[KN] KHYCCTTBD – Chương 41 + 42

Chương 41

“Cái cô Hạ tiểu thư kia trông đẹp nhỉ.” Vương Nguyên không biết tại sao cậu gặp Hạ Yên xong lại thấy tự ti, một người rực rỡ sáng chói như vậy đứng bên cạnh Vương Tuấn Khải mới xứng đôi đúng không, tuy rằng Phương Ngữ Vi cũng xinh đẹp, nhưng bên trong thì quá là khiếm khuyết, bề ngoài đẹp mấy cũng vô dụng.

Vương Tuấn Khải đang lấy nhiệt kế cho Vương Nguyên bỗng cứng tay lại, sau đó sắc mặt hơi kỳ quái quay sang hỏi: “Em thích cô ta?” Phải rồi, loại tiểu thư khuê các giống Hạ Yên quả thực rất được đàn ông chào đón, nghe nói rất nhiều người theo đuổi cô ta, không phải Tiểu Nguyên cũng thích cô ta chứ?

“Hả?” Vương Nguyên khó hiểu. “Hôm nay em mới gặp cô ấy lần đầu, có gì mà thích hay không thích, em chỉ cảm thấy cô ấy rất đẹp thôi.” Nói xong còn quan sát vẻ mặt Vương Tuấn Khải, xem anh có thích Hạ Yên không.

“Có cái gì đẹp đâu, đó là do biết cách ăn diện, chứ nếu đổi thành kiểu tóc bình thường, mặc quần áo bình thường cũng chỉ bình thường thôi.” Hiếm khi thấy Vương Nguyên khen người khác đẹp, đột nhiên Vương Tuấn Khải cảm thấy nguy hiểm, rồi bắt đầu coi Hạ Yên là ứng cử viên trở thành tình địch của mình. “Còn không đẹp bằng mấy nhân viên nữ trong công ty của chúng ta.”

Vương Nguyên: “… Anh rất thân quen với cô ấy?” Anh có thù oán với cô ấy hả? Rõ ràng là một đại mỹ nữ, sao anh lại nói vậy chứ.

“Không thân quen, nhà chúng ta có làm ăn với Hạ gia, kể ra thì anh và cha cô ta là Hạ Tấn Bằng khá quen thuộc, chứ với cô ta thì chỉ tiếp xúc qua loa thôi. Cô ta cực kỳ đoan chính, chẳng thú vị gì cả, không hiểu sao mà Dĩ Tuyền lại chơi với cô ta được.” Vương Tuấn Khải cảm thấy nguy cơ phải bị diệt trừ ngay từ đầu, vì thế bắt đầu tự cho mình là người đen tối rất cao minh, rõ ràng trước kia có ấn tượng không tồi về Hạ Yên, giờ thì trở mặt ngay tức khắc. “May mà được nuôi dạy không tồi, không thì nhất định anh sẽ khuyên Dĩ Tuyền cách xa cô ta một chút, miễn cho nhiễm phải thói xấu quá thanh cao, vừa nhìn đã thấy khó chịu!”

Vương Nguyên: “…” Thật sự không phải có thù oán đấy chứ?

Có điều xem ra Vương Tuấn Khải không thích Hạ Yên, trong lòng Vương Nguyên thấy thoải mái hơn. Thật ra cậu biết mình đang có tâm tư tiểu nhân, rõ ràng Vương Tuấn Khải luôn nói chỉ thích một mình cậu, vậy mà cậu còn nghi ngờ tới nghi ngờ lui.

“Đo nhiệt độ cơ thể đi.” Vương Tuấn Khải bôi nhọ tình địch giả tưởng xong, tâm tình tốt hẳn lên. “Cởi quần áo ra.” Nói xong thì đẩy Vương Nguyên nằm xuống giường, định bụng tự tay cởi quần áo cho cậu.

“Hả? Sao phải cởi quần áo?” Vương Nguyên đã chuẩn bị há miệng để đo nhiệt độ rồi. “Cứ cho vào miệng là được, không phải lần trước cũng cho vào miệng sao.”

“Cho vào miệng nhiều lần sẽ không vệ sinh, kẹp dưới nách mới tốt, sau này cứ kẹp nhiệt kế vào nách.” Hành động này của Vương Tuấn Khải là điển hình cho việc tâm tư bất chính, cởi quần áo ấy hả, chưa nói đến chuyện có thể nhân cơ hội sờ mó, nếu vận khí tốt không biết chừng còn gạo nấu thành cơm cũng nên.

“Để, để tự em cởi là được rồi!” Vương Nguyên lúng túng đẩy Vương Tuấn Khải ra. “Chuyện này không cần ai giúp đâu.” Nói xong thì giành lấy nhiệt kế rồi chui vào chăn, sau đó mặt mũi đỏ bừng kẹp nhiệt kế trong chăn.

Vương Tuấn Khải vô cùng thất vọng, cơ hội tốt thế này mà bị bỏ lỡ.

“Ừm… 36,7 độ, nhiệt độ cơ thể bình thường, không bị sốt.” Vương Tuấn Khải nhìn nhiệt kế, thở phào một hơi, may mà cảm cúm không bị tái phát.

“Em đã nói rồi mà, em không sao.” Vương Nguyên chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn. “Đi thôi, xuống dưới ăn cơm, em sắp đói chết mất.” Hiện tại cậu phát hiện mình không thể ở chung yên ổn cùng phòng với Vương Tuấn Khải được, tim đập nhanh cực kỳ.

Hạ Yên nhỏ giọng hỏi Châu Dĩ Tuyền: “Dĩ Tuyền, tình cảm của mấy anh cậu tốt thật, trông rất ân ái. Bình thường họ cũng như vậy à?” Lúc này, cả cô và Châu Dĩ Tuyền, Phương Ngữ Vi đều đã ngồi trong nhà ăn.

Đương nhiên, vị trí không khác gì so với trong phòng khách vừa nãy, Hạ Yên và Châu Dĩ Tuyền ngồi cạnh nhau, Phương Ngữ Vi ngồi đối diện với các cô, phân chia rất rõ ràng.

“Phải đó, không phải tớ đã nói với cậu từ lâu rồi sao. Anh A Khải rất yêu thương anh dâu họ của tớ, chưa bao giờ to tiếng với anh dâu họ hết, anh dâu họ chỉ cười một cái với anh ấy thôi là anh ấy vui sướng cực kỳ!” Châu Dĩ Tuyền nói rất to, Phương Ngữ Vi ngồi đối diện cũng nghe rõ rành mạch. “Nếu sau này chồng tớ cũng tốt với tớ giống như anh A Khải đối với anh dâu họ thì tuyệt quá rồi, à không, chỉ cần giống một nửa thôi tớ cũng rất vui.”

Phương Ngữ Vi và Hạ Yên nghe xong đều không rõ cảm nhận thế nào, Hạ Yên nói tiếp: “Trước kia cậu nói với tớ, tớ cứ tưởng cậu khoa trương lên, không ngờ lại thật sự ân ái như thế.”

“Đáng ghét, đã bao giờ tớ nói lung tung đâu.” Châu Dĩ Tuyền giả vờ tức giận. “A Yên, cậu chẳng tin tớ chút nào cả!”

“Sao thế, ai chọc cho Dĩ Tuyền đại tiểu thư của chúng ta tức giận vậy?” Đúng lúc này, Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên xuống tầng, vừa mới vào nhà ăn đã nghe thấy Châu Dĩ Tuyền than thở cái gì mà “chẳng tin tớ”.

Hạ Yên vừa định giải thích đã bị Châu Dĩ Tuyền giành trước, cô cười rồi cáo trạng: “Là A Yên đấy. Lúc trước em nói với cô ấy là anh rất yêu thương anh dâu họ, rất ân ái với anh dâu họ, cô ấy còn không tin, hôm nay gặp mới tin lời em.”

Hạ Yên xấu hổ muốn chết, Châu Dĩ Tuyền này thật sự quá ngu ngốc, mấy lời này nói thầm với nhau là được rồi, sao lại nói ra trước mặt đương sự chứ.

“Ồ? Sao Hạ tiểu thư lại nghĩ vậy?” Trên mặt Vương Tuấn Khải là nụ cười mỉm, thật ra trong lòng vô cùng khó chịu, biết ngay là cái loại tiểu thư khuê các kiểu này là lắm quy củ phép tắc mà, không nhìn nổi khi anh kết hôn với đàn ông! Sao chúng tôi không thể ân ái hả? Đúng là chó lại bắt chuột chỉ biết nhiều chuyện! Sao lúc trước mình lại thấy cô ta thuận mắt chứ, bây giờ nhìn lại, kỳ thực cũng chẳng ra làm sao! Lại còn là loại lắm mồm lắm miệng nữa!

Vương Tuấn Khải kéo chiếc ghế bên phải Châu Dĩ Tuyền ra, nói: “Tiểu Nguyên, em ngồi đi!” Còn mình thì ngồi xuống bên phải Tiểu Nguyên, rồi quay sang nhìn Hạ Yên, anh vô cùng muốn nghe câu trả lời của đối phương.

“Không, không, em chỉ đoán thôi.” Hạ Yên thật sự rất hối hận khi hỏi Châu Dĩ Tuyền về vấn đề này, quá là bẽ mặt.

Ánh mắt Vương Tuấn Khải lạnh lùng, ha ha, cô giỏi thật đấy, đoán vợ chồng người ta không sống tốt, có điều anh không nói thẳng ra, dù sao Hạ Yên cũng là bạn của Châu Dĩ Tuyền, anh cũng phải cho em họ mình chút mặt mũi.

Châu Dĩ Tuyền hoàn toàn không nhận ra không khí kỳ lạ giữa Vương Tuấn Khải và Hạ Yên, cô chỉ coi chuyện vừa rồi như đùa giỡn, căn bản không để trong lòng, cô múc một bát canh cho Hạ Yên: “A Yên, cậu nếm thử xem, đầu bếp nhà anh A Khải nấu canh ngon lắm.”

“Ừ, được.” Hạ Yên cũng thuận theo để thay đổi đề tài, uống một hớp xong thì khen. “Đúng là hương vị rất ngon.”

“Tất nhiên rồi! Anh dâu họ thích ăn canh này nhất, đầu bếp này là do anh A Khải đặc biệt mời đến chỉ để phụ trách nấu canh thôi đấy!” Châu Dĩ Tuyền lại bắt đầu khen ngợi anh họ của mình, nói xong còn dùng ánh mắt sáng rực nhìn Vương Nguyên, hy vọng Vương Nguyên có thể biểu hiện ra một chút cảm động ~

Vương Tuấn Khải nghe xong lại bắt đầu đắc ý, nếu anh có cái đuôi, có lẽ đã vểnh lên tận trời rồi. “Không có gì, chỉ cần Tiểu Nguyên thích là tốt rồi, muốn ăn gì cũng được hết.” Cứ phải gọi là ân cần.

Vương Nguyên vùi đầu vào ăn cơm để che giấu sự xấu hổ, cảm giác này không còn là xấu hổ ở mức bình thường nữa. Hôm qua ân ái trước mặt Phương Ngữ Vi thì cũng thôi, đó là vì không còn cách nào cả, nhưng hôm nay lại ân ái trước mặt nhiều người như thế, cậu thấy mình sắp không nuốt nổi, buồn nôn quá, về chuyện này thì đúng là hai anh em kia rất có khả năng, có thể tạo ra một bầu không khí tình sắc như thế mọi lúc mọi nơi, quả là thiên phú dị bẩm.

Tiếp theo sau đó mới coi như Hạ Yên được mở rộng tầm mắt, cái gì là ông xã tốt hai mươi bốn chữ hiếu, chính là nói về Vương Tuấn Khải, ăn một bữa cơm mà hầu hạ y như công chúa, sắp mù mắt rồi đấy biết không! Người theo đuổi cô thì rất nhiều, nhưng Hạ Yên dám khẳng định, tuyệt đối không có một ai có thể làm vậy với mình giống như Vương Tuấn Khải làm cho Vương Nguyên.

Thế này thật sự không muốn làm người ta ghen ghét đố kỵ cũng khó, vừa rồi Châu Dĩ Tuyền nói rất đúng, sau này chồng mình cũng có thể tốt với mình bằng một nửa Vương Tuấn Khải đối với Vương Nguyên cũng là tốt lắm rồi.

Phương Ngữ Vi thì đã được mở mang kiến thức từ trước, ngồi một bên không hề lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng quăng mấy ánh mắt về phía Vương Nguyên.

Hừ, cứ ân ái đi, chia tay nhanh thôi!

Thật ra cô rất muốn nói mấy câu, nhưng Châu Dĩ Tuyền đang ngồi đối diện, cô sợ mình vừa mở miệng đã chọc tức Châu Dĩ Tuyền, không biết chừng con bé độc ác kia sẽ nhắc đến chuyện trước đây của mình, cho nên cứ ngậm miệng là hơn, tạm thời nhẫn nhịn một chút!

Ăn tối xong, người mà trong lòng bách chuyển thiên hồi nhất chính là Hạ Yên, cô đang phân tích lợi thế và khó khăn của mình, lợi thế tất nhiên là điều kiện của bản thân, mà khó khăn thì cũng rất rõ: quá ít thời gian ở chung cùng Vương Tuấn Khải, căn bản không có cách nào để bồi đắp tình cảm, nên cũng không có hy vọng để chen vào giữa Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên.

Phải nghĩ ra một cách nào đó, một cách để tới gần Vương Tuấn Khải…

Đầu óc Hạ Yên vẫn luôn hữu dụng, lúc ăn tối xong cô đã nghĩ ra một đối sách khá hoàn hảo, có điều phải về nhà bàn bạc với ba đã, ngày mai sẽ bắt đầu chuẩn bị.

5522Barres_fleurs__7_

Chương 42

Buổi tối, Hạ Yên và Châu Dĩ Tuyền ngủ chung một phòng. Hai cô gái này thường xuyên ngủ chung với nhau vốn có rất nhiều chuyện để tán gẫu, nhưng đêm nay Hạ Yên quá im lặng, dường như có tâm sự nào đó.

“Sao thế A Yên, ở nơi khác nên không ngủ được à?” Châu Dĩ Tuyền phát hiện mình đã nói mấy câu mà Hạ Yên không hề có phản ứng, nên rất khó hiểu. “Lúc ngủ ở nhà tớ cậu đâu có như vậy.”

Hạ Yên quay sang nhìn Châu Dĩ Tuyền: “Không, chỉ là tớ đang suy nghĩ một câu mà cậu nói lúc trước.”

“Câu nào?” Châu Dĩ Tuyền hăm hở hỏi. “Tớ có nói câu gì đáng để cậu suy nghĩ sâu xa như thế sao?”

“Thì trước khi ăn tối cậu đã nói ấy, cậu nói hy vọng sau này chồng cậu có thể tốt với cậu bằng một nửa anh họ cậu đối với anh dâu họ của cậu là đã thỏa mãn.” Hạ Yên nhưng đang nói cho Châu Dĩ Tuyền nghe, mà cũng như nói cho chính mình nghe. “Tớ cũng nghĩ vậy, thật sự tớ rất hâm mộ anh dâu họ của cậu.”

“Nhất định sẽ có mà. A Yên xinh đẹp như vậy, cái gì cũng giỏi, đàn ông vừa nhìn thấy cậu là không còn biết đường đi nữa, nhất định sẽ bảo bối cậu.” Châu Dĩ Tuyền cảm thấy Hạ Yên nghĩ ngợi quá nhiều. “Yên tâm đi, sau này nhất định chồng cậu sẽ tốt với cậu, có thể lấy được một đại mỹ nữ như cậu là phúc khí của anh ta.”

“Cậu thật sự nghĩ vậy?”

“Đương nhiên. Thật ra không chỉ mình tớ nghĩ vậy, cả ba mẹ tớ, cả dượng tớ cũng nghĩ vậy. Trước đât tớ còn từng nghe dượng tớ khen cậu, nói cậu cởi mở khéo léo, bảo tớ ở chung cùng cậu thật nhiều để tu tâm dưỡng tính nữa.” Châu Dĩ Tuyền nói đến đây còn thấy có chút không phục. “Tâm tính tớ không tốt chỗ nào chứ, là bọn họ quá cứng nhắc thì có.”

“Chú Vương từng khen tớ?” Ánh mắt Hạ Yên sáng ngời, chiều nay nói chuyện với Vương Thiếu Văn, cô còn tưởng Vương Thiếu Văn không thích cô chứ, trông có vẻ xa cách.

“Đúng vậy, dượng tớ ít khi khen ai lắm, ánh mắt dượng rất cao, lại còn hay nói đùa là sau này anh A Khải cưới vợ phải cưới được một người giống như cậu vậy.” Châu Dĩ Tuyền nói xong thì bật cười. “Sau này có anh dâu họ rồi, dượng mới không nói nữa.”

Tuy không biểu hiện ra mặt, nhưng trong lòng Hạ Yên cực kỳ vui sướng, Vương Thiếu Văn thích mình, vậy thì cơ hội của mình càng lớn.

Có điều tuy vui sướng trong lòng, nhưng vẫn làm bộ cười khổ nói: “Chú Vương đúng là hay nói đùa, sao Anh Vương lại để mắt đến tớ chứ.”

“Sao lại nói vậy, A Yên, cậu tốt như thế, rất xứng đôi với anh A Khải, chỉ là bây giờ anh ấy kết hôn rồi, chẳng phải là không còn cách nào sao.”

… Trên đây chỉ là dự đoán của Hạ Yên, còn phản ứng thật sự của Châu Dĩ Tuyền là thế này:

“Cũng phải, trong lòng anh A Khải chỉ có anh dâu họ của tớ thôi.” Châu Dĩ Tuyền hoàn toàn không nghe ra ý tứ lấy lui làm tiến của Hạ Yên, lại còn gật đầu nghiêm túc. “Nhưng mà đừng lo, đàn ông tốt trên đời này có nhiều lắm, dựa vào điều kiện của cậu loại nào mà không tìm được.”

Hạ Yên: “…” Cậu thật sự là bạn khuê mật của tôi à?

Châu Dĩ Tuyền hơi chậm chạp ngờ nghệch, không hề phát hiện ra mình vừa hoàn mỹ cắm một đao cho Hạ Yên, còn bổ sung thêm một câu. “Thật ra anh A Khải cũng không tốt đẹp như cậu nghĩ đâu, bình thường anh ấy rất nghiêm túc, lúc nào cũng yêu cầu ở tớ rất nhiều thứ, dù không có anh dâu họ của tớ, tớ cảm thấy tính cách hai người như vậy chắc là không hợp nhau đâu.”

Hạ Yên: “…” Trước đây mình còn thấy thích vẻ chậm chạp ngờ nghệch của Châu Dĩ Tuyền, nhưng giờ mới nhận ra, thật sự là khiến người ta rất uất nghẹn đấy biết không?

Một căn phòng khác, một mình Phương Ngữ Vi đang nằm trên giường, trong lòng đang không ngừng mắng ba người là tiểu nhân, một người là Vương Nguyên, một người là Châu Dĩ Tuyền, người còn lại chính là Hạ Yên mới xuất hiện. Nhiều kẻ địch quá, Phương Ngữ Vi cảm thấy mình bận rộn quá rồi.

Cô thấy tình hình hiện tại càng lúc càng bất lợi cho mình, từ sau khi đến Vương gia, hình như mình chưa hoàn thành được việc gì.

Đầu tiên là nói chuyện với Vương Nguyên để khiến đối phương tự ti xấu hổ rồi tự động biết khó mà lùi, không thành công, phản ứng của tên kia y như đầu gỗ, bất luận mình nói cái gì cũng chỉ biết trả lời “À”, đúng là đàn gảy tai trâu.

Tiếp theo là nói về vấn đề người thừa kế với Vương Thiếu Văn, nghe được đáp án với một thế giới quan mới, quả thật mình bị dọa sợ luôn, phải thất bại quay về.

Sau đó là châm ngòi để ly gián tình cảm giữa Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải, vẫn không thành công, cảnh hai người kia ân ái quả thực làm mù mắt cô.

Cuối cùng là nghĩ cách để Vương Tuấn Khải đến phòng mình, rồi nhân cơ hội gạo nấu thành cơm, cũng vẫn không thành công, Vương Tuấn Khải cự tuyệt mình mà không thèm đắn đo nghĩ ngợi gì, thực sự không còn biết để mặt mũi vào đâu.

Những chi tiết nhỏ nhặt khác thì không cần liệt kê, mấy tiếng đồng hồ rảnh rỗi không có gì làm như khiến Phương Ngữ Vi phát điên, không thể làm gì hết, giờ còn có thêm một đối thủ mạnh mẽ đến đây, sau này phải làm thế nào mới được.

Bình tĩnh bình tĩnh, Phương Ngữ Vi tự nhủ với mình nhất định phải bình tĩnh, vào lúc này điều quan trọng nhất là không thể rối loạn, phải từ từ phân tích tình thế kỹ lưỡng.

Bình tĩnh được một lúc, đầu óc Phương Ngữ Vi lại hoạt động, cô phát hiện sự thất bại liên tiếp khiến mình bị đả kích thành hồ đồ rồi, bây giờ tỉnh táo lại, suy nghĩ cẩn thận, thật ra phần thắng của mình vẫn rất lớn.

Nói thật ra Hạ Yên kia đâu có gì uy hiếp đến mình. Phụ nữ thích Vương Tuấn Khải và muốn trèo lên ngai vàng tổng tài phu nhân của tập đoàn Vương Thị nhiều không đếm xuể, Hạ Yên chỉ là một trong số đó thôi, còn Phương gia của cô thì có hôn ước với Vương gia mà, chỉ cần Vương Nguyên rời đi, vậy thì Vương gia sẽ là thiên hạ của mình!

Cho nên hiện tại việc quan trọng nhất là đuổi Vương Nguyên đi, tuy rằng tên này được Vương Tuấn Khải bảo vệ rất kỹ, nhưng cũng là người từng có quá khứ mà, có thể lợi dụng Chung Khải kia xem.

Phương Ngữ Vi cười nhẹ ra tiếng, đúng là mình bị hồ đồ rồi, rõ ràng lúc trước đã cho người sắp xếp hẹn Chung Khải ra ngoài, nhưng gần đây quên mất, để mấy hôm nữa sẽ gặp vậy.

Sau khi nghĩ thông suốt rồi, Phương Ngữ Vi cũng yên tâm hơn, cả đêm đều ngủ rất ngon.

Còn trong phòng của Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên thì lại là một cảnh tượng khác. Vì chuyện hôm qua, nên hiện tại Vương Nguyên phòng bị rất chặt chẽ, buổi tối đi tắm sớm rồi quấn chăn đi ngủ ngay, Vương Tuấn Khải chỉ có thể ở một bên giương mắt nhìn, tuy trong lòng ngứa ngáy khó chịu, nhưng anh cũng không thể dùng sức mạnh được.

“Tiểu Nguyên, sao hôm nay em ngủ sớm vậy, không nói chuyện với anh một lát, em khó chịu à, hay vẫn mệt?” Vương Tuấn Khải muốn tìm đề tài, đầu tiên là phải làm cho Tiểu Nguyên đang đưa lưng về phía mình quay lại đây đã.

“… Ừm, buồn ngủ.” Giọng nói nhỏ nhẹ của Vương Nguyên truyền tới, nghe có vẻ rất buồn ngủ vậy.

Vương Tuấn Khải khóc không ra nước mắt, rõ ràng còn rất sớm mà, sao đã buồn ngủ rồi, bao nhiêu thời gian tốt đẹp đều lãng phí cả. Người mình thích ngủ ngay bên cạnh, muốn ăn mà không ăn được, Thiên Tỉ nói rất đúng, mình thật sự đang dục cầu bất mãn đây, cứ thế này mãi, thân thể sẽ kìm nén ngột ngạt thành bệnh mất.

Thật ra Vương Nguyên không buồn ngủ một chút nào, mặt cậu đang đỏ bừng nên phải quay lưng về phía Vương Tuấn Khải, sợ Vương Tuấn Khải phát hiện mình khác lạ còn phải kéo chăn lên che khuất nửa khuôn mặt. Đúng ra thì đèn trong phòng đều đã tắt, nguồn sáng duy nhất chính là ánh trăng bên ngoài xuyên qua rèm cửa sổ, Vương Tuấn Khải căn bản không thể nhìn thấy cậu đỏ mặt.

Vương Nguyên hồi hộp muốn chết, tim đập cực nhanh, từ lúc Vương Tuấn Khải tắm xong đi ra ngoài cậu vẫn ở trong trạng thái này, cứ nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua. Đêm qua cậu và Vương Tuấn Khải nằm trên chiếc giường này ôm hôn nhiệt tình, suýt nữa là không kìm nén được, nếu không phải Phương Ngữ Vi đến gõ cửa, có lẽ mối quan hệ của hai người đã tiến thêm một bước rồi.

Vương Nguyên sợ lại xảy ra chuyện như đêm qua, cho nên phải giả vờ ngủ, sao trước kia không phát hiện ra chứ, Vương Tuấn Khải thật sự rất có mị lực, Vương Nguyên cảm thấy mình sắp mất khống chế. Thế nhưng nếu mình buông trôi để chuyện này xảy ra, vậy thì quá vô sỉ, rõ ràng là không thích, nhưng lại phát sinh quan hệ thể xác, đây là một loại sỉ nhục đối với Vương Tuấn Khải.

Trạng thái hiện tại của Vương Nguyên đang là không ngừng chuyển đổi giữa xấu hổ và tự trách cứ mình. Nếu Vương Tuấn Khải biết cậu đang nghĩ gì, khẳng định sẽ vui sướng thành hỏng mất, loại tâm tình này không phải là thích sao! Ngoại trừ thích ra thật sự không còn cách giải thích nào khác!

Nghe thấy giọng điệu của Vương Nguyên giống như thật sự rất buồn ngủ, Vương Tuấn Khải đành phải ngừng công kích.

Suốt đêm không nói chuyện, ngày hôm sau Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên đi làm chưa được bao lâu, Hạ Yên lại nói chuyện với Vương Thiếu Văn một lát rồi rời đi. Cô có chuyện muốn bàn bạc với ba mẹ, nói qua điện thoại thì không tiện, hơn nữa nếu không cẩn thận bị người của Vương gia nghe thấy sẽ không hay, huống hồ mình cũng phải về chuẩn bị.

Vương Thiếu Văn cũng không giữ cô ở lại, thấy cảnh thương tình, đi rồi cũng tốt, phải nhìn Vương Tuấn Khải và Tiểu Nguyên ân ái với nhau, Vương Thiếu Văn lo lắng Hạ Yên sẽ khó chịu trong lòng.

Châu Dĩ Tuyền hơi tiếc nuối, còn Phương Ngữ Vi thì rất vui vẻ, cô cứ nhìn thấy Hạ Yên là bực bội, đi là tốt rồi.

Hạ Yên vừa về đến nhà đã bàn bạc kế hoạch cùng người nhà để tiếp cận Vương Tuấn Khải.

“Tiểu Yên à, Vương Tuấn Khải đã kết hôn rồi, thôi bỏ đi.” Mẹ của Hạ Yên, Quách Lệ khuyên nhủ. “Con cũng không còn ít tuổi nữa, cứ tiếp tục lãng phí thời gian vì cậu ta có gì tốt.”

“Bà thì biết cái gì, ngoại trừ Vương Tuấn Khải, còn ai xứng đôi với Tiểu Yên!” Hạ Tấn Bằng hoàn toàn không nghĩ vậy, con gái ông ta là tốt nhất, vậy thì con rể của ông ta cũng phải là tốt nhất!

“Nhưng Tiểu Yên không còn ít tuổi nữa, đã 26 rồi, thanh danh của con gái quan trọng thế nào chứ, nếu người khác biết Tiểu Yên có ý với Vương Tuấn Khải, vậy thì Tiểu Yên phải lấy chồng thế nào!” Quả thực Quách Lệ lo lắng muốn chết, con gái của bà cái gì cũng tốt, nhưng sao trong chuyện này lại không xoay chuyển được vậy.

“Sau này đương nhiên nó phải lấy Vương Tuấn Khải, có gì phải lo!” Hạ Tấn Bằng cười nói với Hạ Yên. “Người như vậy mới xứng với Tiểu Yên!”

“Nhưng Vương Tuấn Khải là đồng tính luyến ái mà, nếu cậu ta chỉ thích đàn ông, thì dù Tiểu Yên nhà chúng ta nghĩ cách gì cũng không được!” Quách Lệ vẫn không đồng ý với cach nghĩ của con gái. “Đây không phải thành trò cười sao!”

“Bà nghĩ nhiều rồi, chắc chắn Vương Tuấn Khải không phải đồng tính luyến ái.” Hạ Tấn Bằng tự tin nói. “Bà không đọc báo xem TV à, cậu ta có không ít scandal, có đàn ông nào mà không ăn vụng, cậu ta kết hôn được nửa năm mà scandal vẫn không dứt, toàn là tin đồn cùng minh tinh, như thế mà là đồng tính luyến ái được à?”

Quách Lệ nghe thấy câu “Có đàn ông nào mà không ăn vụng”, sắc mặt thay đổi, bà lại nghĩ tới người đàn bà và đứa trẻ mà Hạ Tấn Bằng nuôi bên ngoài.

Thôi bỏ đi, cứ lăn qua lăn lại cùng hai cha con đi, dù sao trong cái nhà này bà cũng không có tiếng nói, chỉ mong đừng xảy ra chuyện gì không hay là được…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s