[KN] KHYCCTTBD – Chương 35 + 36

Chương 35

~Thiệt tình, lâu lâu mới có tí xôi thịt mà bị bánh bều phá đám (╯^╰)~
.
Giọng Vương Tuấn Khải trầm thấp mà cũng tràn ngập mê hoặc, gợi cảm cực kỳ, hơn nữa cơ thể còn tiếp xúc trực tiếp với nhau…

Vương Nguyên là đàn ông bình thường, đối phương lại là một người đẹp trai xuất sắc dáng người tuyệt đẹp như thế, làm sao mà cậu dửng dưng được, lần đầu tiên đối mặt với sự trêu chọc đó nên rất khó kìm nén, ban đầu là tim đập thình thịch, mặt và tai dần dần biến đỏ, sau đó là thân thể cũng nóng lên.

Đương nhiên Vương Tuấn Khải đã nhận ra phản ứng của Vương Nguyên, anh cong môi cười tươi: Quả nhiên chung phòng mới là thượng thượng sách.

“Em… Em có chuyện muốn nói với anh.” Vương Nguyên tiếp tục lắp bắp, cậu thật muốn bóp miệng mình, thật đúng là không chịu lạc hậu chút nào, sao lại nói lắp rồi!

“Em nói đi, anh nghe đây.” Vốn Vương Tuấn Khải chỉ sáp đến gần tai Vương Nguyên thôi, nhưng thấy tình hình rất tốt, vì thế không ngừng cố gắng càng sáp lại gần hơn.

Môi anh cố ý vô tình chạm vào tai Vương Nguyên, cái kiểu đụng chạm rất nhẹ rất khẽ này, còn nhẹ hơn cả hôn khẽ hơn, như có như không, giống như lông vũ chạm nhẹ vào da vậy, còn mang theo chút hơi nóng, khiến cả người Vương Nguyên bắt đầu run rẩy.

Đối phương có phản ứng, Vương Tuấn Khải bèn thuận thế, ban đầu chỉ là dùng miệng vuốt nhẹ vào tai, từ từ đi xuống, đến vành tai, đến gò má… Vương Nguyên càng run rẩy mạnh hơn, cậu cảm thấy như người mình sắp bị nấu chín mất.

Sau đó môi chuyển tới chiếc cổ trắng nhỏ ____ “Ưm…” Đột nhiên, Vương Nguyên kêu khẽ một tiếng, cậu hoảng sợ vội vàng bịt miệng lại: Muốn chết à, sao mình lại phát ra loại âm thanh này!

Vương Nguyên thấy xấu hổ cùng cực.

Vương Tuấn Khải cười nhẹ, xem ra cổ là nơi mẫn cảm của Vương Nguyên, vừa rồi chạm vào tai mà phản ứng cũng không lớn như thế. Trong từ điển của Vương Tuấn Khải đương nhiên là có cụm từ được đằng chân lân đằng đầu, vừa có cơ hội một cái là phải nắm chắc ngay lập tức, nếu Vương Nguyên có phản ứng, chẳng lẽ còn phải giữ mỹ vị này đến tận tết chắc? Đương nhiên là phải mau chóng nuốt vào bụng rồi!

Vì thế, chạm nhẹ vào cổ từ từ biến thành hôn nhẹ, cả người Vương Nguyên đều tê dại, chính cậu cũng không biết cổ là nơi mẫn cảm của mình, trước kia ở bên Chung Khải cùng lắm chỉ là hôn bình thường, chứ chưa từng có chuyện gì tình sắc như bây giờ.

Vương Tuấn Khải chậm rãi đưa tay trái lên, đầu tiên là nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Vương Nguyên, rồi chuyển sang luồn vào mái tóc mềm mại, đương nhiên, môi anh vẫn đang hôn lên làn da thơm mùi sữa tắm, cổ, vai, xương quai xanh, mỗi một chỗ đều lưu lại hơi thở nóng ẩm của anh, tất cả đều khiến Vương Nguyên không nhịn được chỉ muốn rên lên.

Vương Nguyên tự nhủ phải chấm dứt tình hình hiện tại, nhưng giờ cậu thấy thân thể này như không còn là của mình nữa, tim thì đập dữ dội, cơ thể lâng lâng bay bổng, cả người không còn sức lực, chỉ có thể mặc cho Vương Tuấn Khải muốn làm gì thì làm.

Hơn nữa, càng làm cậu xấu hổ chính là, cậu cảm thấy nụ hôn này làm cậu rất thoải mái, khoái cảm của cơ thể sẽ không lừa người, cậu rất hưởng thụ tình hình hiện giờ, tuy mặt mũi đã như sắp cháy bừng, nhưng trong lòng lại không muốn môi Vương Tuấn Khải rời đi.

Tất nhiên Vương Tuấn Khải sẽ không bỏ qua cơ hội tốt thế này, cánh tay đang ôm đầu Vương Nguyên càng siết chặt hơn, từ từ quay đầu Vương Nguyên về phía mình, hai người không chỉ kề sát tay, mà lồng ngực cách nhau hai lớp vải cũng dần dần dính vào nhau.

Nụ hôn của Vương Tuấn Khải dần sâu thêm, nếu cổ là nhược điểm của Vương Nguyên, dĩ nhiên anh phải lợi dụng triệt để, môi vẫn lưu luyến ở cổ, khi thì vuốt ve, khi thì hôn nhẹ, thi thoảng còn mút mát mấy cái, tình sắc đến tột độ…

Vương Nguyên nhắm chặt hai mắt, tay trái chống lên chiếc gối, cũng túm chặt một góc của gối, tay phải thì bụm chặt miệng mình, cậu sợ mình không nhịn được mà lại kêu ra, không chỉ có vậy, cậu còn cảm thấy hạ thân mình có phản ứng, chuyện này vô cùng vô cùng không ổn…

Mau dừng lại đi, mau dừng lại đi, không thể tiếp tục nữa…

Hiển nhiên Vương Tuấn Khải không thể nghe được tiếng lòng của cậu, mà dù có nghe thấy cũng sẽ không dừng lại, cơ hội hiếm có, làm sao đã đủ để bỏ qua.

Vương Tuấn Khải hôn từ trên xuống dưới, hôn cho cơ thể Vương Nguyên nóng lên, đương nhiên cả người anh cũng đã nóng bừng, vì thế lại hôn từ dưới lên trên, môi chậm rãi chuyển từ cổ đến má, sau đó thì chạm vào bàn tay đang bụm miệng của Vương Nguyên.

Vương Tuấn Khải vươn lưỡi liếm đầu ngón tay giữa của Vương Nguyên một cách phiến tình, “A…” cảm giác ẩm ướt truyền đến đầu ngón tay, dọa cho Vương Nguyên kêu to, tay cậu như bị giật điện vậy, nhịp thở cũng hỗn loạn, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cảm giác như cả tim cũng sắp nhảy ra ngoài đến nơi.

Tâm tình Vương Tuấn Khải càng tốt hơn, vì bàn tay đang bụm miệng của Vương Nguyên đang nới lỏng dần, phối hợp ăn ý với anh.

Sau đó, nụ hôn của Vương Tuấn Khải đến gần với môi Vương Nguyên hơn, Vương Nguyên đã hoàn toàn không còn sức phản kháng, bất kể Vương Tuấn Khải làm gì cậu đều ngoan ngoãn ngồi im, dù đẩy một cái cũng không có.

Vào lúc môi hai người chạm vào nhau, cuối cùng Vương Tuấn Khải cũng thấy viên mãn, cuối cùng cũng được hôn vào môi cậu, không phải là kiểu hôn lén nhân lúc cậu ngủ, mà là một nụ hôn quang minh chính đại, càng chân thật hơn, càng ngọt ngào hơn, càng tuyệt vời hơn.

Không phải chỉ có môi mình chuyển động, anh cảm giác được, Tiểu Nguyên cũng đang đáp lại anh, đáp lại sự đòi hỏi nhiệt tình của anh…

Không biết là ai mở miệng ra trước, nụ hôn nhẹ nhàng dần biến thành nụ hôn sâu, so sánh với Vương Tuấn Khải, nụ hôn của Vương Nguyên vẫn mềm nhẹ, nhưng chỉ cần như vậy là đủ rồi, chỉ cần một chút đáp lại, một chút thôi, Vương Tuấn Khải đã thấy thỏa mãn.

Nụ hôn được tăng thêm, Vương Tuấn Khải vươn lưỡi cẩn thận thăm dò, ban đầu Vương Nguyên hơi lùi bước, nhưng cách hôn nhiệt tình đó khiến cậu suýt không chịu nổi, lưỡi không ngừng trốn chạy ra sau, nhưng dưới thế tấn công kiên nhẫn bền bỉ của Vương Tuấn Khải, cậu dần dần mềm nhũn xuống, mặc cho Vương Tuấn Khải muốn làm gì với lưỡi cậu thì làm.

Nụ hôn bắt đầu kịch liệt hơn, hai người trao đổi nước miếng, hôn đến mức khó chia lìa. Tay Vương Tuấn Khải cũng không rảnh rỗi, một tay anh đỡ lấy sau lưng Vương Nguyên, ôm chặt cậu vào lòng, một tay khác vốn đang vuốt tóc Vương Nguyên chậm rãi đi xuống, tìm tòi mò mẫm bên trong áo ngủ của Vương Nguyên, chỉ muốn dứt khoát chiếm đóng ngay làn da ở eo cậu.

Ngay vào lúc hai người sắp không kìm nén được, lúc mà tay Vương Tuấn Khải đã chạm vào làn da mềm mịn bên hông Vương Nguyên ____

‘Cốc cốc cốc!’

Cửa phòng bị gõ vang.

Ngay lập tức, Vương Nguyên tỉnh táo lại, đẩy mạnh Vương Tuấn Khải ra, cảnh ôm hôn bị dừng lại, sau đó cậu vội vã xuống giường chạy vào phòng tắm, ‘Rầm!’ một tiếng, cửa phòng tắm bị đóng, nghe tiếng động, hình như còn khóa lại.

Vương Tuấn Khải: “…” ĐM, đừng để tôi biết là ai gõ cửa, không thì không bóp chết không được!

Quả thực, Vương Tuấn Khải nổi giận đùng đùng, mọi người trong nhà đều biết tình hình của anh, hiếm khi có cơ hội đồng sàng cộng chẩm vào buổi tối cùng Vương Nguyên, nếu không có chuyện gì quan trọng, chắc chắn sẽ không ai sát phong cảnh đến đây quấy rầy, cho nên người ở bên ngoài rất có thể là Phương Ngữ Vi.

‘Cốc cốc cốc!’ Tiếng gõ cửa lại vang lên. “Anh Vương, anh đã ngủ chưa?”

Vương Tuấn Khải: “…” Quả nhiên là con não tàn này!

5522Barres_fleurs__7_

Chương 36

Hiện tại Vương Tuấn Khải rất muốn bóp chết Phương Ngữ Vi, sớm không tới muộn không tới, lại tới đúng vào lúc mấu chốt này, bầu không khí khó khăn lắm mới có được, tự nhiên bị phá hỏng, rốt cuộc tôi và cô có thù oán gì hả?

Anh không muốn để ý tới Phương Ngữ Vi, cho nên đơn giản là không thèm lên tiếng, đối phương không được trả lời, chắc là sẽ đi thôi, sau đó mình sẽ tìm cơ hội để tiếp tục chuyện lúc nãy.

“Anh Vương, anh đã ngủ chưa?” Thế nhưng hiển nhiên người bên ngoài không phải loại dễ dàng lùi bước, cô gọi một lần không được trả lời, lại gọi lần thứ hai thứ ba thứ tư, hơn nữa giọng càng lúc càng to.

Trên trán Vương Tuấn Khải nổi gân xanh: “Đã ngủ rồi, cô về đi!” Ngữ khí cực kỳ hung dữ.

“Anh Vương, anh dậy rồi à, mở cửa ra được không, em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.”

Vương Tuấn Khải: “…” Muốn đánh nhau lắm rồi đấy! Cái gì mà anh dậy rồi à, tôi không muốn dậy cô cũng phải gọi tôi dậy cho bằng được, vậy cô hỏi tôi ngủ chưa để làm gì?

Kìm nén nỗi xúc động muốn đánh người, Vương Tuấn Khải xuống giường mở cửa, không còn cách nào cả, anh dám chắc nếu mình không ra đuổi, khẳng định Phương Ngữ Vi sẽ lại càng gọi to hơn.

Vương Tuấn Khải mở cánh cửa ra một nửa, lạnh mặt hỏi: “Cô có chuyện gì, tôi và Tiểu Nguyên ngủ rồi.”

“Em…” Phương Ngữ Vi vừa mở miệng đã ngây cả người, Vương Tuấn Khải đang đứng trước mặt và Vương Tuấn Khải của lúc bình thường không hề giống nhau. Bình thường thì mặc âu phục kiểu cách, mang dáng vẻ của một tinh anh, hiện tại chỉ mặc áo ngủ vải đen, hơn nửa ngực đều lộ ra ngoài, tuy không phải lộ hết, nhưng Phương Ngữ Vi có thể dùng kinh nghiệm nhiều năm của mình để thề, đây tuyệt đối là vóc dáng tuyệt vời nhất mà cô từng thấy!

Cô cảm thấy cả người mình đều tê dại, nếu người này trở thành chồng mình, chỉ nghĩ thôi đã…

“Rốt cuộc cô có chuyện gì mà phải nói vào lúc này?” Vương Tuấn Khải cau mày. Người phụ nữ này vừa nhìn thấy cơ thể mình đã bắt đầu lộ rõ vẻ dại trai, nếu Tiểu Nguyên cũng chảy nước miếng với mình như vậy, đương nhiên mình sẽ hoan nghênh hết mức, chứ còn cô ta hả, ha ha, không mắng cho đã xem như giữ thể diện cho cô ta rồi.

Phương Ngữ Vi hồi phục lại, có điều vì vừa rồi thị giác bị chấn động quá, mặt cô hơi ửng đỏ. “Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, anh đến phòng em được không, ở đây nói chuyện không tiện.”

“Nói ngay ở đây!” Vương Tuấn Khải chả thèm chớp mắt một cái.

“Ở đây thật sự không tiện, chuyện này thật sự rất quan trọng!” Phương Ngữ Vi cực kỳ khoa trương, nói như thể thật sự có chuyện vậy.

“Nói ngay ở đây!” Vương Tuấn Khải hoàn toàn không động đậy, anh không nghĩ Phương Ngữ Vi có thể có chuyện gì quan trọng phải nói với anh.

Tôi đến phòng cô? Cô tưởng đầu óc tôi bị bệnh à!

“Thật sự là chuyện rất quan trọng, là về Anh Vương đấy!” Phương Ngữ Vi biểu hiện ra dáng vẻ vô cùng nôn nóng.

Đầu tiên là Vương Tuấn Khải ngây ra, sau đó thì cơn giận bùng nổ: “Tiểu Nguyên làm sao, cô đã làm gì cậu ấy?” Hoàn toàn là ngữ khí chất vấn, hơn nữa âm lượng còn rất lớn, nghe qua là biết cực kỳ tức giận.

“Em làm sao có thể làm gì anh ta, Anh Vương, sao anh lại nói em như vậy, em là người xấu như thế sao?” Bị Vương Tuấn Khải mắng như vậy, Phương Ngữ Vi cảm thấy mình quá là oan ức, hai mắt rưng rưng nói. “Hơn nữa anh ta là tổng tài phu nhân của tập đoàn Vương Thị, em đâu dám làm gì anh ta.”

“Vậy cô muốn nói gì với tôi?” Vương Tuấn Khải không tin Phương Ngữ Vi, tiếp tục bực tức lườm nguýt cô.

Tuy rằng Phương Ngữ Vi thầm hận vì Vương Nguyên được Vương Tuấn Khải thích đến thế, nhưng cô không quên mục đích chính, cho nên tiếp tục bày ra dáng vẻ vừa nôn nóng vừa tủi thân. “Ở đây thật sự không tiện nói chuyện, đến phòng em nói được không? Em… Em sợ bị Anh Vương nghe thấy.”

“Nói ngay ở đây! Tôi không có chuyện gì phải giấu Tiểu Nguyên cả, cô cứ nói thẳng ra là được!” Tuy Vương Tuấn Khải rất muốn biết Phương Ngữ Vi định nói chuyện gì về Vương Nguyên, nhưng đầu óc anh cực kỳ tỉnh táo, Phương Ngữ Vi đã mơ ước vị trí tổng tài phu nhân của tập đoàn Vương Thị từ lâu lắm rồi, đến phòng cô ta liệu có chuyện gì tốt đẹp? Đối mặt với loại người không biết liêm sỉ này, một chút cơ hội cũng không thể cho cô ta!

“…” Phương Ngữ Vi uất nghẹn, sao lại không có hiệu quả, không phải anh rất thích tên họ Vương kia sao, tôi có chuyện quan trọng về anh ta muốn nói với anh, không phải là anh nên ngoan ngoãn đi cùng tôi à.

Tại sao lại không có hiệu quả?

Thấy Phương Ngữ Vi lại bắt đầu đờ ra, Vương Tuấn Khải mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc cô có muốn nói không, không nói thì tôi đi ngủ.” Nói xong bèn đóng cửa ngay, nếu không quan hệ hai nhà sẽ rất khó giải quyết, vì anh đã muốn quát lên bảo cô ta cút đi từ lâu rồi, cứ ấp úng mãi, vừa trông đã biết không tốt đẹp gì.

“Đừng, đợi một chút!” Phương Ngữ Vi thấy hoàn toàn không có tác dụng, đành phải buông tha cho ý tưởng bảo Vương Tuấn Khải đến phòng cô, nếu mục đích chủ yếu không thể thực hiện được, vậy thì cứ hoàn thành mục đích thứ yếu đã. “Chiều nay em gặp Anh Vương ở ngoài sân, nên nói chuyện với anh ấy một lát, sau đó em nghe thấy anh ta nói…” Cứ phá hỏng tình cảm của hai người trước đã!

“Cậu ấy nói gì?” Vương Tuấn Khải cực kỳ căm ghét khi cô thừa nước đục thả câu. “Có gì cô cứ nói thẳng, ấp úng mãi làm gì?”

“Anh ta nói anh ta không yêu anh!” Phương Ngữ Vi nhìn thẳng vào Vương Tuấn Khải. “Chính miệng anh ta nói đấy.”

Đương nhiên Vương Nguyên không đời nào lại nói như vậy, cậu đang được Vương gia nhờ đóng giả người yêu thương của Vương Tuấn Khải mà, sao có thể làm ra chuyện tự đào hố chôn mình này được, cho nên tất cả đều do Phương Ngữ Vi bịa đặt, dù sao cũng không có ai làm chứng, cô ta muốn nói thế nào thì nói.

Chuyện khác thì còn dễ nói, chứ còn loại chuyện tình cảm này, dù đối chất cũng vô dụng, một khi đã gieo rắc mầm móng nghi ngờ trong lòng, vậy thì sẽ sinh ra ngăn cách, Vương Nguyên có giải thích cũng vô dụng, giải thích mà Vương Tuấn Khải tin sao?

“…” Vương Tuấn Khải nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, vừa rồi anh muốn bóp chết Phương Ngữ Vi, nhưng giờ anh không muốn nữa.

Anh muốn xé xác cô!!!

Chuyện Tiểu Nguyên không yêu tôi còn cần cô phải nhắc nhở tôi? Tôi đã biết từ lâu rồi đấy biết chưa! Còn cần cô phải xát muối vào vết thương của tôi à!

Đầu tiên là phá hỏng bầu không khí tốt đẹp mà khó khăn lắm tôi mới tạo được, sau đó lại cho tôi một kích bằng cách nói loại chuyện tàn nhẫn này với tôi, tôi thật sự rất muốn hỏi cô, rốt cuộc tôi và cô có thù oán gì???

“Cút!” Vương Tuấn Khải đóng cửa ‘Rầm’ một cái, hiện tại anh đang giận tới cùng cực, hoàn toàn không muốn nói thêm gì với Phương Ngữ Vi, nếu không anh sẽ không kiềm chế được mà đánh phụ nữ mất!

“…” Phương Ngữ Vi suýt bị cánh cửa đập vào mặt, choáng váng, đây là tình huống gì vậy? Thế này đâu có giống như trong tưởng tượng? Dù Vương Tuấn Khải tức giận, thì đối tượng tức giận cũng không thể là cô, là tên họ Vương kia mới đúng chứ, tại sao cô lại bị quăng cửa vào mặt?

“… Vương Tuấn Khải, sao thế?” Nghe thấy tiếng đóng cửa quá lớn, Vương Nguyên thò đầu từ trong phòng tắm ra, khuôn mặt cậu vẫn đỏ bừng, khí nóng chưa tan hết.

Vương Nguyên chỉ thò một cái đầu ra, nhưng trong mắt Vương Tuấn Khải thì dáng vẻ này cực kỳ dễ thương mê hoặc, mới vừa tức giận với Phương Ngữ Vi, nhưng ngay lập tức đã được trị hết rồi.

Vương Tuấn Khải nhìn Vương Nguyên, cong môi lên cười, không yêu anh thì đã làm sao, anh là người tốt nhất, ưu tú nhất, thích hợp với cậu nhất, sẽ không có người nào tốt hơn xuất hiện cả, bây giờ không yêu anh, sau này sớm muộn gì cũng sẽ yêu anh.

Không phải hôm nay đã vậy rồi sao, tối nay chính là một sự khởi đầu tốt đẹp…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s