[KN] KHYCCTTBD – Chương 53 + 54

Chương 53

“Ba, chuyện của nhà chúng ta và Phương gia nên qua đi thôi, gần đây con cũng tóm được một vài nhược điểm.” Vương Tuấn Khải nghĩ rồi lại nghĩ, cảm thấy nên bàn bạc trước cùng Vương Thiếu Văn sẽ tốt hơn. “Con muốn nói chuyện với Phương Khuê.”

“Aizzz…” Vương Thiếu Văn thở dài. “Nếu giải quyết được là tốt nhất, nhưng con cũng biết, nhà bọn chúng mặt dày lắm, chỉ nói thôi chắc không có tác dụng đâu.”

“Chuyện này con biết, nếu thật sự không được con sẽ cho thêm chút ngon ngọt.” Vương Tuấn Khải đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ. “Dù sao cũng là Vương gia chúng ta nợ ân huệ của Phương gia.”

“Đúng đúng, tuy ba hận không thể làm bọn chúng đi chết ngay, nhưng cũng chỉ nghĩ vậy thôi. Chúng ta không thể lấy oán trả ơn, không thì ông nội con sẽ chết không nhắm mắt mất.” Vương Thiếu Văn vô cùng bất đắc dĩ, nếu trước đây không có Phương lão gia tử giúp đỡ, chưa chắc ông đã được sinh ra cơ, chứ đừng nói gì đến con trai bảo bối Vương Tuấn Khải của ông.

“Ba cứ yên tâm, con sẽ giải quyết tốt.” Phương gia làm ăn về đất đai nhà cửa, lịch sử đen tối tương đối nhiều, nếu thật sự muốn điều tra, chỉ cần cứng rắn một chút, nhất định sẽ tra được manh mối.

Lúc trước Vương Tuấn Khải không muốn dùng mấy thứ này để uy hiếp Phương Khuê, chuyện này không phúc hậu, hơn nữa Phương gia cũng không có mối uy hiếp nào đối với Vương gia, cùng lắm cũng chỉ là thấy ghét thôi, chỉ cần không cưới Phương Ngữ Vi, ghét thì cứ việc ghét, cũng không tổn thất gì hết, dẫu sao cũng là người ta có ơn với mình.

Nhưng gần đây Phương Ngữ Vi lại luôn giở trò ngay dưới mí mắt anh, muốn phá hỏng gia đình anh, kẻ cướp vợ không thể nhẫn nhịn, cho nên nhất định anh phải giở chút thủ đoạn mới được.

“Phải rồi, dạo này con và Tiểu Nguyên thế nào rồi?” Vương Thiếu Văn lúc nào cũng có hứng thú với chuyện này, ông cau mày hỏi. “Sao ba nghe nói còn phải gọi bác sĩ Lưu đến kê thuốc, rốt cuộc con đã làm gì nó hả? Con có còn nhân tính không? Nó là vợ con, sao con không biết nặng nhẹ gì hết vậy?”

Vương Tuấn Khải: “…” Con trai ba trông có mất trí như thế sao?

“Cậu ấy không sao, nghỉ ngơi hai ngày là tốt rồi.” Vương Tuấn Khải giật khóe miệng, cho dù là cha con, nói loại chuyện này cũng xấu hổ lắm.

“Thật không? Nhưng còn phải dùng đến thuốc, thật sự không sao chứ?” Khuôn mặt Vương Thiếu Văn đầy vẻ không tin. “Con đừng có lừa ba nhá!”

Rồi ông còn lắc đầu thở dài nói tiếp: “Aizzz… Cũng đều tại ba không dạy con cho tốt, tính tình con thế này làm sao mà được, nhất định mẹ con sẽ đau lòng lắm. Vợ chỉ dùng để yêu thương thôi, con như thế là không được!”

Vương Tuấn Khải: “…” Ba đúng là ba ruột của con…

Hai ngày sau, Vương Tuấn Khải sửa soạn lại tư liệu kỹ lưỡng rồi đích thân đến Phương gia gặp Phương Khuê.

Về chuyện Vương Tuấn Khải đến nhà, trên dưới Phương gia đều hơi thụ sủng nhược kinh. Phương Khuê và Lý Nhã Cầm cũng không biết rõ dạo này con gái Phương Ngữ Vi đã làm gì, nghe nói là muốn phá hỏng cuộc hôn nhân của Vương Tuấn Khải, chẳng lẽ thành công rồi?

“A Khải à, đã lâu cháu không tới thăm bác Phương rồi đấy.” Phương Khuê vừa nhìn thấy Vương Tuấn Khải đã vui vẻ, đây chính là con rể vàng chân chính, vừa trông đã thấy giống một ngọn núi vàng rồi.

“Xin lỗi bác Phương, dạo này cháu hơi bận.” Vương Tuấn Khải quyết định tiên lễ hậu binh. “Không phải hôm nay cháu đã mang quà biếu đến thăm bác và dì sao.” Lại còn là đại lễ nữa đấy.

“Tốt tốt!” Phương Khuê càng vui hơn. “Nào nào, mau ngồi đi, chúng ta nói chuyện.” Phương Khuê mời Vương Tuấn Khải vào phòng khách ngồi, cũng bảo Lý Nhã Cầm mau gọi Phương Ngữ Vi xuống.

“Không cần đâu bác Phương, cháu có chuyện rất quan trọng muốn nói với riêng bác, chúng ta có thể vào thư phòng nói chuyện không?” Vương Tuấn Khải cũng đâu muốn ôn chuyện với Phương Ngữ Vi, anh cứ nhìn Phương Ngữ Vi là đã thấy ngán rồi.

“Đương nhiên có thể.” Trong lòng Phương Khuê sung sướng, chẳng lẽ nói về chuyện hai nhà làm thông gia?

Hai người vào thư phòng ngồi xuống xong, Vương Tuấn Khải lấy những tư liệu mà anh cho người thu thập suốt hai ngày qua đưa cho Phương Khuê. “Mời bác Phương xem.”

Phương Khuê không hiểu lắm, hai nhà hầu như không hợp tác chuyện gì, Vương Tuấn Khải có thể đưa cho mình thứ gì?

Vừa mới mở ra xem, ông ta choáng váng, trong kẹp tài liệu đều là những việc phi pháp và các khoản nợ dai dẳng của tập đoàn Phương Thức suốt mấy năm qua. Ông ta không biết Vương Tuấn Khải lấy từ đâu ra, nhưng tuyệt đối không thể để bất cứ ai nhìn thấy đống tư liệu này.

Phương Khuê run rẩy tay chân giở từng trang, sau đó mới toát mồ hôi lạnh hỏi Vương Tuấn Khải: “A Khải, cháu có ý gì?”

“Bác Phương, theo lý, nhà bác có ơn với nhà cháu, cháu không nên làm vậy.” Lúc ban đầu sắc mặt Vương Tuấn Khải cũng không tệ lắm, nhưng giờ đã âm u lại. “Nhưng dạo này Ngữ Vi hơi quá đáng, dù muốn nhà cháu báo ơn đến mấy cũng không thể báo ơn theo cách như vậy.”

“Ngữ Vi rất thích cháu!” Phương Khuê không biết Phương Ngữ Vi đã làm gì, vẫn đang tưởng là vì mấy tin tức yêu đương trên mạng trên báo. “Nó còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu khổ, không biết cách đối nhân xử thế, cháu cứ bao dung một chút cho nó.”

“Những chuyện trước kia cô ta làm đều không ảnh hưởng gì nhiều, cháu cũng không để trong lòng.” Vương Tuấn Khải lấy cuộn băng ghi âm và những tấm ảnh chụp lại cảnh Phương Ngữ Vi gặp Chung Khải. “Nhưng bác có biết mấy hôm trước cô ta đã làm gì không?”

Phương Khuê hoàn toàn không hiểu, người đàn ông trong ảnh là tân hoan của con gái? Nhưng con gái ông có rất nhiều tin tức kiểu này, trước kia cũng không thấy Vương Tuấn Khải tức giận mà, không thể chỉ vì như vậy mà muốn chèn ép Phương gia.

Vương Tuấn Khải lạnh mặt nói: “Cô ta cho người đàn ông trong ảnh một số tiền lớn, bảo anh ta dụ dỗ Vương Nguyên, cô ta muốn phá hỏng gia đình tôi! Rốt cuộc cô ta và tôi có bao nhiêu thù oán mới có thể nghĩ ra thủ đoạn ác độc đó!” Làm thế này là cắm sừng cho đàn ông, là mối thù ngất trời!

Phương Khuê chảy mồ hôi lạnh, đây thật là… Con gái đúng là hồ đồ, sao lại để bị tóm nhược điểm chứ! “Ngữ Vi không hiểu chuyện, chỉ vì nó thích cháu nên hồ đồ thôi, bác sẽ dạy dỗ lại nó. A Khải đừng giận, nhất định bác sẽ dạy dỗ nó thật tốt, sau này nếu nó còn tái phạm, bác sẽ đánh gãy chân nó!”

“Bác Phương, bác là người thông minh, bác biết hôm nay tôi tới đây không phải là để nghe bác nói mấy câu này.” Vương Tuấn Khải tiếp tục lạnh mặt lấy bốn kẹp tài liệu khác ra, đưa một trong số đó cho Phương Khuê. “Đây là những điều tôi đã nghĩ ra suốt hai ngày, chỉ cần bác Phương ký tên, ba kẹp còn lại này bác cứ tùy tiện chọn một cái, hoặc nếu bác thích, cứ cầm hết cũng được.”

Không phải Vương Tuấn Khải vừa đưa hợp đồng cho Phương Khuê, mà là một bản tuyên bố, một bản tuyên bố biểu thị hôn ước của hai nhà Phương Vương chấm dứt tại đây. Thật ra hôn ước này không được pháp luật bảo vệ, chỉ là Vương Tuấn Khải muốn có một chiếc chìa khóa, để giải thoát Vương gia khỏi sự trói buộc của cái hôn ước này, rồi sau đó không còn phải lo lắng đến vấn đề báo ơn nữa.

Phương Khuê hoàn toàn không muốn ký, chỉ cần con gái gả cho Vương Tuấn Khải, vậy thì mọi thứ của Vương gia rất có thể sau này đều là của Phương gia, đây là một miếng thịt béo bở biết bao nhiêu!

“Bác Phương, tôi thật sự tôn trọng bác như một vị trưởng bối, cho nên mới khách khí ngồi đây nói chuyện với bác, nếu tôi không có lương tâm, tôi hoàn toàn có thể không đếm xỉa đến cái hôn ước chó má này, bây giờ là thời đại nào rồi? Thế kỷ 21 rồi, chỉ một giao ước bằng miệng từ thế hệ trước, căn bản không có hiệu lực pháp lý, điều mà tôi lo chỉ là áp lực của dư luận thôi.” Thấy Phương Khuê không nói gì, Vương Tuấn Khải dứt khoát ngả bài luôn. “Cũng vì Vương gia chúng tôi có lương tâm, nên vẫn cố chịu đựng, nếu không có chuyện Ngữ Vi đã làm lần này, tôi cũng không muốn tới nói vậy với bác.” Ngụ ý chính là, tất cả đều do nhà ông tự chuốc lấy, đúng là không làm không chết.

Phương Khuê thật sự xấu hổ vô cùng, khăn lau mồ hôi của ông ta đã ướt đẫm.

“Đương nhiên, tôi sẽ không quên chuyện báo ơn. Tôi đã bàn bạc với ba tôi rồi, nhất định sẽ có bồi thường hậu hĩnh.” Vương Tuấn Khải đẩy ba kẹp tài liệu kia ra. “Ba thứ này, tin chắc bác Phương sẽ không thể không có hứng thú.”

Phương Khuê run rẩy cầm ba kep tài liệu kia lên xem, không xem thì thôi, vừa xem đã giật mình.

Ba kẹp tài liệu này, một cái là 7,3% cổ phần của tập đoàn Phương Thức, nếu Vương Tuấn Khải thật sự chuyển cho ông ta, ông ta sẽ là người có quyền lên tiếng tuyệt đối trong công ty, không bao giờ còn bị mấy họ hàng có nhiều cổ phần trong công ty dùng thế lực chèn ép nữa. Hiện tại ông ta chỉ có 27% cổ phần, mấy họ hàng kia đều có hơn 30% cổ phần, nếu bọn họ liên hợp lại, thì người mất quyền lực sẽ chính là mình, nhưng có thêm 7,3% cổ phần này thì khác hẳn.

Đây mới thực sự là sức hấp dẫn to lớn, Phương Khuê không biết làm sao mà Vương Tuấn Khải có được cổ phần của công ty mình, nhưng thật sự ông ta rất muốn có.

Thứ hai là một mảnh đất, còn là một khu vực hoàng kim, giá trị chắc chắn là trên 10 triệu, đây mới đúng là tiền thực sự, tuy với Vương Tuấn Khải thì nó không đáng giá, nhưng với Phương Khuê thì thực sự là một quả trứng vàng rơi từ trên trời xuống.

Cái thứ ba thì càng trực tiếp hơn, chính là một tấm chi phiếu với giá trên trời.

Ba thứ này, mỗi thứ đều giá trị đến vạn kim, so sánh với số tài sản của Vương gia mà ông ta chưa chắc đã có được trong tay, thì ba nguồn tài phú trước mặt này hiển nhiên càng có sức hút hơn, ánh mắt Phương Khuê đều thẳng tắp cả lại.

“Tôi biết dùng tiền báo ơn là rất thô tục, nhưng đây chỉ là chút tâm ý nho nhỏ của tôi, hy vọng bác Phương sẽ thích.” Vương Tuấn Khải như cười như không. “Bác Phương chỉ cần ký tên là được, sau này nếu Phương gia có gì cần giúp, chỉ cần tôi đủ khả năng, tôi đều không chối từ.”

“Ký đi.” Vương Tuấn Khải cầm kẹp tài liệu với “lịch sử đen tối” rất dày kia. “Tôi tin bác Phương không thích thứ này đâu, chỉ cần bác ký, tôi vĩnh viễn sẽ không truyền nó ra ngoài.”

Năm phút sau, Vương Tuấn Khải lấy được thứ mình muốn. Phương Khuê thì không thể nói rõ là bị ép buộc hay chủ động, dù sao cũng đã lấy thứ mình thích.

“Bác Phương, quả nhiên bác là trưởng bối của cháu. Sau này hai nhà nên qua lại nhiều hơn, một thời gian nữa cháu sẽ tổ chức hôn lễ, đến lúc đó sẽ gửi thiếp mời đến tận nhà.” Vương Tuấn Khải hài lòng cực kỳ, chỉ cần Phương gia không còn ép buộc anh thực hiện cái hôn ước kia, vậy thì cái gì cũng dễ nói chuyện, hai nhà vẫn là bạn tốt. Đây chính là mối quan hệ đã kết giao từ đời ông nội mà, có thể không trở mặt là tốt nhất, ông nội dưới suối vàng biết được cũng sẽ mỉm cười nhắm mắt thôi.

“Vậy… Vậy thứ kia…” Phương Khuê hơi lo lắng về “lịch sử đen tối” trong tay Vương Tuấn Khải.

“À, nếu bác Phương thích, cháu để lại cho bác cũng được.” Vương Tuấn Khải cười mỉm. “Cháu vẫn có một phần để dành ở nhà.”

Phương Khuê tức muốn chết.

Trước khi Vương Tuấn Khải rời khỏi Phương gia thì đúng lúc gặp Phương Ngữ Vi đang chờ trong phòng khách. Tâm tình anh rất tốt, trước lúc đi còn tặng cô một nụ cười tươi, khiến Phương Ngữ Vi phải ngây ngất, chuyện gì thế?

Chờ Vương Tuấn Khải đi rồi, cô mới nghe được một tin sét đánh phá vỡ giấc mộng đẹp của cô, không thể gả? Nhưng mình còn chưa làm gì mà!!!

5522Barres_fleurs__7_

Chương 54

“Ba, chúng ta cứ buông tha như vậy sao?” Làm sao mà Phương Ngữ Vi cam tâm được, cô vừa mới hành động được một bước, còn chưa thấy có kết quả mà!

“Không thì sao?” Phương Khuê cầm ba thứ kia trong tay, tâm tình hơi kích động, dù sao đây cũng là những thứ tự nhiên có được, tiền thì không cần phải nói, mảnh đất này tập đoàn Phương Thức vẫn luôn muốn có nhưng chưa có được, quan trọng hơn cả là cổ phần công ty. Phương Khuê biết, đây không phải thứ mà tiền có thể mua được, chính ông ta cũng đã dốc sức mua cổ phần trong công ty, nhưng qua bao nhiêu năm cũng chỉ có 27%, một người ngoài như Vương Tuấn Khải mà lại dễ dàng có được 7,3% cổ phần trong hội đồng quản trị như vậy đã là một con số rất lớn rồi. “Sau này con an phận một chút, không được chọc vào Vương Tuấn Khải nữa, cậu ta rất khó đối phó.”

Phương Ngữ Vi bĩu môi, làm sao cô chấp nhận được. Vương Tuấn Khải chính là đối tượng kết hôn lý tưởng nhất mà cô coi trọng, những người khác mà so với anh không phải tiền ít quyền thấp thì chính là xấu xí. Ở anh thứ gì cũng tốt đẹp, cô chỉ để mắt đến một mình Vương Tuấn Khải, vốn dĩ kế hoạch đã được chuẩn bị, bây giờ phải buông tha thì sao mà bằng lòng được, cô không muốn đồng ý.

“Ba không nói đùa với con đâu, con xem cậu ta bạo tay như thế nào đấy.” Phương Khuê đưa ba thứ kia cho Phương Ngữ Vi và Lý Nhã Cầm xem. “Tùy tiện vung tay đã bỏ ra một số tiền lớn như thế, coi như đã nể mặt nhà chúng ta, không quên ân tình của ông nội con với nhà họ!”

Hai người vừa xem, quả nhiên đều là những thứ tốt, nhiều thế này, đã tương đương với số lợi nhuận của tập đoàn Phương Thức trong nhiều năm rồi, tài sản cá nhân của Phương Khuê cũng không nhiều bằng mức này.

Ban đầu hai người đều rất vui, nhưng không được bao lâu Lý Nhã Cầm đã buồn bực. “Cậu ta tùy tiện vung tay đã nhiều tiền thế này, vậy thì càng không thể để Ngữ Vi buông tay. Chỉ cần Ngữ Vi kết hôn với cậu ta, về sau chút tiền này có là gì đâu? Còn gấp mấy chục mấy trăm lần ấy!”

Phương Ngữ Vi cũng gật đầu phụ họa: “Phải đó ba, ba đúng là hồ đồ rồi!”

“Phi, hai người thì biết cái gì, đầu tóc dài kiến thức ngắn!” Phương Khuê tức đến mức chỉ muốn chửi ầm lên. “Vương Tuấn Khải là loại người có thể chịu thiệt à? Hai người đúng là coi cậu ta như kẻ ngốc, tặng quà đã là nể mặt tôi rồi, nếu đổi thành người khác vô lương tâm ngoan độc một chút, đừng nói là báo ơn, ngay lập tức sẽ xé xác cả công ty nhà chúng ta!” Nói xong, ông ta quăng tập tài liệu đầu tiên mà Vương Tuấn Khải đưa ra cho ông ta xem đến trước mặt Lý Nhã Cầm và Phương Ngữ Vi. “Hai người xem kỹ đi, bao nhiêu nhược điểm của chúng ta đều bị cậu ta nắm thóp hết. Nếu nghe lời, nhận đồ rồi an phận một chút, vậy thì tất cả đều tốt, nếu không nghe lời, ha ha…”

Phương Ngữ Vi xem mà không hiểu lắm, nhưng Lý Nhã Cầm chỉ vừa nhìn đã biến sắc, có những chuyện bà không biết, nhưng Vương Tuấn Khải đều biết cả, một chồng giấy dày thế này, thật sự là… Xem ra Vương Tuấn Khải cũng là người phúc hậu, chứ nếu nhẫn tâm, muốn chỉnh nhà bọn họ thì quá dễ dàng.

Phương Khuê lại bắt đầu mắng Phương Ngữ Vi: “Con xem chuyện tốt con làm đi! Suýt nữa là chọc tức Vương Tuấn Khải, con cho người dụ dỗ vợ cậu ta, con đúng thật là! Con làm kín đáo một chút thì không sao, nhưng con vừa làm xong đã bị phát hiện, con muốn kết thù à! Nếu không phải nhà chúng ta có ơn với nhà cậu ta, cậu ta còn có thể cho chúng ta tiền không? Nếu ba là cậu ta, ba còn muốn giết người, nhất là chuyện loại chuyện cắm sừng này! Đây không phải kết thù thì là gì?”

Phương Ngữ Vi tủi thân muốn chết: “Không phải vì con muốn tách hai người kia ra sao, con…”

“Đừng có con con con nữa!” Phương Khuê cắt ngang ngay lập tức, ông ta căn bản không muốn nghe Phương Ngữ Vi giải thích. “Mấy hôm nay ngoan ngoãn ở nhà không được đi đâu hết, cũng đừng nghĩ đến Vương Tuấn Khải nữa, ít gây phiền phức cho ba!”

Phương Ngữ Vi vẫn còn định nói gì nữa, nhưng Phương Khuê đã cầm cổ phần công ty, đất đai và chi phiếu rời đi rồi, “lịch sử đen tối” kia cũng bị mang theo luôn thôi, phải tiêu hủy ngay.

Lý Nhã Cầm thở dài nói: “Thôi bỏ đi Ngữ Vi, chúng ta đừng chọc đến Vương Tuấn Khải thì hơn, mấy thứ ba con vừa cho mẹ xem thật sự rất nguy hiểm, nhận đồ rồi an phận một chút thì hai nhà vẫn qua lại với nhau, vẫn là thế giao, thế cũng tốt rồi.”

Cả ba và mẹ đều nói vậy, dù Phương Ngữ Vi không muốn đến mấy cũng phải chấp nhận, tất nhiên cô rất luyến tiếc cuộc sống phú quý hiện tại, nếu Phương gia sụp đổ, vậy thì cô chẳng còn gì hết.

“… Con biết rồi.” Phương Ngữ Vi ủ rũ đáp ứng, xem ra phải tìm đối tượng kết hôn khác thôi, để mấy hôm sau sẽ ra nước ngoài chơi cho khuây khỏa đi…

Phương Ngữ Vi đã an phận rồi, nhưng Hạ Yên đang làm việc ở Vương thị thì vẫn tiếp tục tính kế. Cô đang lo lắng không biết bây giờ phải làm sao, Vương Tuấn Khải không làm việc ở công ty, cô cứ ở đây cũng chẳng có tác dụng gì hết.

Đến học tập vì sự nghiệp của gia tộc? Thôi, đừng đùa nữa, chỉ cần gả cho Vương Tuấn Khải, cái gì mà chẳng có? Đừng nói là phát triển sản phẩm tự có của siêu thị, chỉ cần có Vương Tuấn Khải, khai thác thị trường phía nam cũng không thành vấn đề, có lẽ còn có thể tiếp xúc với thị trường nước ngoài được. Có đường tắt như thế, cớ sao lại không đi?

Tên họ Vương kia rốt cuộc bị bệnh gì chứ, mà nghiêm trọng đến mức phải nghỉ ở nhà còn muốn Vương Tuấn Khải trông chừng, là bệnh nặng sắp chết hay là thế nào? Chết được càng tốt, cái loại đó không chết thì sống làm gì, rốt cuộc khi nào Vương Tuấn Khải mới đến công ty đây?

Đương nhiên Vương Nguyên sẽ không chết chỉ vì lời nguyền rủa của Hạ Yên. Cậu không chỉ không chết, ngược lại còn sống tốt vô cùng, trên cơ bản những đau nhức trên thân thể đã biến mất, phía sau cũng đã khôi phục hoàn toàn, tình trạng cơ thể tương đối khỏe mạnh, lại còn béo trắng hơn một chút. Vương Tuấn Khải cảm thấy, đã đến lúc xuống miệng lần nữa rồi, nhịn nhiều ngày như thế, nước miếng của anh rơi tí tách rồi đây!

Hiện tại Vương Nguyên đã rất quen với việc đồng sàng cộng chẩm cùng Vương Tuấn Khải, cậu không nhắc đến chuyện về phòng cũ nữa, làm vậy thì kiêu căng quá. Hai người đã kết hôn rồi, giờ còn thích nhau, cũng phát sinh quan hệ, dù thế nào cũng không thể tiếp tục ngủ tách phòng được.

Vào một đêm trước khi Vương Nguyên chuẩn bị quay về công ty làm việc sau khi thân thể đã khôi phục hẳn, cậu và Vương Tuấn Khải nằm trên giường trò chuyện, Vương Tuấn Khải đề nghị cậu một việc.

“Lên tầng 35?” Vương Nguyên trừng mắt thật to. “Sao em có thể lên tầng 35 được, đây không phải là đi cửa sau sao?”

Hai ngày qua Vương Tuấn Khải đều làm việc trong phòng ngủ, mỗi ngày đều ở bên Vương Nguyên, cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, sau này Vương Nguyên đi làm, chẳng phải là ban ngày không được gặp cậu sao? Như vậy làm sao mà được?

Vì thế Vương Tuấn Khải đề nghị cho Vương Nguyên lên tầng 35, vậy thì lúc nào cũng có thể gặp nhau.

Thế nhưng Vương Nguyên không muốn, cậu cảm thấy đây không phải là do cậu dựa vào thực lực của mình để trèo lên, có vẻ không công bằng, hơn nữa chỉ trong một chốc mà trèo cao quá, năng lực của cậu không cao đến mức độ có thể nhảy vọt lên ba bậc, đi cửa sau kiểu này là quá trắng trợn, căn bản không thích hợp.

“Tiểu Nguyên, xưa nay anh chưa từng làm mấy công việc cơ sở.” Vương Tuấn Khải phân tích lý do cho Vương Nguyên. “Không phải mỗi người đều cần từ từ leo lên trên từ cấp bậc cơ sở. Nếu anh cũng làm theo quy củ đó, đến tuổi như anh căn bản không lên nổi vị trí hiện nay, vậy thì Vương thị cũng sẽ không được như bây giờ.”

“Như em căn bản không phải là đi cửa sau, em chỉ là sử dụng nguồn tài nguyên hiện hữu một cách hợp lý. Em cảm thấy thực lực của mình không đủ, muốn rèn luyện ở dưới mới từ từ lên trên, nhưng em nghĩ lại xem, cấp trên hiện tại của em có năng lực hơn hay anh có năng lực hơn?”

“Đương nhiên là anh rồi.” Vương Nguyên thấy đáp án này chẳng cần phải nghĩ cũng biết.

“Vậy em cảm thấy đối phương có thể dạy nhiều thứ cho em hơn, hay anh dạy nhiều thứ cho em hơn? Anh có thể dạy em tất cả mọi thứ không giữ lại một điều gì, đây là đi cửa sau à? Không phải. Mà là em có một con đường tắt để học hỏi nhanh hơn, vậy tại sao em phải bỏ gần tìm xa?”

“Nhưng mà…” Vương Nguyên vẫn cảm thấy không ổn lắm.

“Tiểu Nguyên, em không còn là một người nữa. Em đã kết hôn với anh, em phải coi Vương thị là sự nghiệp của chính em. Nó không chỉ là của anh và ba, em cũng cần có trách nhiệm với nó. Anh hy vọng những điều em cống hiến không chỉ giới hạn ở cấp bậc cơ sở, phải đứng càng cao mới có thể càng cống hiến nhiều hơn. Em cứ tiếp tục làm công việc hiện tại sẽ không có ích lợi cho bất kỳ người nào, công việc đó ai ai cũng làm được. Anh cần một người có thể giúp anh phụ trách công ty và còn đáng để anh tin tưởng.”

“Em không được đâu…” Vương Nguyên cảm thấy Vương Tuấn Khải càng nói càng nghiêm trọng. Cậu chỉ là một viên chức nhỏ, làm sao có thể đột nhiên làm công việc của người phụ trách được. “Em vẫn chưa có đủ năng lực đó.”

“Tất nhiên, không phải anh muốn em làm công việc phụ trách ngay bây giờ, điều đó nằm ngoài khả năng, người khác cũng sẽ có ý kiến.” Vương Tuấn Khải lùi trước một bước. “Trước hết em cứ làm trợ lý cho Thiên Tỉ đi. Cậu ta mới chỉ có hai trợ lý, số lượng không đủ, cậu ta có năng lực xuất chúng, nhất định có thể dạy em rất nhiều thứ.”

“Công ty phát triển càng lúc càng nhanh, anh càng cần có người đáng tin đảm nhiệm những chức vị cao. Nhưng người của Vương gia quá ít, rất nhiều vị trí quan trọng đều do người ngoài đảm nhiệm. Nếu anh có em trai em gái, dù chúng nó còn đang đi học, không biết cái gì hết, anh cũng sẽ sắp xếp cho chúng nó một vị trí trong công ty, tuyệt đối không để chúng nó làm từ cấp bậc cơ sở, như thế là lãng phí thời gian.”

Vương Nguyên nghe xong mà vẫn lờ mờ, cậu không phản bác được câu nào hết. Dưới sự tấn công bằng một loạt lý lẽ của Vương Tuấn Khải, cậu cũng hiểu cách nghĩ trước đây của mình có phần hạn hẹp, bảo thủ quá mức sẽ khuyết thiếu sáng tạo, quả đúng là đi theo Vương Tuấn Khải sẽ học được mọi thứ rất nhanh.

“… Vậy cứ nghe theo anh đi.” Cho nên, Vương Nguyên cứ đáp ứng trong mơ hồ như vậy.

Yeah! Kế hoạch thành công! Vương Tuấn Khải lặng lẽ nắm tay trong lòng, mình đúng là tài giỏi quá mà, ba hoa có mấy câu mà đã lừa được Tiểu Nguyên lên tầng 35 rồi!

Thật ra Vương Tuấn Khải toàn nói nhăng nói cuội cả thôi, anh cũng không muốn Vương Nguyên phải làm công việc nào đó quá vất vả. Nếu Vương Nguyên thực sự thích làm việc, anh không phản đối là được, với người mà anh tin tưởng nhất, bất kể chuyện gì cũng có thể yên tâm giao cho cậu.

Mục đích chính của Vương Tuấn Khải chính là để Vương Nguyên lên tầng 35, sau đó là anh có thể chân chính yêu đương chốn văn phòng rồi, bất kể là ban ngày hay ban đêm, hai người đều có thể ở bên nhau ngọt ngào như mật.

Tốt nhất là còn có thể cosplay văn phòng nữa ~

Ôi mẹ ơi, mới chỉ nghĩ thôi cũng đã chảy nước miếng rồi!

Vì thế, việc thuyên chuyển công tác cứ được quyết định như vậy!

Ngày hôm sau, Vương Nguyên bắt đầu đi làm lại, nhưng mới đến công ty một lúc cậu đã thu dọn đồ đạc tài liệu trên bàn làm việc của mình.

Hà Nhã và mấy đồng nghiệp còn tưởng cậu muốn nghỉ việc tạm thời, chẳng lẽ bị bệnh nặng quá, sau này không thể đi làm nữa? Hay là lại tìm được một công việc tốt khác nên sắp chuyển đi rồi?

Mười phút sau, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, đồng nghiệp của bọn họ, một viên chức nhỏ bình thường mới vào làm nửa năm ở tầng 20, giờ được thăng chức lên tận tầng 35? Lại còn là trợ lý của Đặc trợ Thiên?

Chuyện này không khoa học! Hoàn toàn không hợp lý! Rốt cuộc là tại sao?

Chẳng lẽ là bởi bị bệnh? Hiện giờ bị bệnh mà có phúc lợi tốt đến thế sao? Vậy thì chúng tôi cũng muốn bị bệnh lắm!

Sắc mặt Hà Nhã hơi kỳ quái. Cô nhủ thầm trong lòng, lúc mới quen Vương Nguyên thấy cậu vào bằng cửa sau, cứ tưởng là có bối cảnh, còn tưởng một mục tiêu của mình, nhưng sau khi hỏi rõ ràng tám đời tổ tông ra, không phát hiện có chỗ nào đặc biệt, cho nên không thèm để mắt đến nữa.

Bây giờ đột nhiên Vương Nguyên được thăng chức, chẳng lẽ thật sự có bối cảnh? Còn là một nhân vật lớn trong công ty?

Mình đúng là thất sách, trước kia chỉ tưởng bối cảnh là thân thích, không nghĩ tới bạn bè! Lúc trước ở chung không tạo dựng quan hệ tốt, giờ người ta đi rồi, không còn kịp nữa đâu.

Trong sự hâm mộ ước ao của mọi người, Vương Nguyên cười nói sẽ mời mọi người đi ăn một bữa, lúc này mọi người mới thoải mái một chút, dẫu sao cũng vẫn có chút lương tâm.

“Woa, Vương Nguyên, nhẫn của cậu đẹp thật đấy, là thật hay giả vậy?” Một đồng nghiệp nữ giúp Vương Nguyên thu dọn đồ đạc phát hiện ra chiếc nhẫn kết hôn bằng ngọc thạch trên tay trái của cậu, hơi tò mò: “Sao lại đeo ở ngón áp út, cậu kết hôn rồi?”

Đồng nghiệp nữ này vừa nói xong, mọi người đều hiếu kỳ, cùng nhìn vào tay trái của Vương Nguyên. “Không thể nào, nhanh thế ư, lúc trước đâu thấy cậu đeo nhẫn, hai hôm nay không phải cậu kết hôn chứ? Còn nói dối là nghỉ bệnh, giỏi thật đấy!” Mọi người bắt đầu hóng chuyện, không ngờ Vương Nguyên lại kết hôn trong im lặng như thế.

Hà Nhã có nghiên cứu một chút về đá quý. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn một lúc, rồi lên tiếng hỏi: “Vương Nguyên, nhẫn của cậu rốt cuộc là thật hay giả vậy? Nếu chất ngọc này là thật, ít nhất cũng phải mấy chục vạn, thậm chí là trên trăm vạn cũng nên.” Một viên chức bình thường sao có thể đeo được thứ tốt thế này, trong khi gia cảnh thì như thế.

Những người khác không biết giá trị của đá quý, nhưng nghe Hà Nhã nói vậy cũng giật mình, vậy thì đắt quá!

Tất cả mọi người đều không tin nổi, có người cười nói: “Chắc là hợp chất thôi, hoặc không phải là loại quý giá đâu. Loại nhẫn mấy chục vạn, đó là cái mà Vương tổng của chúng ta đeo.”

Những người khác cũng thấy cách giải thích này khá hợp lý, một người khác nói chen vào: “Mà cũng phải nói, nhẫn của Vương Nguyên trông giống nhẫn của Vương tổng nhỉ.”

“Ha ha ha, nói linh tinh gì thế, cái nhẫn nào mà chẳng giống nhau, trùng hợp hai cái đều màu lam, nên mới thấy giống thôi.” Không một ai tính đến khả năng Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải yêu nhau kết hôn cả.

Vương Nguyên: “…” Lúc này, cậu không nên nói gì có vẻ tốt hơn nhỉ? Mà dù mình có nói ra, chắc cũng không ai tin đâu, không biết chừng mọi người còn tưởng cậu bị tâm thần nữa ấy chứ.

Vương Nguyên thừa nhận đã kết hôn, mọi người lại ồn ào một trận, nói rằng mời đi ăn cũng không thể qua loa được, không mời người ta đến uống rượu mừng thì cũng thôi, nhưng phải khao mọi người một bữa thật hoành tráng. Cuối cùng mọi người hẹn nhau tối nay đi liên hoan tại một nhà hàng cao cấp nổi tiếng ở gần công ty, chúc mừng Vương Nguyên kết hôn và được thăng chức.

Nửa tiếng sau, Vương Nguyên mang đồ đạc của mình lên tầng 35, Thiên Tỉ phái một trợ lý của mình là Châu Vệ đến dẫn đường cho cậu.

Lúc đi ngang qua phòng thư ký, Vương Nguyên gặp phải một người mà cậu không hề muốn gặp một chút nào.

____ Hạ Yên!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s