn này không có ích lợi gì đối với công ty và sự phát triển sau này của gia tộc, mọi người nên tính toán thay anh ấy, chứ không phải…”

“Dừng lại!” Châu Dĩ Tuyền đứng bật dậy, vẻ mặt cô như sắp khóc đến nơi. “Đừng nói nữa! Anh A Khải đáng thương như vậy, theo đuổi suốt bao lâu mới có thể kết hôn với người mình thích, tại sao cậu lại nói vậy, anh dâu họ là người rất tốt! Đúng vậy, anh ấy không có tiền, là một người bình thường, nhưng mấy chục năm trước, Châu gia chúng tớ và cả Vương gia cũng chỉ là người bình thường! A Yên, tớ vẫn luôn cảm thấy hai chúng ta rất hợp nhau về giá trị quan, không thể ngờ được cậu lại có loại tâm tính kỳ thị người khác như thế! Kết hôn không phải làm ăn buôn bán, tại sao cậu lại muốn dùng giá trị quan trong việc làm ăn buôn bán để ràng buộc tình cảm?”

“Nếu anh A Khải không kết hôn với anh dâu họ, vậy thì với ai? Danh môn khuê tú sao? Phương Ngữ Vi? Triệu Giai Giai? Hay là cậu?” Nói tới đây, đột nhiên Châu Dĩ Tuyền nhớ lại. “Đúng rồi, theo như lời cậu nói, cậu chính là người tốt nhất được chọn làm con dâu của Vương gia, ngay cả dượng cũng thích cậu, chẳng lẽ cậu…” Cô khiếp sợ nhìn Hạ Yên. “Cậu thích anh A Khải?”

“Tớ…” Câu hỏi này đúng là không tiện trả lời, nếu nói cô thích thì cô không mở miệng nói ra được, còn nói không thích thì chính là chặt đường lui của mình, Hạ Yên rơi vào thế khó xử.

Nhìn vào thái độ này của Hạ Yên, Châu Dĩ Tuyền chỉ cảm thấy trời đất chao đảo, đến giờ cô mới nhận ra, hóa ra người bạn tốt nhất của mình thích Vương Tuấn Khải.

Bây giờ nhớ lại, quả thật có rất nhiều dấu hiệu để nhận ra. Lúc ở cùng mình, Hạ Yên luôn hỏi chuyện về Vương Tuấn Khải, ngược lại với chính mình thì không quan tâm lắm, lần này còn tìm cớ đến Vương thị làm việc, hiện giờ trong công ty xuất hiện tin đồn lung tung kia, Hạ Yên nói đã giải thích nhưng không ai nghe, chỉ e sự thật không phải như thế, không phải không ai nghe, mà là căn bản cô ta không hề giải thích cho rõ ràng, để mặc cho tin đồn đó lan truyền khắp nơi!

Châu Dĩ Tuyền càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ, lẽ nào bạn tốt của cô vẫn luôn lừa dối cô sao? Làm bạn với cô căn bản là vì Vương Tuấn Khải, chứ không phải vì chính con người Châu Dĩ Tuyền này?

Hơn nữa hiện tại, Hạ Yên còn mang dáng vẻ muốn làm kẻ thứ ba chen vào giữa!

“Tôi đi về!” Châu Dĩ Tuyền thấy phải thật bình tĩnh để suy nghĩ mới được. Hiện giờ tâm tình cô cực kỳ bất ổn, vốn đã không có tính tình dịu hiền gì hết, cô sợ chỉ một chốc nữa không kiềm chế được sẽ mắng chửi ra miệng. Châu Dĩ Tuyền cô lại kết bạn với một kẻ vô sỉ mưu mô đáng sợ như vậy!

Hạ Yên cuống cuồng. Cô có tư tâm, không sai, nhưng những lời mà cô nói nếu người khác nghe thấy nhất định sẽ rất tán thành, cô cũng chỉ là muốn tốt cho tập đoàn Vương thị. Thế nhưng cô lại quên mất, từ nhỏ Châu Dĩ Tuyền đã lớn lên như một công chúa sống trong cung điện tráng lệ, trông thì có vẻ đanh đá chua ngoa, nhưng kỳ thực bản tính rất trong sáng thuần khiết, căn bản không thể chấp nhận loại hôn nhân và tình cảm mang tính mục đích này.

Châu Dĩ Tuyền cảm thấy loại hôn nhân trong miệng Hạ Yên thật đáng kinh tởm. Nghĩ đến chuyện Vương Tuấn Khải phải sống cả đời cùng một người mình không yêu, cô đã thấy khó chịu lắm rồi, dù sao nếu đổi thành cô, nhất định cô sẽ không chấp nhận!

“Dĩ Tuyền, cậu nghe tớ giải thích, tớ không có ý đó, tớ thật sự không có ý xấu!” Châu Dĩ Tuyền đã tức giận chạy ra ngoài, Hạ Yên vội vàng đuổi theo.

Nhưng vừa mới ra đến cửa đã bị ngăn lại: “Tiểu thư, cô vẫn chưa trả tiền.”

Hạ Yên tức đến nỗi chỉ muốn chửi ầm lên. Đến lúc cô trả tiền xong, Châu Dĩ Tuyền đã lên xe đi từ lâu rồi. Cô đành phải gọi điện thoại, nhưng dù gọi thế nào, di động của Châu Dĩ Tuyền vẫn tắt máy.

Phải làm sao đây phải làm sao đây, liệu Châu Dĩ Tuyền có nói chuyện này với Vương Tuấn Khải không? Hạ Yên ngẫm nghĩ, rồi quyết định đến nhà Châu Dĩ Tuyền một chuyến. Cô rất có tài ăn nói, nhất định có thể thuyết phục được con bé không có tâm cơ gì kia.

Đúng rồi, cứ làm như thế!

5522Barres_fleurs__7_

Chương 64

Châu Dĩ Tuyền khóc lóc về nhà. Từ lúc ở trên xe, cô đã không nhịn được mà khóc lên, tại sao mình lại kết bạn với một người như vậy? Bất kể là trên phương diện nào, rõ ràng Hạ Yên đều là người giỏi nhất, là người mà mình hâm mộ và mong muốn được trở thành giống vậy nhất, nhưng tại sao, tại sao một người như vậy lại muốn làm kẻ thứ ba? Đó là chuyện mà chỉ có loại người ti tiện mới làm! Chưa kết hôn thì ai cũng có quyền yêu đương tự do, nhưng anh A Khải đã kết hôn rồi! Phải là loại người không biết liêm sỉ tới mức nào mới có thể làm ra loại chuyện đó chứ!

Hành vi hiện tại của Hạ Yên có khác gì Phương Ngữ Vi đâu?

Không, còn xấu xa hơn cả Phương Ngữ Vi! Tiện nhân họ Phương kia đúng là kẻ tiểu nhân, muốn làm gì chỉ cần nhìn qua là biết, nhưng đầu óc cô ta không tốt, nên chẳng khác gì con hề nhảy nhót ngoài đường. Còn Hạ Yên chính là kẻ đạo đức giả, vẻ ngoài thì cái gì cũng tốt, tất cả mọi người đều bị cô ta lừa!

Cô vẫn luôn coi Hạ Yên là người bạn tốt nhất, nhưng Hạ Yên chỉ toàn lợi dụng cô thôi. Cô không thông minh, nhưng cũng không thể coi cô là con ngốc chứ!

Bây giờ Châu Dĩ Tuyền vừa khổ sở vừa thấy ghê tởm, mình lại ngu ngốc đến mức coi một kẻ như thế là bạn khuê mật suốt bao lâu nay, để rồi cuối cùng chân tướng lại là như vậy! Đã trả giá nhiều thật tình đến thế, thật là…

Cứ nghĩ đến đây Châu Dĩ Tuyền lại thấy thật ấm ức, mình đúng là có mắt như mù.

Châu Dĩ Tuyền vừa về tới nhà đã khóc lóc chạy về phòng mình, Châu Toàn và Đới Phân Phân đang ngồi ngoài phòng khách xem TV đều hoảng sợ, đây là sao vậy? Không phải đã nói đi ăn với Hạ Yên sao, sao lại vừa về vừa khóc?

Bình thường con gái nhà họ luôn tùy tiện tùy hứng vô ưu vô lo, rất ít khi khóc, là cô công chúa luôn được họ nâng niu trong lòng bàn tay, hơn nữa còn có một người anh họ cường thế như vậy, là kẻ nào ăn tim hùm gan báo dám trêu chọc vào?

“A Tuyền làm sao vậy?” Châu Toàn nhíu mày, trong ấn tượng của ông, đã rất lâu rồi con gái mình không hề khóc.

“Để em đi xem thử.” Đới Phân Phân vội vàng lên tầng đuổi theo. Bà mới đi đến ngoài cửa phòng của Châu Dĩ Tuyền đã nghe thấy tiếng khóc, nhẹ tay nhẹ chân đẩy cửa ra, thì thấy con gái đang ngồi khóc trên giường, cũng may hôm nay không trang điểm, chứ nếu không cứ khóc như thế, thật sự là không dám nhìn.

“A Tuyền, sao thế, ai làm con tức giận?” Đới Phân Phân cũng ngồi lên giường, rút khăn giấy lau nước mắt cho Châu Dĩ Tuyền. “Mau nói cho mẹ biết, là ai làm Châu đại Tiểu Nguyên của nhà chúng ta tức giận vậy? Ai bắt nạt con?”

“Mẹ ____” Châu Dĩ Tuyền vùi mặt vào trong lòng Đới Phân Phân, vừa khóc vừa thút thít nói: “Có phải mắt con rất kém, không biết nhìn người cho đúng, luôn bị người ta lừa không? Tại sao có nhiều người thích lừa gạt con như vậy?”

“Ai lừa con?” Đới Phân Phân vừa nghe đã sợ hãi, không phải con gái bảo bối nhà mình bị thằng đàn ông xấu xa nào đó lừa chứ? Vậy là xong rồi! “Mau, mau nói cho mẹ biết, là ai?”

“… Là A Yên.” Châu Dĩ Tuyền càng nghĩ càng đau lòng, tiếng khóc càng to hơn.

Đới Phân Phân thở phào một hơi, hóa ra là Hạ Yên, không phải đàn ông là tốt rồi, con gái luôn dễ dàng chịu thiệt thòi, nếu bị đàn ông lừa thì thực sự có lý cũng không biết đường mà nói.

“Nó làm sao, lừa con cái gì?” Đới Phân Phân cũng có ấn tượng rất tốt về Hạ Yên, cảm thấy con gái mình kết bạn với người như vậy mới là đúng đắn, cho nên không nghĩ là chuyện gì to tát, chỉ tưởng là bạn bè cãi nhau, lát nữa khuyên bảo là được, là bạn thì phải bao dung lẫn nhau chứ.

“Mẹ, mẹ biết không, A Yên thích anh A Khải đấy!” Châu Dĩ Tuyền khóc lóc kể lể. “Cô ta muốn làm kẻ thứ ba!”

“Hả?” Đới Phân Phân trừng to mắt, đây là nói gì vậy? “Con không nghe nhầm chứ? A Khải đã kết hôn rồi mà, không phải Hạ Yên biết từ lâu rồi sao?” Cách nghĩ của bà và Châu Dĩ Tuyền rất giống nhau, người ta đã kết hôn rồi mà còn muốn chen vào giữa chính là loại tiện nhân não tàn giống Phương Ngữ Vi, Hạ Yên ư? Sao có thể chứ, cô bé kia tốt như thế, sao lại muốn làm kẻ thứ ba?

“Đương nhiên con không nghe nhầm, lúc nãy con đã hỏi cô ta! Cô ta thích anh A Khải!” Châu Dĩ Tuyền kể lại mọi chuyện khi nãy một lần. “Cô ta nói xấu về anh dâu họ rất nhiều, nói là anh dâu họ không xứng với anh A Khải, còn nói anh dâu họ chỉ biết ngáng chân anh A Khải, còn nói anh A Khải nên cưới một danh môn khuê tú giống cô ta làm vợ! Anh A Khải đã đáng thương như vậy rồi, sao cô ta còn muốn phá hỏng chứ?”

Đới Phân Phân giật mình đến mức không nói thành lời, sửng sốt suốt một hồi lâu mới hỏi tiếp: “Nó nghĩ vậy là không đúng, nhưng con khóc cái gì? Sau này không chơi với nó là được, chúng ta không quan tâm đến nó nữa.”

Châu Dĩ Tuyền càng khóc to hơn: “Đương nhiên là con đau lòng, trước kia thật ngu ngốc, vẫn không nhìn ra. Cô ta làm bạn với con chỉ là giả, lần nào cô ta nói chuyện với con cũng nhắc đến anh A Khải, hỏi hết mọi thứ về sở thích cá nhân cuộc sống riêng tư, con không hề phát hiện, chỉ coi đó như mấy chuyện bát quái. Nhưng giờ mới biết cô ta vốn dĩ không hề vì con nên mới muốn làm bạn!”

Giờ thì mặt mũi Đới Phân Phân tối sầm lại. Quả thật cháu trai ngoại Vương Tuấn Khải rất ưu tú, có không biết bao nhiêu phụ nữ thích, những người muốn làm kẻ thứ ba dù đứng xếp hàng cả một con phố cũng không đủ, cho nên khi nghe thấy Hạ Yên cũng muốn chen chân vào, bà chỉ giật mình chứ không nổi giận, sau này không qua lại với người như thế là được, đã tham dự nhiều buổi yến tiệc làm ăn, người như thế còn ít gặp sao, còn có quan hệ hợp tác nữa, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc làm ăn là được.

Nhưng Hạ Yên này còn lừa gạt con gái bảo bối của bà, làm bạn suốt bao lâu nay chỉ là giả; bảo bối A Tuyền của bà đối đãi chân thành như vậy, thế mà kết quả nhận được lại là thế này, thật sự không thể nhẫn nhịn được! Quá đáng lắm rồi!

Tưởng Châu gia bọn họ đều là lũ ngốc sao? Đúng là tiện nhân!

Châu Dĩ Tuyền đang khóc lóc tố cáo, mà Hạ Yên đang ngồi trên xe tới đây cũng nôn nóng muốn chết. Thật sự là cô muốn nịnh bợ Châu Dĩ Tuyền, đừng nói là bây giờ chưa gả được vào Vương gia, dù sao này có gả vào được, dựa vào địa vị của Châu Dĩ Tuyền trong lòng Vương Tuấn Khải, cô vẫn không thể đắc tội với cô em chồng này.

Cô nhanh chóng tới nhà Châu Dĩ Tuyền, bảo vệ vừa nhìn thấy cô đã cho vào, đây là bạn tốt là đại Tiểu Nguyên, thường xuyên đến đây, tất cả mọi người đều đã được dặn dò, cứ nhìn thấy là có thể cho vào.

Hạ Yên vào thẳng biệt thự, gặp Châu Toàn trong phòng khách thì chào một câu rồi hỏi Châu Dĩ Tuyền đã về chưa.

“Vừa mới khóc lóc lên tầng, không phải nó đi ăn cùng cháu à, nó bị sao thế?” Châu Toàn cũng không rõ tình hình lắm, bà xã đã đi hỏi nhưng giờ vẫn chưa xuống.

“Để cháu đi xem.” Quả thực Hạ Yên sốt ruột muốn chết, trông dáng vẻ Châu Toàn thế này, nhất định là chưa biết chuyện giữa cô và Châu Dĩ Tuyền, cô đuổi theo đến đây là muốn dỗ dành trước khi Châu Dĩ Tuyền nói ra.

Nhưng vừa mới lên tầng đã nhìn thấy Đới Phân Phân trầm mặt ra khỏi phòng Châu Dĩ Tuyền.

“Chào dì.” Nhịp tim Hạ Yên đập cực nhanh, cô không biết Châu Dĩ Tuyền đã nói gì với Đới Phân Phân chưa, liệu mình còn kịp ngăn cản không?

“Cô đừng gọi tôi là dì, người của Châu gia chúng tôi đều ngu dốt lắm, tôi không nhận nổi tiếng dì này của cô đâu!” So với Phương Ngữ Vi, hiện giờ Đới Phân Phân còn ghét Hạ Yên hơn, đã lừa tất cả mọi người như vậy. “Tôi không tiễn cô, tự cô đi khỏi đây nhAnh Vươngn!”

“Dì nghe cháu giải thích đã, mọi chuyện không phải như Dĩ Tuyền nghĩ đâu, cô ấy hiểu lầm cháu rồi!” Hạ Yên khẩn trương, mới chỉ trong khoảng thời gian ngắn như thế mà Châu Dĩ Tuyền đã nói rồi, phải làm sao mới được đây!

“Loại chuyện này còn hiểu lầm chỗ nào? Có phải cô thực sự coi A Tuyền nhà chúng tôi như đứa ngốc rồi lừa tiếp không?” Đới Phân Phân chỉ tay vào cầu thang nói lớn tiếng. “Nhà chúng tôi không chào đón cô, cô mau cút cho tôi!” Cho mặt mũi thì không cần mặt mũi, bảo đi thì không đi, vậy thì cút!

Châu Toàn ở tầng dưới cũng nghe thấy động tĩnh, ông không biết rốt cuộc là có chuyện gì, nhưng nhìn tình huống trước mắt, nhất định là Hạ Yên đã làm chuyện gì có lỗi với con gái ông, ngay cả bà xã ngày thường luôn tốt tính mà giờ tức giận đến thế kia, khẳng định không phải chuyện nhỏ, vì thế cũng lên tầng, ôm vai Đới Phân Phân hỏi. “Sao thế?”

“Em cũng không biết phải nói ra miệng như thế nào, thật đúng là khó mở miệng!” Vẻ mặt Đới Phân Phân tràn đầy khinh bỉ.

Hạ Yên biết dù giờ mình có giải thích thế nào cũng vô dụng, còn ở đây tiếp không biết chừng sẽ càng mất mặt hơn, đành phải thấp thỏm ra xe đi về, không biết chuyện này liệu có đến tai Vương Tuấn Khải không.

Thế nhưng cô cũng nghĩ lại, một cô gái ưu tú như mình, thích Vương Tuấn Khải, có thể những người khác sẽ cảm thấy cô không biết xấu hổ, nhưng Vương Tuấn Khải thì sao? Bình thường đàn ông được ái mộ như vậy, phần lớn đều không tức giận, ngược lại còn cảm thấy đáng tự hào đáng kiêu ngạo, không biết anh có cảm thấy vui vẻ không?

Trong lúc Hạ Yên đang não bổ đoán mò, thì Vương Nguyên đang đi liên hoan cùng các đồng nghiệp trước đây, mấy hôm trước đã hẹn mời mọi người một bữa rồi, nhưng đúng hôm đó lại bị Vương Tuấn Khải lừa về nhà để cái này cái kia, cho nên không mời được, hôm nay phải bù lại.

Nơi ăn liên hoan là một nhà hàng đồ ăn Trung Quốc rất cao cấp, cũng là một trong những công ty con dưới trướng tập đoàn Vương thị, nhiều năm trước đã bị Vương Tuấn Khải thu mua.

Sau khi Vương Nguyên nói với Vương Tuấn Khải về chuyện đãi khách, Vương Tuấn Khải đã đích thân gọi điện thoại cho người phụ trách của nhà hàng kia, bảo người kia phải chiêu đãi tiếp đón cho tốt.

Cho nên bữa cơm này không phải mất tiền, các món ăn cứ gọi tùy tiện, các đồng nghiệp của Vương Nguyên đều phải kinh hãi. Đây là nơi cực kỳ đắt đỏ, ăn một bữa cơm bình thường thôi mà cũng tốn gần nửa tháng lương, chứ đừng nói đến căn phòng hiện tại, có mất cả một hai tháng lương cũng không đủ tiền bao!

Sau đó còn được gọi món tùy thích, tất cả mọi người đều không dám tin, thế này tức là sao đây, phải mất bao nhiêu tiền đây, bọn họ đâu thể hãm hại Vương Nguyên được.

“Đừng khách khí, tôi có quen ông chủ ở đây, lần này không mất tiền, mọi người yên tâm đi, cứ ăn thoải mái.” Đến giờ Vương Nguyên mới có cảm giác chân thực cậu đã kết hôn với Vương Tuấn Khải. Trước đây cậu không coi mình là người một nhà với Vương Tuấn Khải, cậu cũng không dám có ý gì đối với tiền của Vương Tuấn Khải, bây giờ làm thế này mà còn thấy có cảm giác mới mẻ, Vương Tuấn Khải mà biết sẽ đau lòng lắm.

“Woa, Vương Nguyên, cậu giỏi thật đấy! Đầu tiên là quen biết nhân viên cấp cao trong công ty nên được chuyển lên tầng 35, giờ còn quen cả ông chủ nhà hàng cao cấp, ăn cơm cũng được miễn phí, sao cậu có năng lực đó hả? Nói mau lên, rốt cuộc cậu có bối cảnh gì, cho chúng tôi được thơm lây một chút đi!” Thực sự mọi người tò mò muốn chết, rốt cuộc Vương Nguyên có xuất thân gì vậy.

Hà Nhã hối hận lắm cơ, đúng là mình nhìn lầm rồi, cứ tưởng là một tiểu tử nghèo kiết xác, ai dè lại quen biết nhiều nhân vật lợi hại như thế, bây giờ cô có muốn theo đuổi cũng không kịp nữa rồi, người ta kết hôn rồi còn đâu!

“Sau này mọi người sẽ biết thôi.” Hiện giờ Vương Nguyên chưa muốn công khai quan hệ với Vương Tuấn Khải, cậu vẫn chưa chuẩn bị tốt để công khai.

“À… Tôi có một chuyện không biết có nên nói không.” Đột nhiên, một đồng nghiệp trong số đó mang vẻ mặt quái dị nói ra một câu cũng quái dị nốt.

“Sao thế?” Vương Nguyên không hiểu lắm, đồng nghiệp này mới được vào công ty, tên là Triệu Tề, chỉ làm việc cùng cậu mấy ngày, nhưng nếu đã muốn đãi khách thì nên đối xử bình đẳng, bèn mời tất cả mọi người.

Những người khác cũng hiếu kỳ theo: “Có gì mà có nên nói hay không chứ, muốn nói gì thì nói đi. Hôm nay Vương Nguyên mời mọi người, ai cũng vui vẻ hết, cậu mau nói đi!”

Triệu Tề làm ra vẻ do dự muốn nói lại thôi, quanh co lòng vòng mãi mới nói ra: “Tôi nghe người ta nói, vì Vương Nguyên sống cùng Đặc trợ Thiên nên mới được chuyển lên tầng 35, nhưng không phải cậu đã kết hôn rồi sao, sao lại có tin đồn này?”

Bầu không khí ngay lập tức lạnh hẳn đi, tên này đang nói gì đấy, cái gì mà sống cùng Đặc trợ Thiên? Đây không phải là nói Vương Nguyên là…

Cả người Vương Nguyên đều ngây ra, cậu đã từng nghĩ sau này chuyện của cậu và Vương Tuấn Khải được công khai sẽ có có rất nhiều người bàn tán nghị luận, dù sao cậu cũng đang làm việc trong văn phòng của Vương Tuấn Khải, có vẻ công tư bất phân, nhưng hai người là vợ chồng, chứ không phải là mối quan hệ xấu xa dơ bẩn nào, người ta muốn nói gì thì kệ họ, cứ coi như gió thoảng bên tai là được.

Thế nhưng tại sao lại nhắc đến Thiên Tỉ? Cậu và Thiên Tỉ ngoại trừ có quan hệ cấp trên cấp dưới ra, thì không có một chút quan hệ nào khác, bình thường nói chuyện với nhau đều về công việc, tại sao lại có tin đồn ác độc đáng sợ như thế này?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s