[KN] KHYCCTTBD – Chương 45 + 46

Chương 45

Thái Tiểu Linh nói vậy có một nửa là cố ý, cô đang đặc biệt nói cho Từ Ti Ti nghe. Có điều cô cũng nghĩ lại cẩn thận, quả thực điều kiện của Hạ Yên rất tốt, nếu có một ngày thật sự trở thành tổng tài phu nhân của tập đoàn Vương Thị, cũng không có gì kỳ lạ, bất kể là ai cũng không cảm thấy hai người họ không xứng đôi.

Dù sao thì Thái Tiểu Linh cũng nhận thấy, nhất định Từ Ti Ti không xứng, chưa nói đến xuất thân, còn lớn hơn Vương tổng một tuổi, diện mạo cũng không quá nổi bật, trước kia còn từng sống chung với một nhân viên cấp cao trong công ty, chẳng lẽ lại để tổng tài của các cô đi nhặt lại đàn bà của cấp dưới sao.

Cho nên mới nói suy nghĩ của Từ Ti Ti thật quái lạ, bình thường luôn biểu hiện rõ ràng, chỉ còn kém nói cho toàn bộ thế giới biết cô ta là người phụ nữ được Vương tổng tin tưởng nhất, là người phụ nữ có hy vọng làm tổng tài phu nhân nhất.

Chưa nói đến việc thư ký thủ tịch là chức vị mà tất cả mọi người trong phòng thư ký đều mơ ước, chỉ nhìn vào tính tình hay coi thường người khác của Từ Ti Ti, chẳng có một ai ủng hộ cô hết, vốn dĩ cô đã không được các nhân viên nữ trong công ty yêu thích rồi, nếu cô thượng vị, có lẽ sẽ không ít người tức giận muốn chết.

Cho nên hiện tại sự xuất hiện của Hạ Yên rất được mấy người Thái Tiểu Linh chào đón, đây mới thật sự là đối tượng khiến người ta phải tâm phục khẩu phục đấy.

“Cô vừa nói vậy tôi cũng nhận ra chút manh mối.” Từ Lạc Lạc nghe xong thì vui vẻ, cô còn ghét Từ Ti Ti hơn cả Thái Tiểu Linh, bởi vì cô và Từ Ti Ti có cùng họ. Một người là Từ Ti Ti, một người là Từ Lạc Lạc, trước đây còn có người tưởng hai cô là chị em cơ, nếu không phải cô đã kết hôn rồi thì cô chính là người được đề cử làm thư ký thủ tịch. Thư ký thủ tịch trước bị phái sang Pháp làm việc, vốn tưởng mình được thượng vị, thế mà lại bị một Từ Ti Ti mới lên tầng 35 không bao lâu thế chỗ, làm sao mà trong lòng cô không hận được.

Từ Lạc Lạc liếc sang Từ Ti Ti một cái, nói tiếp: “Cô nói thử xem lý do Hạ Yên đến công ty làm việc có phải chỉ là viện cớ thôi không. Có lẽ Vương tổng của chúng ta sắp xếp như vậy là để được ở chung nhiều cùng Hạ đại mỹ nhân đấy, có khi hai nhà đang có ý làm thông gia cũng nên.”

Được người khác phụ họa, Thái Tiểu Linh càng dũng cảm hơn: “Thật sự rất xứng đôi, trai tài gái sắc quá đi. Vương Thị chúng ta vốn đang hợp tác với Nhuận Hoa, làm thông gia thì hay quá rồi, nếu tôi là Vương tổng chắc chắn sẽ thích Hạ Yên, tìm đâu ra một đối tượng kết hôn thích hợp được chứ.”

“Tuy là quy mô của Nhuận Hoa nhỏ hơn chúng ta, nhưng thấp cưới cao giả mà, người môn đăng hộ đối quá cũng chưa chắc là một thiên kim đại tiểu thư xinh đẹp.”

Từ Lạc Lạc gật đầu liên tục cắm thêm một đao: “Ừ, nói rất có lý, có điều thấp cưới cũng không thể thấp quá được. Nhân viên bình thường không có gia thế bối cảnh như chúng ta cực kỳ không thích hợp, thân phận chênh lệch quá lớn, hơn nữa cũng không trợ giúp được gì cho công ty, không biết chừng còn bị người ta cười nhạo nữa.”

Từ Ti Ti ăn cơm mà sắp bẻ gãy đũa tới nơi. Cô biết mấy lời cay nghiệt kia đều là đang nói cho cô nghe, nhưng cô lại không thể phản bác tức giận ngay trước mặt được, không thì bao nhiêu mặt mũi đều mất hết.

Từ Ti Ti chỉ có thể chịu đựng, hiện tại dù nói gì cũng không được, chỉ khi sau này thật sự ngồi được trên vị trí kia mới có đủ sức mạnh, tạm thời cứ nhẫn nhịn đã, cứ quan sát Hạ Yên kia trước rồi nói sau.

Hạ Yên được ra ngoài ăn trưa cùng Vương Tuấn Khải nên tâm tình không tồi. Nhà hàng là do cô đặt, bầu không khí khá tốt, bất luận là cách trang trí, những ngọn đèn hay là những món ăn đều rất thích hợp cho các đôi tình nhân. Cô tin chắc đàn ông là động vật dễ bị kích thích, trong một không khí đặc biệt nào đó, rất dễ nảy sinh những tình cảm mà bình thường không dễ nảy sinh.

Hạ Yên cũng không trông cậy vào việc chỉ sau một bữa cơm mà Vương Tuấn Khải thích mình, thế nhưng tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng vun đắp, chung quy lượng biến cũng sẽ dẫn đến chất biến, cô muốn làm Vương Tuấn Khải nhận ra sự hoàn mỹ của mình trong mấy ngày nay.

Suy nghĩ thì tốt đẹp thật đấy, thế nhưng còn chưa ăn cơm mà cô đã bị mất mặt rồi.

Hai người vừa mới đi vào nhà hàng đã có một người đàn ông trung niên mặc âu phục lịch sự xuất hiện, chào hỏi Vương Tuấn Khải một cách cung kính: “Vương tổng, sao ngài lại tới đây. Chỗ này đông người, phòng của ngài vẫn luôn được giữ nguyên, để tôi đi sắp xếp cho ngài ngay?”

Trong nhất thời, Hạ Yên không hiểu rõ tình hình lắm, cô khó hiểu hỏi: “Không phải lúc trước tôi gọi điện, các ông nói là không còn phòng sao?”

Người đàn ông trung niên kia hơi căng thẳng, cung kính nói với Hạ Yên: “Thật sự xin lỗi, những phòng khác quả thật không còn, nhưng phòng của Vương tổng thì lúc nào cũng để dành riêng cho Vương tổng.”

“Anh Vương, anh bao nhà hàng này theo tháng hay theo năm vậy?” Hạ Yên vô cùng khó hiểu, giá cả của nhà hàng này không hề thấp, dù là bao theo tháng hay theo năm đều không hợp lý.

Vương Tuấn Khải cười nói với người đàn ông trung niên kia: “Giám đốc Triệu, chúng tôi sẽ ăn ở đây.” Rồi ra hiệu cho Hạ Yên gọi món. “Tùy tiện gọi đi, không mất tiền. Vì Tiểu Nguyên rất thích nhà hàng này, nên tôi đã thu mua từ đầu năm, hiện tại nó là công ty con của Vương Thị.” Căn phòng tốt nhất với bầu không khí khác biệt nhất của nhà hàng cũng là do anh chuẩn bị riêng cho anh và Vương Nguyên, anh không muốn bất kỳ ai làm căn phòng đó nhiễm bẩn.

Hạ Yên: “…” Rốt cuộc là mình xui xẻo đến mức nào chứ, mà lại chọn đúng nhà hàng này, lúc trước còn nói mời người ta ăn trưa, giờ thì hay rồi, cô đâu thể mua đồ trong cửa hàng của Vương Tuấn Khải để mời Vương Tuấn Khải được, không phải là làm Vương Tuấn Khải mất mặt sao.

Càng khiến cô uất nghẹn hơn là, Vương Tuấn Khải nói, anh mua nhà hàng này là vì Vương Nguyên, đây thật sự là… Rốt cuộc anh thích tên họ Vương kia đến mức nào chứ.

Lúc gọi món đương nhiên là do đích thân giám đốc Triệu xuất trận, boss đến, cũng chỉ có ông ta ra mặt mới được.

“Em không biết đấy, Anh Vương cũng có hứng thú về sản nghiệp ăn uống. Vương tiên sinh thích cái gì là anh mua hết sao?” Hạ Yên rất muốn biết giới hạn của Vương Tuấn Khải.

“Chỉ cần nằm trong phạm vi năng lực của tôi, bất kể Tiểu Nguyên có yêu cầu gì, tôi đều thỏa mãn cậu ấy.” Vương Tuấn Khải hiếm khi tìm được người biết anh đã kết hôn để nói ra hết tấm lòng mênh mông dạt dào của mình đối với cuộc hôn nhân này. “Còn về sản nghiệp ăn uống, thật ra tôi không có hứng thú, trong số các công ty con của Vương Thị, có rất nhiều thứ không liên quan đến hàng hóa thông dụng, nhiều đến mức tôi cũng không nhớ hết, dù sao cũng chỉ là công ty con, đa phần Vương Thị sẽ không tham gia vào việc kinh doanh thường ngày của họ.” Chuyện này không có gì đáng ngạc nhiên hết, rất nhiều công ty loại hình lớn đều có vô số công ty con với những loại hình bất đồng.

Khóe miệng Hạ Yên giật lên: Anh đúng là có tiền tùy hứng.

Lúc ăn cơm, hai người không hề nói chuyện về sở thích hứng thú cá nhân giống như Hạ Yên tưởng tượng, không nói về Vương Nguyên thì cũng là nói về việc hợp tác giữa Vương Thị và Nhuận Hoa, thi thoảng Vương Tuấn Khải cũng hỏi chút chuyện về Châu Dĩ Tuyền, tóm lại là sau bữa cơm này, Hạ Yên chả tiến triển được gì thêm, nhưng có một điều cô có thể xác định:

Tạm thời Vương Tuấn Khải không có hứng thú với cô.

Ăn bữa cơm này hơi thất bại, Hạ Yên không còn có khẩu vị nữa, có điều cô vẫn nghĩ ra được một vấn đề: “Anh Vương, lần này là em không tốt, đã nói là mời anh một bữa, cũng không thể bỏ quên như vậy được. Ngày mai em sẽ đặt một nhà hàng khác, anh để em bù đắp lại được không?”

“Không cần, tiện tay giúp đỡ thôi, Hạ tiểu thư không cần để trong lòng. Nếu Nhuận Hoa có thể phát triển thêm một bước cũng có lợi cho Vương Thị. Hai bên đều được lợi, cô cứ cảm kích đơn phương như thế khiến tôi thấy mình không hiểu lễ nghĩa.”

“Anh Vương, mong anh đừng từ chối. Hôm nay thật sự là lỗi của em, nếu em không cảm ơn anh, nhất định ba em sẽ trách em.” Hạ Yên làm bộ nhíu mày, cô hiếm khi làm ra vẻ mặt này, trông có vẻ rất đáng thương.

Người ta đã nói đến mức này rồi, Vương Tuấn Khải cũng không tiện từ chối thẳng thừng: “Nếu có rảnh, nhất định sẽ hân hạnh.” Gần đây chắc chắn là tôi không rảnh rồi.

Không biết chuyện hai người cùng đi ăn với nhau bị ai nhìn thấy, mà đến chiều hôm đó rất nhiều người trong công ty đều biết, rất nhanh đã truyền khắp nơi.

5522Barres_fleurs__7_

Chương 46

Chuyện Hạ Yên nhảy dù lên tầng 35 đã trở thành đề tài thảo luận của cả buổi sáng và khoảng thời gian ăn trưa. Một thiên kim đại Tiểu Nguyên, danh môn khuê tú trong truyền thuyết đến tập đoàn Vương Thị làm việc, quan trọng nhất là diện mạo rất đẹp, khá nhiều nhân viên nam có hứng thú về cô.

Buổi sáng, phần lớn mọi người chỉ bàn tán về sự xinh đẹp tài giỏi của Hạ Yên, nhưng đề tài buổi chiều thì thay đổi hoàn toàn. Cũng không biết là loan truyền từ đâu nữa, nói là có người nhìn thấy trưa nay Hạ Yên và Vương tổng cùng đi ăn, hơn nữa còn là ăn trong một nhà hàng cao cấp rất có tiếng dành cho tình nhân.

Vương Tuấn Khải có không ít scandal, đã từng ra ngoài ăn cơm cùng rất nhiều phụ nữ, ngoại trừ đại tiểu thư Châu Dĩ Tuyền của Châu gia là em họ của anh mà ai cũng biết ra, những người khác đều là nữ minh tinh trong giới giải trí, còn danh môn khuê tú giống Hạ Yên thì đây là lần đầu tiên. Cô đâu phải là đối tượng có thể tùy tiện chơi đùa một chút, hai công ty có quan hệ hợp tác, dù Vương Tuấn Khải có muốn chơi đùa phụ nữ thế nào cũng không thể xuống tay với Hạ Yên.

Đầu tiên là Hạ Yên đến Vương Thị làm việc, còn là tầng 35, sau đó Vương Tuấn Khải lại đi ăn trưa cùng Hạ Yên trong một nhà hàng tình nhân nổi tiếng, các loại dấu hiệu đều cho thấy: Có thể lần này Vương Tuấn Khải rất nghiêm túc.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của mọi người, nhưng ai ai cũng cảm thấy chuyện này tám phần là thật. Vương tổng của họ đã 28 tuổi, sự nghiệp thành công, giờ muốn kết hôn là chuyện rất bình thường, dù sao thì Vương Thị cũng cần có người thừa kế, Hạ Yên là đối tượng kết hôn khá tốt, ít nhất cũng tốt hơn gấp bội lần so với Bạch Hủy gì đó lần trước đến công ty, môn đăng hộ đối mà.

Rốt cuộc Thái Tiểu Linh cũng không nhịn được, trong giờ làm việc buổi chiều cố gắng rút ra chút thời gian rảnh để dò hỏi Hạ Yên chuyện này: “Hạ Yên, tôi nghe mọi người nói trưa nay cô đi ăn cùng Vương tổng đúng không?” Cô nháy mắt đầy vẻ ái muội với Hạ Yên. “Có phải Vương tổng của chúng tôi đang theo đuổi cô không?”

“Đừng nói đùa, chúng tôi chỉ ra ngoài ăn trưa thôi, không có gì đâu.” Hạ Yên bày ra dáng vẻ ngượng ngùng, duy trì vẻ mặt đó một cách khéo léo, khiến người ta vừa nhìn là biết cô đang xấu hổ, hơn nữa còn có vẻ rất ngọt ngào.

“Tôi đâu nói đùa, cô đừng giấu nữa, chúng tôi biết hết rồi.” Thái Tiểu Linh có ấn tượng tốt về Hạ Yên, cho nên rất ủng hộ cô, hơn nữa còn rất tin vào lời đồn này trong công ty. “Tôi làm việc ở Vương Thị đã ba, bốn năm, nhìn thấy nhiều rồi. Vương tổng có rất nhiều đối tượng gặp dịp thì chơi, nhưng tôi thấy lần này nhất định là anh ấy thật lòng với cô đấy!”

“Đừng nói linh tinh, điều kiện của Anh Vương tốt như vậy, sao lại để mắt đến tôi được.” Hạ Yên đỏ mặt lên. Tuy đây chỉ là giả, nhưng cô nghe xong vẫn thấy rất vui, điều này giống với tưởng tượng của cô, nên giờ ai cũng cảm thấy cô rất thích hợp với Vương Tuấn Khải.

“Điều kiện của cô thế này mà còn không tốt à? Vừa xinh đẹp vừa tài giỏi, lại là thiên kim đại tiểu thư. Phụ nữ muốn bám víu vào Vương tổng của chúng tôi thì nhiều lắm, một đám người đó không phải không tốt chỗ này thì cũng là không tốt chỗ khác, người như cô mới thật sự thích hợp. Nếu tôi là đàn ông nhất định sẽ muốn kết hôn với cô!”

Hạ Yên chỉ cười với Thái Tiểu Linh chứ không nói gì nữa, tiếp tục làm việc.

Đối phương không muốn nói, Thái Tiểu Linh cũng không ép buộc, xem ra Hạ Yên là người rất kín đáo. Thế nhưng chỉ cần nhìn qua loại dấu hiệu này là biết, tính chân thực của tin đồn là rất cao, bên nữ thế này cũng xem như là thừa nhận rồi.

Do đó, tin đồn càng truyền càng thái quá, câu nói tam nhân thành hổ chính là loại tình huống hiện tại đây này. Mọi người nói như thể mình được nhìn tận mắt nghe tận tai vậy, từ trong miệng bọn họ, Vương Tuấn Khải và Hạ Yên đã bước đến giai đoạn bàn chuyện hôn lễ rồi, chỉ còn kém công bố chính thức với truyền thông thôi.

Ban đầu, chuyện này còn chưa đến tai Vương Nguyên. Cậu đang chuẩn bị cho một dự án mới, khá bận rộn, phải đến ba ngày sau cậu mới biết được “câu chuyện tình yêu” giữa Vương Tuấn Khải và Hạ Yên từ lời tán gẫu của Hà Nhã và mấy đồng nghiệp nữ.

Phiên bản của câu chuyện này có rất nhiều loại, còn có đủ loại tình tiết phát triển.

“Nghe nói Vương tổng chuẩn bị tổ chức hôn lễ vào lễ Quốc khánh đấy, không biết chúng ta có được tham dự không.”

“Làm gì có chuyện mời chúng ta, nhưng mà rất có thể sẽ được phát lì xì và bánh kẹo cưới đấy.”

“Thế là cũng tốt rồi.”

“Hà Nhã, sao cô không nói gì vậy?”

“Hai hôm nay cô ấy đang đau khổ mà, Vương tổng là tình nhân trong mộng của cô ấy, bây giờ hoa đã có chủ, cô ấy vẫn chưa bình tĩnh lại được.”

Hà Nhã liếc sang mọi người: “Chẳng lẽ tôi không thể đau buồn cho giấc mộng của tôi à, một người đàn ông như Vương tổng có ai mà không thích?”

“Kể cũng phải, lúc tôi chưa kết hôn cũng giống cô đấy, sau mới hiểu rõ hiện thực, chúng ta không có hy vọng đâu.”

“Aizzz…” Hà Nhã ngắm nghía móng tay của mình, bực bội nói. “Tôi cũng nên đi tìm bạn trai thôi.” Trước đây cô rất ngứa mắt với những nữ minh tinh không biết điều kia, cảm thấy bọn họ rất bẩn, nhất định Vương Tuấn Khải chỉ chơi đùa thôi. Nhưng giờ đối thủ lại là một cô gái trong sạch thuần khiết, điều kiện còn tốt như thế, bỏ xa mình những mười tám con phố, người ta vừa đến một cái là được lên tầng 35, còn mình làm việc ở đây đã lâu rồi mà còn chưa từng nói chuyện với Vương Tuấn Khải được một câu, cho nên phải tỉnh lại thôi.

Trong nhất thời, Vương Nguyên ù ù cạc cạc, Vương Tuấn Khải muốn tổ chức hôn lễ? Đây là chuyện quyết định từ lúc nào vậy, sao mình không biết gì hết?

Mình và Vương Tuấn Khải kết hôn giả mà, sao có thể tổ chức hôn lễ được?

Vương Nguyên đang tưởng người mà Vương Tuấn Khải tổ chức hôn lễ cùng là mình, cho nên vô cùng sốt ruột, chuyện này đâu có giống như đã nói từ trước, nếu thân phận của mình bị công khai, sau này phải làm sao?

“Vương tổng mà các cô nói là Vương tổng của công ty chúng ta à?” Vương Nguyên hỏi lại mọi người để xác nhận, cậu không tin Vương Tuấn Khải tự tiện quyết định chuyện này khi chưa được cậu đồng ý.

“Đương nhiên là Vương tổng của chúng ta rồi. Vương Nguyên, hai hôm nay cậu bận rộn quá, hồ đồ rồi à?”

“Phải rồi, chắc Vương Nguyên vẫn chưa biết chuyện này.” Hà Nhã suy nghĩ cẩn thận xong cũng thoải mái hơn, tiếp tục nuối tiếc cũng không có tác dụng gì. “Vương tổng của chúng ta sắp kết hôn với thiên kim Hạ Yên của Nhuận Hoa, hai hôm trước cậu bận, chắc chưa nghe nói chứ gì?”

Vương Nguyên choáng váng: “… Hạ Yên?” Thiên kim Hạ gia hôm trước đến Vương gia làm khách?

Một đồng nghiệp nữ khác nói tiếp: “Đúng vậy, cậu không biết đúng không. Hai hôm trước Hạ Yên nhảy dù lên tầng 35, chưa nói đến chuyện hai người sớm chiều ở chung, họ còn đến nhà hàng tình nhân ăn cơm nữa cơ, chính là nhà hàng cơm tây tên là “Province” đấy.” Bất kể đã trôi qua bao nhiêu ngày, sự nhiệt tình khi bàn tán về chuyện này của mọi người không hề suy giảm một chút nào. “Tình yêu chốn văn phòng đó, lãng mạn lắm mà, không tưởng tượng được Vương tổng lãnh diện vô tư của chúng ta cũng có một ngày công tư bất phân vì tình yêu.”

Vương Nguyên không biết phải miêu tả tâm tình hiện tại của mình như thế nào nữa, đầu óc cậu hiện đang rối loạn hết lên.

Cậu xác định mình không hề nghe nhầm, mọi người thật sự đang nói là Hạ Yên, người tổ chức hôn lễ cùng Vương Tuấn Khải là Hạ Yên! Không phải Vương Nguyên cậu!

Là cậu tự mình đa tình…

Những lúc đầu óc hồ đồ tự chui vào ngõ cụt thì dù nghĩ gì cũng lung tung lộn xộn hết cả, tình trạng hiện tại của Vương Nguyên chính là như vậy.

Cũng đúng thôi, trước đây Vương Tuấn Khải kết hôn cùng mình chỉ là kế sách tạm thời để đối phó với Phương Ngữ Vi thôi, bây giờ tìm được đối tượng kết hôn thích hợp rồi, một đối tượng kết hôn có thể đường đường chính chính tổ chức hôn lễ cùng anh, còn mình thì, căn bản chưa xảy ra chuyện gì hết, không phải sao.

Điều kiện của Hạ Yên tốt như thế, bất luận là Vương Tuấn Khải hay Chú Vương đều sẽ thích, đến cả các nhân viên trong công ty cũng ủng hộ hết mình kia kìa.

Còn cuộc hôn nhân của mình và Vương Tuấn Khải, ở Trung Quốc căn bản là không hợp pháp. Cả hai đều mang quốc tịch Trung Quốc, dù đã đăng ký kết hôn ở Mỹ cũng không được, vốn dĩ không được pháp luật Trung Quốc bảo vệ!

Đột nhiên Vương Nguyên đứng vọt dậy, chạy vào toilet, khiến mọi người giật mình.

“Cậu ta làm sao vậy?” Hà Nhã khó hiểu hỏi, không phải đang nói chuyện bình thường sao, khó chịu ở đâu à?

Vương Nguyên cúi đầu xuống bồn rửa mặt nôn ọe, có lẽ trong một khoảng thời gian ngắn khó có thể tiếp nhận chuyện này, tâm tình biến đổi đột ngột nên tạo thành phản ứng sinh lý, nôn hết mọi thứ trong dạ dày ra, không biết là thất vọng về Vương Tuấn Khải hay ghét bỏ tâm tình xấu xa của mình, trong lòng cực kỳ khó chịu, trong mắt cũng như có thứ gì đó muốn trào ra ngoài.

Thích người đó mất rồi…

Tại sao đến giờ mình mới phát hiện ra chuyện này?

Bởi vì vẫn luôn cảm thấy mình không thích Vương Tuấn Khải, cho nên vẫn chỉ nhượng bộ đối với sự theo đuổi của Vương Tuấn Khải, bây giờ nghĩ lại, sẽ không ai cứ kiên nhẫn chờ đợi mãi, thời gian lâu nhất định sẽ mất hứng đối với loại chuyện cứ không ngừng theo đuổi nhưng không nhận được tình cảm đáp lại như thế này.

Là chính mình không tốt mà, là chính mình không phát hiện sớm một chút, nên đã đẩy Vương Tuấn Khải đến với người khác…

Vương Nguyên nhớ lại ánh mắt tràn ngập tình yêu của Hạ Yên dành cho Vương Tuấn Khải, được một mỹ nhân như vậy thích, là đàn ông đều sẽ động tâm thôi…

Mười mấy phút sau, Vương Nguyên mới bình tĩnh lại. Cậu rửa mặt soi gương, cố gắng làm mình trông không khác thường quá, sau đó mới từ từ về văn phòng.

“Vương Nguyên, cậu sao thế, thân thể khó chịu à?” Mấy người Hà Nhã vừa rồi đều bị Vương Nguyên dọa sợ. “Mắt cậu đỏ lắm.”

Vương Nguyên cầm bản dự án đã được đóng dấu ở trên bàn giả bộ mở ra như muốn xem để che giấu sự xấu hổ. “À, vừa rồi không biết có cái gì bay vào mắt, hơi đau, tôi đã soi gương rồi, không sao cả.”

Mọi người thấy cậu không sao, bèn tiếp tục nói chuyện, lúc này không còn nói về Vương Tuấn Khải và Hạ Yên nữa, Hà Nhã đang kể chuyện về một người bạn của mình.

“Đúng rồi, nhắc đến kết hôn, các cô còn nhớ tháng trước tôi kể chuyện gì cho các cô không, chính là về một người bạn của tôi cứ đòi ly hôn ấy.” Hà Nhã sụt sịt nói. “Thật đúng là rối rắm, tháng trước cô ấy cứ ầm ĩ lên đòi ly hôn với chồng, thế mà đến tháng này lại thay đổi như một người khác vậy.”

“À à, nhớ ra rồi, là người bạn phát hiện ra chồng cô ấy có tình nhân đúng không?”

“Đúng rồi, là cô ấy đấy, lúc đòi hy hôn thì mắng chồng mình như tát nước vào mặt ngay trước mặt chúng tôi, nói chồng mình là một kẻ cặn bã, thế mà tháng này lại ngọt ngào như mật, tuần trước đi liên hoan, vẻ ân ái kia hả, thật sự làm tôi phải mù mắt!”

“Trời ạ, thay đổi như vậy cũng thần kỳ quá, mau kể đi, rốt cuộc là thế nào?” Sự tò mò của mọi người đều bị khơi gợi.

Hà Nhã rất hưởng thụ những cái nhìn đầy kỳ vọng này, cô cười nói: “Tôi cũng không biết rõ lắm rốt cuộc là chuyện gì, tôi chỉ nghe một người bạn khác kể lại thôi. Lúc đó chồng cô ấy có một hồng nhan tri kỷ quan hệ khá tốt, nghe nói là phát triển tiếp từ quan hệ đồng nghiệp đấy, thường xuyên ra ngoài ăn cơm đi chơi với nhau, thật ra ngoại hình của người phụ nữ kia cũng không tốt lắm, kém hơn bạn tôi nhiều. Bạn tôi cảm thấy chồng mình thay lòng đổi dạ, nên mới đòi ly hôn.”

“Sau đó thì sao sau đó thì sao?”

Hà Nhã nói tiếp: “Sau đó chúng tôi cũng có khuyên cô ấy, nói thật ra chính cô ấy cũng phải có trách nhiệm, ngày nào cũng bận rộn với công việc, không có cuộc sống tình cảm cùng chồng, là đàn ông thì làm gì có ai chịu nổi, ngoại tình dưới tình huống như thế là điều đương nhiên.”

“Nói có lý lắm.” Mọi người đều gật đầu, nhất là mấy đồng nghiệp nam, cực kỳ đồng cảm với người đàn ông kia, quả thực không thể có lý hơn được nữa! Hà Nhã và mấy đồng nghiệp nữ quay sang nhìn bọn họ bằng ánh mắt xem thường.

“Nhưng tôi nói với cô ấy, nếu bây giờ cậu ly hôn với chồng, không phải là để con hồ ly tinh kia được lợi sao? Cậu trẻ trung xinh đẹp, còn được pháp luật bảo vệ, lợi thế nhiều như thế sao mà không tranh giành được với kẻ thứ ba kia? Cho dù thật sự muốn ly hôn, cũng phải để đôi cẩu nam nữ kia trả một cái thật đắt trước!” Hà Nhã nói tới đây, cực kỳ đắc ý. “Sau đó bạn tôi thay đổi hẳn, đột nhiên không còn cuồng công việc nữa, cũng không tăng ca luôn, nói là muốn cho chồng cô ấy biết thế nào mới là một người phụ nữ tốt!”

“Sau đó nữa?”

Hà Nhã lắc đầu: “Sau đó thì tôi không rõ lắm, quá trình thì tôi không biết, chỉ biết kết quả cuối cùng là, chồng cô ấy hồi tâm chuyển ý, cắt đứt quan hệ với kẻ thứ ba kia. Sau này tôi nghe cô ấy nói, chồng cô ấy vốn không muốn ly hôn, là một mình cô ấy ầm ĩ lên, bây giờ cuối cùng cũng hòa hợp rồi.”

Một đồng nghiệp nữ tổng kết: “Coi như tôi hiểu rồi, vì chồng của bạn cô lâu rồi không được vợ quan tâm, cảm thấy cô đơn, thật ra người anh ta yêu vẫn là bạn cô, bây giờ bạn cô chủ động hòa hợp, làm gì có chuyện anh ta không muốn!”

“Chắc là vậy.” Hà Nhã thở dài. “Hy vọng đừng xảy ra chuyện gì nữa, tháng trước giày vò nhau, tai tôi sắp mọc kén vì mấy lời kể lể của cô ấy luôn.”

Đây chỉ là một chút nhạc đệm trong cuộc trò chuyện ở văn phòng, tất cả mọi người chỉ nghe cho có, dù sao đây cũng chỉ là một chuyện bát quái không liên quan gì đến mình.

Thế nhưng, có một người thì không nghĩ vậy.

Người nói vô tình, người nghe hữu ý, Vương Nguyên nghe câu chuyện của bạn Hà Nhã xong, đột nhiên nảy ra một tâm tư khác thường…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s