[KN] KHYCCTTBD – Chương 47 + 48

Chương 47

Vương Nguyên chịu đả kích quá lớn, suốt cả buổi chiều đều mơ mơ hồ hồ, dạ dày cũng vẫn khó chịu.

Hơn mười ngày trước cậu còn đồng sàng cộng chẩm với Vương Tuấn Khải, tuy không tiến triển nhiều lắm, nhưng có thể cảm nhận được, lúc ấy Vương Tuấn Khải vẫn rất thích cậu.

Gần đây cũng không phát hiện có chỗ nào đó bất thường, ngày nào hai người cũng cùng đi làm cùng về nhà, đến lúc ăn cơm nội dung nói chuyện đều bình thường, trò chuyện cùng bác Vương cũng không phát hiện có gì khác lạ.

Nói tóm lại, mọi chuyện vẫn như cũ, chỉ duy nhất một điều không giống là, hai người không ngủ chung phòng nữa, Phương Ngữ Vi đi rồi, Vương Tuấn Khải không cần cố ý giả bộ ân ái. Tất nhiên, trong lòng Vương Tuấn Khải rất muốn thân mật cùng Vương Nguyên, nhưng không viện được cớ, anh sợ làm tiếp sẽ khiến Vương Nguyên phản cảm, anh không dám làm theo lời đề nghị trước đây của Thiên Tỉ, sợ biến khéo thành vụng.

Nếu là trước kia, đương nhiên Vương Nguyên sẽ không nghĩ nhiều. Hiện tại nghe được chuyện về Hạ Yên, đầu óc Vương Nguyên bắt đầu rối loạn, cậu càng nghĩ càng cảm thấy Vương Tuấn Khải không còn kiên nhẫn với mình, cho nên đã tiếp nhận đối tượng thích hợp hơn.

Phải làm sao đây, nếu Vương Tuấn Khải không còn thích mình nữa, vậy thì dù mình muốn vãn hồi cũng chỉ bị cười nhạo thôi.

Vương Nguyên nhớ tới Chung Khải. Cậu cũng không hiểu tại sao khi đó Chung Khải lại thay lòng đổi dạ nhanh như vậy, đột nhiên quay sang thích người khác, một nhân viên nữ làm kế toán trong xưởng in ấn nhà Chung Khải, hơn nữa còn bàn chuyện kết hôn rất nhanh.

Thật sự, lúc ấy Vương Nguyên vừa thất vọng vừa căm phẫn, sau đó thì cắt đứt mọi liên lạc với Chung Khải. Đến giờ cậu cũng không biết rốt cuộc Chung Khải có kết hôn với nhân viên nữ kia không, cũng không muốn biết, nhưng suy đoán từ câu trả lời trong ngày họp lớp lần trước, có lẽ hai người đã kết hôn rồi, Chung Khải nói là sống rất tốt mà, không phải sao.

Trước kia là thế, bây giờ cũng là thế, những người cứ luôn miệng nói thích mình lại quay sang kết hôn cùng người khác!

Đối mặt với Chung Khải, Vương Nguyên cảm thấy việc mình căm phẫn là điều đương nhiên, nhưng với Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên biết mình không có tư cách, quan hệ của hai người vốn chỉ là giả, căn bản không có gì là phản bội hay không phản bội.

Phải làm sao đây, phải làm sao mới được, trong lòng Vương Nguyên tràn ngập hối hận, là do mình không biết trân trọng, bây giờ đánh mất Vương Tuấn Khải cũng đâu thể trách ai được.

Sau đó Vương Nguyên nghe thấy Hà Nhã kể chuyện.

Chuyện mà Hà Nhã kể khiến cậu vốn đang mất hết ý chí bỗng có một ý tưởng mới.

Nếu chỉ bàn chuyện kết hôn, vậy thì chứng tỏ Vương Tuấn Khải và Hạ Yên vẫn chưa xác nhận quan hệ hôn nhân chính thức, hiện tại cậu vẫn là bạn đời của Vương Tuấn Khải.

Dù là giả thì đã sao, chỉ cần trong lòng Vương Tuấn Khải vẫn còn cậu, thì cậu vẫn có hy vọng, có lẽ cậu nên học theo người bạn kia của Hà Nhã, thử vãn hồi trái tim Vương Tuấn Khải.

Bất chợt có hy vọng và mục tiêu theo đuổi, Vương Nguyên điều chỉnh lại tâm tình rất nhanh, đầu tiên cậu phải xác nhận trước một chút, Vương Tuấn Khải có còn hứng thú với mình không. Lần đầu tiên cậu theo đuổi người ta thế này, nên bắt đầu từ đâu mới được?

Trước khi tan tầm, Vương Nguyên đã não bổ vô số cách theo đuổi, có những cách mà cậu chỉ vừa nghĩ đến thôi đã thấy xấu hổ, thậm chí cậu còn lên mạng tìm hiểu nội dung có liên quan, những cách để duy trì quan hệ vợ chồng, những chủ đề để gia tăng tình cảm vợ chồng.

Phần lớn nội dung đều khiến mặt mũi cậu đỏ bừng, thật sự phải táo bạo như thế mới được sao? Nhưng mà cũng có vẻ rất có lý, giữa vợ chồng với nhau mà, không có sinh hoạt vợ chồng mới là kỳ cục, hai người đều chưa đến ba mươi tuổi, vẫn còn rất trẻ, không có “sinh hoạt vợ chồng” vốn đã bất bình thường rồi.

Đến chiều khi ngồi xe về nhà, Vương Tuấn Khải phát hiện Vương Nguyên lại đỏ mặt: “Tiểu Nguyên, mặt em đỏ lắm, khó chịu trong người à?”

“Không, không.” Vương Nguyên vội vàng xua tay. Cậu vẫn đang nghĩ đến mấy nội dung vừa xem, cảm thấy xấu hổ cực kỳ, gần một tháng nay đúng là mình rất dễ đỏ mặt. “Có lẽ trời nóng quá, không sao đâu.”

“Ừ, bây giờ là giữa tháng sáu, đúng là nóng thật.” Vương Tuấn Khải vẫn lo lắng, bèn vươn tay trái ra sờ trán Vương Nguyên, cảm thấy nhiệt độ không có vấn đề gì mới yên tâm.

Đúng lúc này, Vương Nguyên cảm nhận được chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái của Vương Tuấn Khải chạm vào trán cậu. Đây là một chiếc nhẫn làm từ ngọc thạch, là chiếc nhẫn kết hôn mà Vương Tuấn Khải đã chuẩn bị trước khi dẫn cậu sang Mỹ kết hôn, Vương Tuấn Khải một chiếc, cậu một chiếc.

Nghe nói ngọc thạch để làm ra hai chiếc nhẫn này vốn là một viên, sau đó Vương Tuấn Khải cho người tách nó ra làm hai phần để tạo thành hai chiếc nhẫn. Vương Tuấn Khải luôn đeo nhẫn, còn cậu thì cất trong phòng, không đeo được mấy lần, lần trước Phương Ngữ Vi đến thì có đeo.

Trong lòng Vương Nguyên dấy lên niềm hy vọng. Vương Tuấn Khải vẫn đeo chiếc nhẫn này, chứng tỏ anh ấy vẫn thích mình, có lẽ vì mình từ chối lâu quá nên mới chán nản, giờ chỉ cần mình đáp lại nhiệt tình, không biết chừng có thể vãn hồi cũng nên.

Khi về nhà nhất định sẽ đeo nhẫn ngay lập tức, kết hôn vốn nên đeo nhẫn mà.

Vương Nguyên vốn muốn hỏi Vương Tuấn Khải về chuyện Hạ Yên, nhưng lời nói gần ra đến miệng lại cố nhịn được. Hiện tại không phải thời cơ tốt, nếu nói toạc ra nhất định quan hệ của hai người sẽ căng thẳng, mình còn chưa làm gì hết mà, ít nhất cũng phải chờ gạo nấu thành cơm đã rồi hẵng nói.

Vì thế, Vương Nguyên nghĩ đi nghĩ lại rồi quay sang cười thật dịu dàng với Vương Tuấn Khải, nói: “Tối nay anh muốn ăn gì, hôm nay em nấu cơm cho anh được không?”

“Thật ư?” Niềm hạnh phúc tới đột ngột quá, Vương Tuấn Khải không thể tin nổi, Vương Nguyên rất ít khi xuống bếp, tuy rằng mùi vị không ngon bằng đầu bếp trong nhà nấu, nhưng anh vẫn cảm thấy ngon cực kỳ, cảm giác hạnh phúc đương nhiên là quan trọng hơn nhiều so với mùi vị thực sự của món ăn!

“Ừm.” Phản ứng của Vương Tuấn Khải giúp cho tâm tình Vương Nguyên tốt hẳn lên, xem ra kế hoạch của mình vẫn rất có hy vọng mà, hết thảy vẫn có thể vãn hồi được. “Anh muốn ăn gì, em sẽ làm cho anh.”

“Sườn xào chua ngọt đi, một món này là được rồi, những món khác cứ để đầu bếp làm. Anh biết hai hôm nay em bận làm dự án mới, đừng vì anh mà làm mình mệt.” Vương Tuấn Khải cảm thấy hôm nay đúng là một ngày tuyệt vời, Tiểu Nguyên gặp được chuyện gì vui à?

Lúc ăn tối, Vương Tuấn Khải ngồi chờ bên bàn ăn trong tâm trạng tràn đầy hứng khởi, các món ăn đều đã được mang lên khá đầy đủ, chỉ còn vị trí chính giữa bàn ăn là còn trống, đó là để dành cho món sườn xào chua ngọt của Vương Nguyên.

‘Coong coong coong coong ____” Ngay vào lúc Vương Tuấn Khải đang nóng lòng ngồi cầm đũa gõ bát, cuối cùng Vương Nguyên cũng mặc tạp dề bưng đĩa sườn xào chua ngọt ra.

Vương Tuấn Khải bất giác nuốt nước miếng, không phải vì món sườn xào chua ngọt, mà là vì cách ăn mặc hiện tại của Vương Nguyên, anh đang não bổ về cosplay tạp dề! Nếu có thể được một lần thấy cậu khỏa thân cosplay tạp dề là mình viên mãn lắm rồi!

Có điều anh cũng chỉ tưởng tượng vậy thôi, nguyện vọng này xa xỉ quá, đừng nói là cosplay tạp dề, dù chỉ là cosplay bình thường cũng còn đang xa tít chân trời kia kìa ~

Lúc Vương Nguyên bưng đĩa thức ăn còn cố ý đưa tay trái đến trước mặt Vương Tuấn Khải, sau đó Vương Tuấn Khải phát hiện ra chiếc nhẫn trên ngón áp út của cậu.

“Tiểu Nguyên…” Vương Tuấn Khải muốn hỏi tại sao Vương Nguyên lại đeo nhẫn kết hôn, hôm nay đâu cần diễn kịch, nhưng mà ngẫm nghĩ xong anh vẫn im lặng. Tiểu Nguyên đồng ý đeo nhẫn, như vậy là tốt lắm rồi, nếu mình lắm miệng hỏi cậu, vạn nhất biến khéo thành vụng làm cậu không còn hứng đeo nữa thì sao!

“Vâng?” Vương Nguyên cởi tạp dề ra, ngồi xuống ghế nghe Vương Tuấn Khải hỏi.

“Không có gì, ăn cơm thôi.” Vương Tuấn Khải áp chế tâm tình sung sướng rạo rực rồi ăn cơm. Anh thường xuyên ngắm nghía chiếc nhẫn của Vương Nguyên, lại ngắm nghía nhẫn của mình, trong lòng đắc ý, chậc, thật đúng là đẹp đôi mà!

Từ ngày kết hôn đến giờ, lúc nào Vương Tuấn Khải cũng đeo nhẫn, đã từng bị truyền thông chụp ảnh được. Lúc đầu rất nhiều người đoán anh đã kết hôn, nhưng sau thì phát hiện, Vương Tuấn Khải không hề công bố tin tức mình kết hôn, ngày hôm sau vẫn có scandal với nữ minh tinh, vì thế mọi người giải tán, lại bắt đầu đoán, chắc chỉ là Vương Tuấn Khải thích đeo nhẫn thôi.

Ăn bữa tối của ngày hôm nay xong, khắp đầu óc Vương Tuấn Khải đều như hoa nở, lúc thì não bổ về cosplay tạp dề, lát sau thì lại tưởng tượng mình và Vương Nguyên công bố việc kết hôn với toàn thế giới.

Vương Nguyên thì hơi hồi hộp, quan sát từ nãy đến giờ, nhất định Vương Tuấn Khải vẫn còn hứng thú với mình. Cậu định tối nay sẽ hành động tiếp, nhưng đây là lần đầu tiên của cậu, do dự quá đi, hay là để hôm khác?

Vương Tuấn Khải tắm rửa xong thì lên giường nằm, hôm nay đúng là quá may mắn, anh mang theo những tưởng tượng về cosplay tạp dề vào trong giấc ngủ, nếu có thêm một “giấc mơ đẹp” nữa thì quá tuyệt vời!

Vừa mới nhắm mắt lại, đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Ai đấy?”

“… Là em.” Giọng nói của Vương Nguyên vang lên ngoài cửa.

Vương Tuấn Khải nhảy một phát xuống giường chạy vọt ra mở cửa, sau đó thì, anh nhìn thấy Vương Nguyên trong tình trạng mặc áo ngủ, tóc chưa khô, đứng ngoài cửa với sắc mặt đỏ ửng, lại còn mặc áo ngủ khác hẳn bình thường, ba nút áo trên cùng được mở tung ra, có thể nhìn thấy thấp thoáng làn da trắng như tuyết trước ngực.

Vương Tuấn Khải cảm thấy miệng khô quá, chẳng lẽ mình vọng tưởng quá nghiêm trọng, đến nỗi bây giờ xuất hiện ảo giác rồi?

“… Không mời em vào à?” Vương Nguyên thầm thì hỏi.
.
Hú hú, sắp có xôi thịt rồi mọi người ơi~~~ Chúng ta sắp kết thúc tháng ngày ăn chay òi :))

5522Barres_fleurs__7_

Chương 48

~H…H….H~ :))

Vương Nguyên đỏ mặt hỏi Vương Tuấn Khải có thể mời cậu vào phòng không, đương nhiên Vương Tuấn Khải sẵn lòng rồi, quả thực cầu còn không được ấy! “Vào đi, mau vào đi!” Vương Tuấn Khải vội vàng đứng sang một bên để Vương Nguyên vào. Hôm nay trông Vương Nguyên có vẻ không giống bình thường, rất gợi cảm, tràn đầy quyến rũ, Vương Tuấn Khải chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy hơi thở của mình nặng nề đi nhiều.

Bây giờ Vương Nguyên vừa hồi hộp vừa thấp thỏm, hồi hộp là vì lần đầu tiên làm loại chuyện này, thấp thỏm là vì không biết có thành công không, hành động tự tiện dâng mình đến cửa này liệu Vương Tuấn Khải có ghét không?

Vương Tuấn Khải đóng cửa lại, sau đó gọi Vương Nguyên ngồi xuống sofa nói chuyện, anh thấy Vương Nguyên đến tìm mình vào lúc muộn thế này nhất định là có chuyện gì đó rất quan trọng muốn nói.

“Không, không ngồi đâu.” Vương Nguyên hơi rối rắm, tay chân không biết để đâu mới được.

“… Ờ.” Vương Tuấn Khải hơi thất vọng, không muốn ngồi xuống nói chuyện, vậy chắc là sẽ rời đi nhanh thôi.

Vương Nguyên cứ đứng đó xoắn xuýt một hồi lâu, mãi mà không nói được gì, mặt thì càng lúc càng đỏ, khiến cho Vương Tuấn Khải nôn nóng hỏi: “Tiểu Nguyên, mặt em còn đỏ hơn cả lúc mới về nhà, thật sự không có chỗ nào khó chịu chứ?” Nói xong, Vương Tuấn Khải vươn tay muốn xem nhiệt độ thế nào. Từ sau lần Vương Nguyên bị cảm, anh trở nên hay hoảng sợ giật mình, chỉ hơi gió thổi cỏ lay một chút đã lo lắng.

Sau đó tay anh bị Vương Nguyên nắm chặt.

“Tiểu Nguyên?” Vương Tuấn Khải không hiểu hành động của Vương Nguyên, vừa định hỏi thì đã xảy ra một chuyện mà anh luôn tưởng chỉ trong mơ mới có hy vọng xa vời rằng nó sẽ xảy ra – Vương Nguyên chủ động hôn anh!

Chiều cao hai người hơn kém nhau hơn 10cm, hai tay Vương Nguyên bám vào vai Vương Tuấn Khải, hai chân hơi kiễng, mặt mũi đỏ bừng dâng môi mình lên. Cậu vô cùng hồi hộp, cho nên toàn bộ cơ thể đều đang run nhè nhẹ.

Vương Tuấn Khải bị nụ hôn bất ngờ này dọa cho ngây người, đây thật sự không phải nằm mơ chứ?

Thế nhưng, độ ấm ở vai và môi lại chân thật đến vậy. Vương Tuấn Khải lén nắm chặt tay lại để móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn ở lòng bàn tay nói cho anh biết, đây không phải nằm mơ!

Niềm vui mừng quá đỗi trong chớp mắt bao lấy toàn bộ cơ thể Vương Tuấn Khải, lý trí nói cho anh biết chuyện này không khoa học, phải hỏi Vương Nguyên xem nguyên nhân của hành động này là gì, nhưng hiển nhiên phản ứng của thân thể lại không muốn như thế. Vương Tuấn Khải bất giác ôm chặt người mà anh ngày nhớ đêm mong trước mặt, rồi nhiệt tình đáp lại sự chủ động không rõ nguyên do này.

Vương Tuấn Khải chờ đợi giây phút này đã lâu lắm rồi. Hiện tại cơ hội đến ngay trước mắt, tuy anh rất muốn biết tại sao đêm nay Vương Nguyên lại có hành động khác thường như thế, nhưng anh không muốn hỏi, anh sợ chỉ vừa hỏi thôi là giấc mộng đẹp này sẽ tan biến mất. Bất kể xuất phát từ lý do gì, nhưng ông trời đã cho anh cơ hội này, nếu còn không biết trân trọng nữa thì thật đáng bị thiên lôi giáng xuống!

Vương Nguyên chỉ chạm nhẹ vào môi, nhưng sự đáp lại của Vương Tuấn Khải thì không đơn giản như vậy. Một tay anh ôm eo Vương Nguyên, để cơ thể Vương Nguyên gắn chặt vào cơ thể mình, tay còn lại giữ chặt đầu Vương Nguyên, để đôi môi hai người tiếp xúc nhau hết mức có thể. Khác với nụ hôn từ từ như lần trước, hiện giờ mới hôn chưa được bao lâu hai người đã trao đổi nước miếng cho nhau, hôn đến mức kịch liệt, cả hai đều đang vội vã khát vọng lẫn nhau.

Vương Tuấn Khải hôn Vương Nguyên giống như phát điên, sự chủ động của cậu đã nhen nhóm toàn bộ dục vọng trong anh, chỉ trong một chớp mắt, thân thể anh đã khát khao đến nỗi trướng đau, phần bụng dưới nóng rực gắn chặt vào bụng Vương Nguyên, tất cả các tế bào trong người đều đang kêu gào bảo anh mau chóng chiếm đoạt người trong lòng.

Vương Tuấn Khải bắt đầu cảm thấy quần áo trở thành chướng ngại vật vướng víu ngăn cản da thịt hai người tiếp xúc. Anh thật sự chỉ muốn xé toạc chiếc áo ngủ không cài ba nút áo mà Vương Nguyên đang mặc trên người, nhưng lại sợ làm cậu bị thương, anh vẫn cố nín nhịn.

Chậm một chút, chậm thêm chút nữa, anh không thể suồng sã quá mức khiến người trong lòng bị dọa.

Môi Vương Tuấn Khải chậm rãi di chuyển đến cổ Vương Nguyên, đây là nơi mẫn cảm của cậu. Quả nhiên, mới hôn một cái mà Vương Nguyên đã rên lên khe khẽ, hai tay đang bám vào vai Vương Tuấn Khải cũng từ từ vòng ra phía sau, choàng quanh cổ Vương Tuấn Khải, dùng mức độ cực kỳ nhỏ bé để cổ mình đến gần Vương Tuấn Khải hơn, nụ hôn ở cổ làm cậu vô cùng thoải mái.

Năm phút sau, Vương Tuấn Khải không thể nhịn tiếp được, bế ngang Vương Nguyên lên đi về phía giường, nhẹ nhàng đặt người đang thở hổn hển lên chiếc giường mềm mại, sau đó vội vàng cúi người đè lên…

Vương Tuấn Khải nằm nghiêng bên cạnh Vương Nguyên, nụ hôn của anh dần dần rời khỏi cổ, ban đầu là xương quai xanh, sau đó từ từ tiến đến những nơi đang giấu trong lớp quần áo.

Anh vừa hôn lên làn da trắng bóc trên ngực Vương Nguyên, vừa dùng tay cởi cúc áo của chiếc áo ngủ vướng víu ra, từ từ làm cho cơ thể Vương Nguyên hiện ra trước mặt anh. Vương Tuấn Khải cảm thấy hạ thân càng lúc càng trướng đau hơn, anh chỉ muốn vùi mình vào trong thân thể trước mắt đây, nhưng mà không thể được, anh không thể quá vội vã được, cứ nhẫn nhịn trước đã.

Với nụ hôn vẫn đang tiếp tục, Vương Tuấn Khải phát hiện ra một chuyện càng khiến anh kinh hỉ hơn. Anh nhận ra Vương Nguyên không chỉ mẫn cảm ở cổ, trên người còn có rất nhiều chỗ mẫn cảm khác, chỉ nửa thân trên thôi cũng đã nhiều lắm rồi. Anh mới chỉ dùng ngón tay chạm nhẹ vào nơi đỏ thẫm trước ngực Vương Nguyên, mà tiếng rên rỉ của Vương Nguyên đã vút cao lên nhiều, hơn nữa mặt càng đỏ hơn, cả người cũng cong lên, phần thân dưới trong quần ngủ cũng bắt đầu có động tĩnh.

Vương Tuấn Khải thầm cười nhẹ, biết mình thật sự có được một bảo vật, chỉ kích thích một chút thôi mà phản ứng đã kịch liệt thế này, đúng là một thân thể tuyệt vời nằm ngoài sức tưởng tượng của anh.

Vương Tuấn Khải cong khóe môi cười, cúi người xuống, chuyển nụ hôn đến nơi đỏ thẫm bên phải của Vương Nguyên, sử dụng môi lưỡi cùng lúc, trêu đùa quả đỏ ngọt ngào kia trong miệng, tay trái vẫn tiếp tục đùa giỡn trái đỏ bên trái.

Kích thích song song khiến cả người Vương Nguyên bắt đầu run rẩy dữ dội hơn. Cho đến giờ cậu chưa từng trải nghiệm loại chuyện kích thích này, dường như toàn bộ cơ thể không còn là của mình nữa, hơi thở vô cùng dồn dập, tiếng rên rỉ hoàn toàn không thể khống chế được mà truyền hết ra ngoài, cậu cực kỳ xấu hổ, nhưng mà không nhịn được.

Không chỉ có vậy, vì đã bị kích thích mãnh liệt, phần thân dưới đang dần dần ngẩng đầu. Phân thân bị bao vây trong quần lót bày tỏ sự cấp thiết, thậm chí cậu còn không chịu nổi phải cọ xát vào đùi Vương Tuấn Khải, lớp vải mềm mại làm cậu thấy quá là vướng víu, dục vọng khiến cậu hoàn toàn mất đi lý trí bình thường.

Người bên dưới chào đón mình đến chiếm đoạt tới mức nào, Vương Tuấn Khải đã cảm nhận được đầy đủ, Tiểu Nguyên của anh đang dùng ngôn ngữ cơ thể để nói ra khát khao của cậu với anh.

Tay trái Vương Tuấn Khải đùa giỡn quả đỏ trước ngực Vương Nguyên xong thì chuyển xuống dưới, chậm rãi len lỏi vào trong quần ngủ của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve dục vọng sưng lên cách một lớp quần lót, rồi lại từ từ vào hẳn bên trong, cầm lấy phân thân Vương Nguyên, bắt đầu xoa nắn nhẹ nhàng, đương nhiên, môi và lưỡi anh vẫn không rời khỏi ngực Vương Nguyên, quả đỏ bên phải đã ướt đẫm nước miếng, trông vô cùng dâm mỹ.

Thân thể Vương Nguyên run rẩy kịch liệt hơn, thật thoải mái, khoái cảm vào những lúc tự làm chưa bao giờ mãnh liệt đến vậy. Khoái cảm truyền đến từ ngực và phân thân quả thực như muốn làm cậu phát điên, tiếng rên rỉ cao vút không ngừng phát ra ngoài miệng, thậm chí cậu còn thấy mình thật dâm đãng, nhưng thân thể này đã không còn chịu sự khống chế của cậu, hoàn toàn để mặc cho Vương Tuấn Khải chi phối.

Vương Nguyên cảm thấy, bây giờ dù Vương Tuấn Khải có muốn cậu làm bất cứ điều gì, cậu đều đáp ứng hết, dù có là chuyện dâm đãng đến mấy, cậu cũng sẽ nghe theo. Hiện tại cậu chỉ muốn làm tình, ngoại trừ chuyện này ra cậu không quan tâm bất kỳ cái gì nữa, toàn thân đều đang khát khao Vương Tuấn Khải.

Mấy phút sau, rốt cuộc Vương Nguyên cũng phát tiết dưới sự tấn công nhiệt tình của Vương Tuấn Khải, tất cả tinh dịch màu trắng đều bắn vào tay Vương Tuấn Khải.

Ngay trước mặt Vương Nguyên, Vương Tuấn Khải nhẹ nhàng liếm tinh dịch trong tay mình, sau đó nói nhỏ bên tai Vương Nguyên: “Tiểu Nguyên, em hơi nhanh đấy ~” Ngay lập tức, khuôn mặt Vương Nguyên biến thành quả cà chua, dâm mỹ quá, đây là hình ảnh dâm mỹ nhất mà cậu từng thấy!

Vương Tuấn Khải làm hết hành động tình sắc này xong thì rút một tờ giấy ở đầu giường lau khô tay, sau đó lại cúi xuống nhẹ nhàng hôn khắp người Vương Nguyên, loại quả ngon nhất vẫn chưa hái xuống, ban đêm mới chỉ bắt đầu thôi.

Cả người Vương Nguyên không còn sức lực nằm trong lòng Vương Tuấn Khải, sự dịu dàng của Vương Tuấn Khải làm cậu rung động không thôi. Cậu đã phát tiết rồi, nhưng Vương Tuấn Khải vẫn chưa, chỉ tiếp tục hôn khắp da thịt cậu, tất cả các hành động đều dịu dàng đến mức làm cho đáy lòng cậu phải tê dại.

Hôm nay cậu đến là để “hiến thân”, nếu chỉ có mình cậu được hưởng thụ, vậy thì kế hoạch thất bại rồi. Vương Nguyên có thể cảm nhận được thứ nóng rực của Vương Tuấn Khải, nó đang dán chặt vào bắp đùi cậu.

“Vương Tuấn Khải, em…” Vương Nguyên đang định lên tiếng để Vương Tuấn Khải không cần khách khí với mình, cậu thật lòng muốn tiến triển thêm một bước với anh, nhưng còn chưa nói ra lời, đột nhiên Vương Tuấn Khải đứng dậy rời khỏi cậu!

Vương Nguyên như bị rơi vào hầm băng, thất bại rồi sao, Vương Tuấn Khải không cần cậu sao? Phải làm sao đây…

Nhưng mà đã đến mức độ này rồi, Vương Nguyên không muốn buông tay, dù cho chỉ còn một chút cơ hội, cậu cũng phải nắm giữ thật chặt! Vào lúc này, cậu căn bản không muốn quan tâm đến mấy thứ như tôn nghiêm.

“… Đừng rời xa em được không, anh đừng đi!” Trong đôi mắt Vương Nguyên đã chứa chan ánh nước, cậu nằm trên giường cầu xin Vương Tuấn Khải, cầu xin anh đừng đi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s