[KN] KHYCCTTBD – Chương 61 + 62

Chương 61

Vương Tuấn Khải xoa mông Vương Nguyên, để phần thân dưới của cậu gắn chặt vào phần thân dưới của anh, thường thường lại cọ sát mấy cái. Phần thân dưới bị chiếc tạp dề nho nhỏ che khuất của hai người đã lung tung rối loạn hết cả, cảm giác như tất cả đều bị thấm ướt. Vương Nguyên chỉ còn cảm thấy phân thân của Vương Tuấn Khải to quá, nóng quá, ở chỗ đó hai người không bị tạp dề ngăn cách, mà là tiếp xúc một cách trần trụi, hơn nữa còn dinh dính ướt át, chỉ riêng đó thôi cũng khiến Vương Nguyên muốn bắn.

Vương Tuấn Khải cắn chiếc dây tạp dề trên cổ Vương Nguyên ra, khiến cho tấm vải che đậy phần thân trên bị rơi xuống. Hai đầu vú đỏ thẫm của Vương Nguyên dựng đứng trong không khí, cực kỳ khiến người ta yêu thương, như đang chờ đợi được đến hái vậy.

Ánh mắt Vương Tuấn Khải càng tối hơn lại vùi đầu xuống cắn, lúc trước là cách tạp dề, bây giờ thì lưỡi và răng tiếp xúc trực tiếp với làn da non mịn, cảm xúc tuyệt vời đó làm anh lưu luyến không thôi.

Vương Nguyên đang trong trạng thái hạ thân sắp không chịu được bỗng dưng bên trên bị kích thích mãnh liệt như thế, cậu ngửa đầu kêu rên mấy tiếng rồi bắn, cả người đều run rẩy, Vương Tuấn Khải có thể cảm nhận được, phần tạp dề ở giữa bụng mình và Vương Nguyên lại bị dính một chút tinh dịch mới, hơn nữa vừa rồi đã có sẵn tinh dịch của mình, nên chiếc tạp dề này đã rối tinh rối mù cả lên.

“Thích đến thế à?” Vương Tuấn Khải vừa cắn đầu vú vừa cười nhẹ ra tiếng, anh thật sự là yêu mức độ mẫn cảm của Vương Nguyên đến chết mất, chỉ một chút động tĩnh mà đã phản ứng kịch liệt như vậy, anh đúng là người hạnh phúc nhất trên đời này.

Vương Nguyên ngâm nga khe khẽ chứ không nói gì, cậu hoàn toàn đắm chìm trong cơn khoái cảm, thật sự rất thoải mái.

Nhưng dù thấy thoải mái, vẫn có vẻ thiếu thiếu cái gì đó. Phía trước thì thoải mái, còn phía sau vẫn trống rỗng, vừa rồi Vương Tuấn Khải đã hỏi cậu đã chuẩn bị tốt chưa, cậu chuẩn bị xong hết rồi, tại sao Vương Tuấn Khải vẫn chưa vào?

Vương Nguyên không hài lòng, sao Vương Tuấn Khải lại nuốt lời chứ?

Vừa rồi còn nói không có sức, nhưng một người đang bị dục vọng tra tấn thì chuyện gì cũng làm được. Vương Nguyên buông tay khỏi cổ Vương Tuấn Khải, dùng hết sức lực để chạm vào dục vọng to lớn của Vương Tuấn Khải, cũng hơi nâng người lên muốn Vương Tuấn Khải đi vào trong mình: “Nhanh… Nhanh lên, Vương Tuấn Khải, em muốn.”

“Đừng vội đừng vội!” Vương Tuấn Khải không thể tưởng tượng nổi mình đang muốn dịu dàng làm theo từng bước mà Vương Nguyên lại không cảm kích, còn khát khao đến mức không cần anh yêu thương, đã mệt như thế mà còn cố chủ động, thật sự tiết tấu của mình chậm lắm à? “Cứ vào như vậy em sẽ bị thương, chờ một chút.”

Vương Nguyên không ngừng cọ sát phần thân dưới vào phân thân to lớn của Vương Tuấn Khải, miệng cứ rên rỉ nỉ non không ngớt. “Nhanh lên đi…”

“Được được được.” Vương Tuấn Khải lấy dầu bôi trơn ở đầu giường, đổ dòng chất lỏng ra lòng bàn tay, vén chiếc tạp dề dính đầy tinh dịch lên, từ từ bôi lên phân thân tím đỏ của mình ngay trước mặt Vương Nguyên, để cho nó tràn ngập ánh nước bóng loáng, nhất là trên đỉnh, quả thực đã tích thành những giọt nước chảy ra ngoài.

Vương Nguyên nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm vào phân thân Vương Tuấn Khải không chớp mắt lấy một cái, muốn quá, thật sự muốn quá…

Sau đó Vương Tuấn Khải lại đổ thêm dầu ra tay bôi vào hậu huyệt của Vương Nguyên, đến giờ mới coi như hai người đã chuẩn bị sẵn sàng.

Còn không chờ Vương Tuấn Khải có thêm động tác, Vương Nguyên đã tự cầm phần thân của Vương Tuấn Khải đến gần hậu huyệt của mình. Khi thứ nóng rực của Vương Tuấn Khải tiếp xúc với cửa huyệt của cậu, hai người đều rên lên đầy thỏa mãn.

Vương Tuấn Khải cười nhẹ, giờ mới chỉ có phần đầu đi vào đã thích thế này, nếu đi vào toàn bộ thì không biết sẽ thành ra thế nào nữa đây.

“A ____” Bôi trơn như vậy là đủ rồi, Vương Tuấn Khải không khách khí nữa. Sau khi Vương Nguyên chủ động, anh cũng giúp ấn Vương Nguyên ngồi xuống. Sức nặng của thân thể vừa hạ xuống, phân thân của anh chôn vùi thật sâu vào nơi đã khao khát từ lâu kia, rồi Vương Nguyên lại bắn ra, không nhiều lắm.

Đến cả Vương Tuấn Khải cũng giật mình, sao mà mẫn cảm đến thế chứ, lần trước đi vào đã bắn rồi, lần này vẫn vậy, sao mà thân thể này lại có thể như thế được, rất thích hợp làm tình.

Nếu không gặp được mình, để người khác phát hiện ra thì phải làm sao, nhất định sẽ không đối đãi dịu dàng giống mình đâu.

Hai người quấn chặt lấy nhau. Đầu vú của Vương Nguyên kề sát vào ngực Vương Tuấn Khải, phần thân dưới thì phập phồng lên xuống liên tiếp không ngừng. Vương Tuấn Khải không ngừng nỗ lực, thường thường còn nói mấy câu tình tứ bên tai Vương Nguyên.

“Có thích không?”

“… Thích lắm, em muốn nữa, nhanh, nhanh nữa lên.”

Trả lời Vương Nguyên chính là Vương Tuấn Khải ra vào kịch liệt hơn.

Phân thân to dài ra ra vào vào mật huyệt mềm mại, Vương Nguyên như đang khiêu vũ trên người Vương Tuấn Khải, cuồng loạn mà mê say, thật thích quá, thích đến mức cậu có chết cũng được.

Phân thân không ngừng rút ra cắm vào, mỗi khi rút ra ngoài, mật huyệt mê người kia lại hút chặt vào, muốn giữ thứ nóng rực kia ở trong, cảm giác duy nhất của Vương Tuấn Khải chính là sảng khoái, quá sảng khoái rồi, quá khoan khoái rồi, trong đầu anh chỉ còn kêu gào muốn làm người trong lòng ngất xỉu đi, để mặc cho mình chi phối.

Lại hơn nửa tiếng sau, Vương Tuấn Khải mới không tình nguyện rút phân thân ra. Đúng vào lúc anh rút ra, tinh dịch bắn ra ngoài ngay lập tức, trên bụng, trên đùi Vương Nguyên, thậm chí là cả tạp dề đều tràn ngập tinh dịch, hai người đều thở ra thỏa mãn.

Kích tình qua đi, trên thân thể cả hai đều dính dáp, Vương Nguyên đã chẳng còn một chút sức lực nào, cả người vẫn bám chặt vào Vương Tuấn Khải.

Trên cơ thể hai người đều tràn đầy mùi vị của nhau. Vương Tuấn Khải nhìn người mình, lại nhìn người Vương Nguyên đã rối tung rối mù cùng với chiếc giường hỗn loạn lộn xộn, trong lòng ngập tràn cảm giác thỏa mãn, khắp nơi khắp chốn của người trong lòng đều mang mùi vị của anh, tất cả đều là của anh, chỉ thuộc về một mình anh.

Hai chân mở ra ngồi trên người Vương Tuấn Khải đã rất lâu rồi, nên chân Vương Nguyên hầu như đã mất tri giác. Lúc Vương Tuấn Khải bế cậu đi tắm, cậu cảm thấy lúc khép chân vào, cơ thịt ở đùi trong đều nhức mỏi không thôi. Cậu hơi khó chịu rúc vào trong ngực Vương Tuấn Khải, hôm nay thật sự là chơi quá nhiều rồi, bắt đầu từ tám giờ, lúc này đã hơn mười giờ, chắc ngày mai không thể xuống khỏi giường rồi.

Cũng may ngày mai là thứ bảy, Vương Nguyên hơn yên tâm một chút, chứ nếu phải xin nghỉ nữa chắc cậu chẳng còn mặt mũi gặp ai hết… nhưng mà, ngày mai gặp mọi người trong nhà lại phải xấu hổ rồi.

Đã làm ba lần, Vương Tuấn Khải cảm thấy đêm nay đúng là thỏa mãn, nên khi tắm cũng không dây dưa nhiều lắm, tắm rửa tỉ mỉ cho Vương Nguyên, sau đó thì bôi thuốc cẩn thận lên phần da ở đùi trong và hậu huyệt của Vương Nguyên. Anh cũng không sờ soạng nhiều, đêm nay Vương Nguyên đã phát tiết mấy lần rồi, nếu còn sờ soạng thêm nữa chắc người trong lòng sẽ hư hao quá độ mất.

Quá nhạy cảm chính là không tốt ở điểm này, phản ứng thì rất đáng yêu, nhưng cũng rất dễ hưng phấn. Vì nghĩ cho thân thể Vương Nguyên nên Vương Tuấn Khải không tiện quá đáng, nếu làm thân thể Vương Nguyên bị thương thì sẽ được một mất mười.

Thật ra Vương Nguyên đã ngủ từ lúc tắm. Vận động kịch liệt hơn hai tiếng đã lấy hết toàn bộ sức lực của cậu, nếu không có Vương Tuấn Khải đưa cậu đi tắm, chắc cậu chỉ có thể mặc chiếc tạp dề thấm đầy tinh dịch kia mà ngủ thôi.

Đến lúc Vương Tuấn Khải bế Vương Nguyên về phòng ngủ, chăn đệm rối tung đã được thay mới. Người hầu trong nhà cũng rất thông minh, Vương Tuấn Khải bảo bọn họ vào thay trước khi đi tắm, khi tắm xong đi ra thì khắp giường đã thơm ngào ngạt.

Chiếc tạp dề mà Vương Nguyên mặc dính đầy mùi vị của Vương Tuấn Khải cũng đã bị Vương Tuấn Khải vứt vào thùng rác, anh định sau này sẽ mua thêm mấy cái màu sắc khác nhau nữa ~

Một đêm không nói chuyện, sáng hôm sau quả thực Vương Nguyên không dậy nổi, lúc này những nơi khác trên thân thể không sao hết, cả hậu huyệt cũng không đau lắm, nhưng cơ thịt ở đùi trong thì mỏi vô cùng. Hôm qua bị lôi kéo mãnh liệt quá, bây giờ đi đường cũng là cả một vấn đề, đi một bước thôi cũng đau đến nỗi muốn khóc, Vương Nguyên tức giận cấu Vương Tuấn Khải mấy cái liền.

“Đều tại anh hết!” Một tay Vương Nguyên cấu Vương Tuấn Khải, một tay xoa bóp đùi mình, trông quá là tội nghiệp. “Hôm qua dùng cái tư thế hư hỏng kia, làm em đau muốn chết!”

Vương Tuấn Khải bị cấu nhưng lại rất vui sướng, anh cũng giúp xoa bóp một chút, chỉ là động tác có vẻ tình sắc hơn. “Không phải hôm qua em cũng rất thích sao, còn bảo anh nhanh lên nhanh lên, nói là thích lắm mà.”

“Em… Em không có!” Mặt Vương Nguyên đỏ lên. Hôm qua mình ý loạn tình mê mà, trong đầu chỉ toàn hồ dính, căn bản không thể coi là thật! Vương Tuấn Khải đúng là người không biết hai chữ liêm sỉ được viết thế nào, loại chuyện này sao có thể nói toạc ra như thế chứ, thật là!

“Em không chối được đâu!” Vương Tuấn Khải sáp đến gần thổi hơi vào tai Vương Nguyên. “Bây giờ em chỉ mạnh miệng, để sau này anh không làm, xem em có nóng nảy không.”

“Không… Không có đâu!”

“Phụt!” Vương Nguyên muốn tăng cao âm lượng để tỏ vẻ lời mình nói rất đáng tin, thế nhưng câu nói lắp lại bán đứng cậu, khiến Vương Tuấn Khải phì cười. “Tiểu Nguyên, em thật sự là đáng yêu quá!”

“Hứ!”

Vì thân thể Vương Nguyên, nên trong suốt hai ngày được nghỉ, hai người đều không làm gì hết. Vương Tuấn Khải thì hơi hối hận, nếu biết trước thế này thì đã không dùng tư thế kia, khiến mình không được ăn thịt suốt mấy ngày.

Sau này có nên để Tiểu Nguyên rèn luyện thân thể nhiều hơn không nhỉ, yếu ớt thế này, làm một ngày là phải nghỉ rất lâu, đừng nói là không tiện cho mình ăn thịt, mà là không ăn thịt cũng không tốt cho sức khỏe. Đây rõ ràng là do ít vận động, thảo nào mà dễ bị bệnh, lần trước tự dưng lại bị cảm mà.

Vương Tuấn Khải quyết định, sau này sẽ để mình giám sát việc rèn luyện cho Vương Nguyên đi ~

Đến thứ hai, Vương Nguyên lại tràn đầy sức sống, bắp đùi vẫn hơi mỏi, nhưng không còn ảnh hưởng đến việc đi đường, chỉ là vẫn không thể vận động quá mức, đau lắm.

Buổi sáng lúc đưa tài liệu cho Thiên Tỉ giúp Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên lại gặp Hạ Yên ở cửa. Hai người cũng không chào hỏi nhau, chỉ gật đầu một cái tỏ vẻ một chút.

Nơi làm việc của Vương Nguyên là ở trong văn phòng của Vương Tuấn Khải, không nhiều người biết chuyện này, nhưng mấy thư ký đều biết, thi thoảng các cô cũng có ra vào văn phòng của Vương Tuấn Khải, đương nhiên là có thấy Vương Nguyên ngồi ở một bên.

Sau khi Hạ Yên biết chuyện này từ Thái Tiểu Linh, quả thực tức giận muốn nổ tung, quả nhiên tên họ Tiêu này quá lợi hại, nghe được tin đồn của cô và Vương Tuấn Khải một cái là ngay lập tức nghĩ cách trèo lên tầng 35.

Hạ Yên cảm thấy suy nghĩ của mình thật sự là quá đơn giản, cứ tưởng tên họ Tiêu này lên tầng 35 chỉ để theo dõi mình, làm trợ lý cho Thiên Tỉ đã lợi hại lắm rồi, không ngờ lại còn có thủ đoạn để vào hẳn trong văn phòng của Vương Tuấn Khải làm việc, định quyến rũ ai chứ?

Nhìn theo bóng dáng Vương Nguyên, Hạ Yên cắm sâu móng tay vào lòng bàn tay…

5522Barres_fleurs__7_

Chương 62

“Vương Tuấn Khải, bây giờ anh có rảnh không?” Vương Nguyên làm xong phần việc mà Vương Tuấn Khải giao cho cậu, hiện tại đang làm những thứ mà mình muốn học.

“Ừ, rảnh.” Sắp đến giờ ăn trưa, Vương Tuấn Khải đã hoàn thành xong những việc tự sắp xếp cho mình vào buổi sáng, nên lúc nào cũng có thể ăn trưa. Anh nháy mắt ái muội nói: “Sao thế Tiểu Nguyên, em muốn anh à?”

Vương Nguyên: “…” Sao anh cứ nghĩ đến chuyện này mọi lúc mọi nơi vậy? “Đây là dự án em làm trước khi chuyển lên đây, em không biết có dùng được không, anh xem giúp xem nhé?”

“Được.” Vương Tuấn Khải cười tủm tỉm đứng dậy đến bàn làm việc của Vương Nguyên, một tay đặt trên lưng ghế mà Vương Nguyên đang ngồi, một tay thì chống lên bàn làm việc, bao quanh nửa người Vương Nguyên, động tác cực kỳ mờ ám. “Nào, mở ra cho anh xem.”

Vương Nguyên nghiêng đầu trừng mắt với Vương Tuấn Khải: “Rốt cuộc anh có thực sự muốn xem giúp em không đấy, cứ phải dùng tư thế này mới được à?” Nói xong thì nhét bản dự án vào người Vương Tuấn Khải. “Đi ra bàn làm việc của anh xem đi.”

“Nhưng anh thấy dùng tư thế này có cảm giác hơn.” Vương Tuấn Khải không hề dịch chuyển.

“Anh đúng là nói nhăng nói cuội, bình thường anh làm việc cũng là tư thế này à? Vậy thì còn làm việc thế nào?” Vương Nguyên tức giận nói. “Hừ, anh không muốn xem giúp em thì thôi.”

“Được được được, là anh không tốt!” Vương Tuấn Khải thấy Vương Nguyên nổi giận, đành phải ngừng công kích. Aizzz… Ăn chút đậu hủ thôi mà cũng khó như thế.

‘Cốc cốc cốc!’ Đột nhiên cửa phòng bị gõ.

“Nhanh nhanh nhanh, anh đi về nhanh đi!” Vương Nguyên vội vàng đẩy Vương Tuấn Khải đi, hai người đang thế này mà bị người khác thấy sẽ không hay đâu.

Vương Tuấn Khải đành phải cầm bản dự án đi về bàn làm việc của mình đầy vẻ ấm ức, sau khi ngồi xuống thì khôi phục dáng vẻ lạnh lùng nói: “Vào đi!”

Cửa phòng bị đẩy ra, Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên đều tưởng là Thiên Tỉ hoặc là một trong các thư ký, nhưng không ngờ lại là Hạ Yên.

Vương Nguyên lập tức cảnh giác mãnh liệt. Tuy cậu biết Vương Tuấn Khải chỉ thích cậu, hơn nữa hai người cũng đã kết hôn, nhưng không hiểu tại sao, cậu luôn có cảm giác thù địch mạnh mẽ với Hạ Yên, luôn cảm thấy người phụ nữ này rất nguy hiểm.

Ban đầu, Vương Tuấn Khải chỉ hơi ngạc nhiên một chút, rồi lập tức không tỏ vẻ gì hết. Hạ Yên là trợ lý của Thái Tiểu Linh, chạy chân giúp Thái Tiểu Linh là chuyện bình thường. “Có chuyện gì sao?”

Đương nhiên Hạ Yên đang chạy chân giúp Thái Tiểu Linh, cô cầm kẹp tài liệu đặt xuống bàn làm việc của Vương Tuấn Khải. “Thư ký Thái bảo em mang cái này đến cho Vương tổng ký tên.”

Vương Tuấn Khải vẫn chưa công khai giải thích tin đồn lần trước trong công ty, cho nên bây giờ toàn bộ công ty đều cho rằng Hạ Yên và Vương Tuấn Khải sắp kết hôn, dĩ nhiên Thái Tiểu Linh cũng nghĩ thế, do đó bình thường vẫn luôn nịnh nọt “vị tổng tài phu nhân tương lai” này, hôm nay còn đặc biệt giao việc đưa tài liệu vào văn phòng của Vương Tuấn Khải cho Hạ Yên, tạo cơ hội cho Hạ Yên.

Ngoại trừ Từ Ti Ti ra, mấy thư ký khác đều rất hâm mộ Thái Tiểu Linh, các cô cảm thấy vận khí của Thái Tiểu Linh thật sự quá tốt, không biết chừng sau này còn chen được vào vị trí của Từ Ti Ti cũng nên.

Vương Tuấn Khải mở ra xem kẹp tài liệu kia, sau khi xác định không có vấn đề thì ký tên mình lên, rồi đưa lại cho Hạ Yên.

Cũng không biết có phải do Hạ Yên canh đúng giờ rồi mới vào không, mà lúc này vừa vặn chính là 12 giờ, đã đến giờ nghỉ trưa. Hạ Yên cầm tài liệu lên, cười với Vương Tuấn Khải nói: “Anh Vương, lần trước em mời anh ăn cơm nhưng lại xảy ra chút chuyện, đã hứa sẽ bù đắp một lần, trưa nay anh có rảnh không?” Bây giờ là giờ nghỉ trưa, nên Hạ Yên không gọi Vương Tuấn Khải là Vương tổng nữa, khôi phục lại cách gọi thân mật là “Anh Vương”.

Vương Nguyên trừng to mắt nhìn hai người, chuyện này được hẹn từ bao giờ thế? Tại sao mình không biết gì cả?

Vương Tuấn Khải bị hỏi đột ngột như vậy, mí mắt giật nhẹ, vô thức quay sang nhìn Vương Nguyên, sau đó thì thấy Vương Nguyên trừng mắt há miệng. Trước đây anh chỉ ứng phó qua loa với Hạ Yên thôi, đối phương lại nói nhất định phải mời anh một bữa, vì thế anh mới tùy tiện nói một câu “Để sau rồi nói”.

Hiện tại thật sự là anh có rảnh, nhưng ngàn vạn lần không thể đồng ý được. Thật ra cũng chỉ là xã giao, gần một tháng nay anh cũng có đi ăn cùng mấy khách hàng nữ và một nữ minh tinh, Vương Nguyên đều không tỏ vẻ gì, căn bản không thèm quan tâm, dù sao cậu cũng biết đó chỉ là xã giao.

Nhưng không hiểu tại sao, Vương Tuấn Khải cảm thấy lần này nhất định không thể đồng ý, trong tiềm thức luôn có dự cảm chuyện này rất nguy hiểm, sẽ liên quan đến “tính phúc” sau này của mình.

“Ừm… Không cần, thật sự không cần mời nữa.” Sắc mặt Vương Tuấn Khải không tốt đẹp gì, có điều anh cũng không thể tùy tiện nổi giận với Hạ Yên, dù gì người ta cũng không phải nhân viên chính thức của anh. “Thật ra chuyện về Nhuận Hoa, đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn bàn bạc với ba cô, đến lúc đó tôi hẹn thời gian đi ăn với ba cô là được.”

Vương Tuấn Khải nói rất khéo léo uyển chuyển, nhưng ý tại ngôn ngoại thì chính là: Cô cũng không phải người phụ trách của Nhuận Hoa, ăn cơm cùng cô là tôi nể mặt ba cô, ba cô mới miễn cưỡng có quy cách ăn cơm cùng tôi, cho nên cô đừng tự giẫm đạp lên mặt mình làm gì, tưởng mình có mặt mũi lớn lắm à.

Hạ Yên thông minh như vậy, làm sao mà không hiểu chứ, nụ cười tươi trên mặt sắp không duy trì được. Lúc nãy khó khăn lắm cô mới có đủ can đảm để hô hoán trước mặt Vương Nguyên, nhưng không thể ngờ lại bị bẽ mặt như thế. Vương Tuấn Khải không hề giữ thể diện cho cô, rõ ràng trước đây đã đồng ý rồi, nhưng giờ lại lật lọng hoàn toàn như thế!

“Em biết rồi, nhất định em sẽ nói với ba, ba em đã muốn mời anh một bữa từ lâu.”

“Được.”

Sau đó, bầu không khí trong văn phòng giảm mạnh xuống, Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên đều không có ý định nói chuyện tiếp với Hạ Yên. Hạ Yên vừa bị mất mặt như thế, dù giờ muốn nói nhiều đến mấy cũng không thể nói được, đành phải chôn giấu trong bụng, còn trên mặt thì vẫn cười. “Vậy Anh Vương, anh cứ làm việc đi, em ra ngoài trước.”

“Được.”

Sau khi Hạ Yên rời đi, Vương Nguyên mới thở ra nhẹ nhàng một hơi. Bây giờ cậu cứ nhìn thấy người phụ nữ này là lại căng thẳng, cũng không biết tại sao lại vậy nữa, có điều vừa rồi Vương Tuấn Khải không giữ thể diện cho Hạ Yên, cho nên tâm tình Vương Nguyên cũng tốt lên nhiều.

Hạ Yên đi rồi, Vương Tuấn Khải lại khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, anh cười hì hì nói với Vương Nguyên: “Tiểu Nguyên, chúng ta ăn trưa đi, hôm nay anh đã đặt rất nhiều món em thích đấy.”

“Vâng.” Vương Tuấn Khải vừa có biểu hiện không tồi, Vương Nguyên nhìn anh thấy thuận mắt vô cùng.

Hạ Yên đóng cửa văn phòng của Vương Tuấn Khải lại rồi đứng ngoài cửa, móng tay sắp đâm thủng làn da trong lòng bàn tay, hôm nay thật sự là không còn một chút mặt mũi nào.

Cô lấy điện thoại di động ra, mở danh bạ gọi một cuộc điện thoại.

“Alô, A Yên à.”

“Dĩ Tuyền, tối nay cậu rảnh không, tớ mời cậu đi ăn.”

“Được, ăn ở đâu?”

“Cậu muốn ăn ở đâu?”

“Ừm… Để tớ nghĩ đã…”

Hạ Yên quyết định gặp mặt Châu Dĩ Tuyền trước.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s