[KN] KHYCCTTBD – Chương 31 + 32

Chương 31

Phương Ngữ Vi đến đây, mà tâm tình của Vương Tuấn Khải lại không tồi?

Vương Thiếu Văn nghe xong, quả thật giống như sấm sét giữa trời quang, ông cảm thấy mình sắp không thở được. “Ông có nhìn nhầm không, sao A Khải lại vui sướng?” Sao mắt mũi con trai mình đột nhiên lại nhập nhèm vậy, chuyện này không khoa học!

“Đúng là rất vui đấy.” Quản gia cũng rất buồn bực, vô lý quá.

“Tiểu Nguyên thì sao? A Khải vui còn Tiểu Nguyên thì sao?” Quả thật Vương Thiếu Văn hận không thể rèn sắt thành thép, sao con dâu lại không nắm giữ chắc trái tim con trai vậy?

Á, không đúng, Vương Thiếu Văn tỉnh táo lại, Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải kết hôn giả mà! Trời ạ, sao lại là giả chứ? Nếu là thật, vậy thì Phương Ngữ Vi chẳng là cái thá gì hết! Hai người còn ngủ riêng phòng, quả đúng là lung tung lộn xộn mà! Nếu đã kết hôn, đương nhiên phải ngủ cùng nhau chứ, nhưng ai bảo cuộc hôn nhân này là giả!

Nghĩ như vậy, quả thật Vương Thiếu Văn rất xót xa, ông hoàn toàn không hiểu con trai đang nghĩ gì.

“Thiếu phu nhân ở trong phòng thiếu gia đó. Không phải hôm qua vừa bị cảm sao, mới khỏi xong, nghe nói còn xuống tầng ăn cơm được, có lẽ bây giờ đang ở tầng một rồi.” Quản gia báo cáo chi tiết.

“Đúng đúng đúng, hôm qua hai đứa nó ngủ chung rồi.” Vương Thiếu Văn khá chú ý đến vấn đề tình cảm của con trai, quá vô dụng rồi đấy biết không? Kết hôn nửa năm, phải nhân cơ hội người ta bị cảm mới lừa lên giường được, còn có tiền đồ hơn một chút không?

Đúng là làm mất hết mặt mũi liệt tổ liệt tông Vương gia!

“Ông đừng đứng đó nữa, mau đi xem đi, rốt cuộc A Khải bị làm sao hả?” Vương Thiếu Văn sốt ruột muốn chết. “Biết rõ rồi thì mau đến nói với tôi!”

“Vâng.” Được giao nhiệm vụ, quản gia vội vàng đi “thăm dò” tình hình.

Nhà ăn tầng một.

“Tiểu Nguyên, em ăn cái này đi. Em mới hết cảm cúm xong, phải ăn nhiều canh gà một chút mới tốt cho cơ thể.” Đã nói rõ là phải ân ái, cho nên Vương Tuấn Khải nói được làm được, bắt đầu cực kỳ nhanh, trên bàn cơm cứ phải gọi là ân cần niềm nở. Toàn bộ khoảng thời gian ăn cơm, Vương Nguyên không phải tự tay gắp cái gì hết, tất cả đều do Vương Tuấn Khải chu đáo gắp từng món từng món vào bát cho cậu, canh cũng là tự tay anh múc ra bát mới đặt vào tay cậu.

Khiến cho Vương Nguyên vô cùng xấu hổ. Cậu chỉ bị cảm cúm thôi mà, đâu phải bị gãy tay, huống hồ dù bị cảm cúm cũng đã khỏi rồi, sao ăn một bữa cơm mà cũng phải dính chặt vào thế này. Trong nhà ăn đang có nhiều người lắm đấy, không đỏ mặt à.

Có điều cậu cũng không thể từ chối được, vì Phương Ngữ Vi đang ngồi đối diện mà.

“…” Lúc này, Phương Ngữ Vi đang ngồi đối diện mà khóe môi cứ giật liên tục. Cô biết Vương Tuấn Khải thích tên họ Vương này, nhưng không ngờ lại thích đến mức đó, quả đúng là nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, bảo bối vô cùng.

Đang ở ngay trước mặt cô mà còn thế này, nếu xung quanh im ắng không người, hai người này còn muốn dính vào nhau đến mức nào hả?

Nếu là vợ chồng bình thường thì thôi không nói làm gì, mới hơn hai mươi tuổi, thích ân ái với nhau không có gì đáng trách, nhưng các người đều là nam đấy! Tôi sắp mù mắt rồi biết không?

Phương Ngữ Vi cảm thấy mình phải quan sát tên họ Vương này thật kỹ càng một lần nữa, không tưởng tượng nổi tên đàn ông trông có vẻ ôn hòa vô hại này mà thủ đoạn lại lợi hại như thế, lừa gạt Vương Tuấn Khải thành thế này, hoàn toàn khác hẳn với một Vương Tuấn Khải trong mắt người ngoài.

“Tình cảm của Anh Vương và anh Vương tốt thật đấy.” Phương Ngữ Vi cố gắng làm cho nụ cười của mình trở nên tự nhiên một chút. Kinh nghiệm nhiều năm nói cho cô biết, mạnh mẽ trước mặt Vương Tuấn Khải là không có tương lai, ra vẻ yếu đuối mới là chính đạo. Cứ nhìn tên họ Vương này thì biết, Vương Tuấn Khải thích loại dịu dàng, cho nên cô cũng phải dịu dàng một chút, để giống một đóa hoa trắng nhỏ.

“Đó là đương nhiên, khó khăn lắm tôi mới theo đuổi được Tiểu Nguyên đấy!” Vương Tuấn Khải đắc ý dạt dào.

Vương Nguyên & Phương Ngữ Vi: “…” Giọng điệu tự hào đó của anh là sao?

Vương Nguyên không biết phải nói gì, đây là bữa cơm cậu ăn mà phải xấu hổ nhất từ trước đến nay. Phương Ngữ Vi thì uất nghẹn không chịu được, nếu Vương Tuấn Khải không nói dối, vậy thì đúng là kỳ diệu.

Trước đây cô vẫn tưởng Vương Nguyên quyến rũ Vương Tuấn Khải, ai ngờ lại là Vương Tuấn Khải theo đuổi Vương Nguyên, nếu là vậy, không phải Vương Tuấn Khải là đồng tính luyến ái thuần túy chứ?

Vậy thì mình cứ bám chặt vào làm gì, dù đẹp đến đâu, ăn mặc có khí chất thế nào cũng đều vô dụng hết, giới tính không phù hợp đó!

Có điều cô không hề khó chịu mà lại nghĩ thoáng ngay: Dù Vương Tuấn Khải là đồng tính luyến ái thật đi nữa cũng phải có người thừa kế mà, cô sinh hạ người thừa kế cho Vương gia là được rồi, còn mấy thứ như tình cảm làm sao mà quan trọng bằng địa vị được.

Do đó, mục đích hàng đầu hiện nay chính là tìm cơ hội thân mật với Vương Tuấn Khải, đương nhiên, nghĩ cách để đuổi tên họ Vương này đi cũng rất quan trọng.

“Anh Vương, tôi vẫn chưa biết anh làm công việc nào.” Phương Ngữ Vi bày ra một nụ cười ngọt xớt hỏi. “Anh đang làm gì vậy?”

“… Tôi làm việc ở Vương Thị, bộ phận thị trường.” Lúc trả lời, Vương Nguyên cũng thấy hơi xấu hổ, liệu đối phương có cảm thấy cậu vào bằng cửa sau là mặt dày không.

Phương Ngữ Vi cười nhẹ: “Vậy à, như vậy cũng rất tốt, cũng có thể đi làm cùng Anh Vương nhỉ.”

Nhưng kỳ thật Phương Ngữ Vi cảm thấy Vương Nguyên chẳng có bản lĩnh gì hết. Cô biết Vương Nguyên làm việc gì từ lâu rồi, trong tư liệu điều tra đều có cả mà, lúc mới đọc cô còn tưởng người ta điều tra nhầm chứ. Tuy tên họ Vương này vào được Vương Thị, nhưng cũng chỉ là nhân viên cơ sở cấp thấp nhất, nếu là cô, có cho tiền cô cũng chẳng thèm loại công việc này!

Phương Ngữ Vi lại tưởng thành thế này, điều này rõ ràng là Vương Tuấn Khải không muốn để Vương Nguyên tiếp xúc với những chuyện cơ mật trong công ty, cho nên chỉ sắp xếp một chức vị nhỏ để đối phó với cậu. Nghĩ đến đây, cô cười lạnh, dù thích thì đã sao, không sinh con được, vĩnh viễn chỉ là người ngoài, chỉ cần nhắc đến vấn đề thừa kế của Vương Thị, tin chắc Vương Nguyên tuyệt đối không xen vào được, mà dù Vương Tuấn Khải có bằng lòng, chưa chắc Vương Thiếu Văn đã bằng lòng mà, đây không phải là phân chia cơ nghiệp cho người ngoài sao!

Phương Ngữ Vi càng nghĩ càng cảm thấy có lý, tâm tình cũng tốt lên hẳn, thấy hai người ngồi đối diện ân ái với nhau cũng không quá khó chịu nữa.

Tâm tình tốt lên, cô lại tiếp tục hành động!

“Anh Vương, lúc trước em nghe ba em nói anh kết hôn, nhưng sao không thấy anh tổ chức hôn lễ vậy?” Nói xong, cô dùng ánh mắt sâu xa liếc nhìn Vương Nguyên, ngoài mặt thì không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng thì vui như hoa nở: Dựa vào thân phận của Vương Tuấn Khải, kết hôn với một người đàn ông, làm sao có thể công khai với mọi người được, còn hôn lễ ấy hả, ha ha ~ “Không tổ chức hôn lễ thì thôi, nhưng cũng không thông báo cho bạn bè thân thích, khiến cho mọi người ai cũng tưởng anh vẫn còn độc thân kìa.”

Phương Ngữ Vi rất chắc chắn hai người sẽ không bao giờ tổ chức hôn lễ, cũng sẽ không công khai ra ngoài, cho nên mới không sợ hãi mà hỏi trắng trợn như vậy.

Vương Nguyên: “…” Hôn lễ gì đó ngàn vạn lần không thể tổ chức được, tổ chức xong thì mình tiêu đời! Đến lúc đó thì thế nào cũng không nói rõ được!

Nhưng cậu lại không thể nói nguyên nhân cho Phương Ngữ Vi biết, cho nên đành phải nhìn chằm chằm vào Vương Tuấn Khải, hy vọng anh đừng nói lung tung, vạn nhất loại não tàn này nói để hôm nào đó sẽ tổ chức, vậy thì mình thực sự phải chết rồi!

Vương Tuấn Khải bị vẻ mặt đáng thương kia của Vương Nguyên làm cho manh đến nỗi tan chảy cả trái tim, toàn thân cứ nhộn nhạo lên. “Khụ!” Anh ho nhẹ một tiếng rồi nói với Phương Ngữ Vi: “Là vì Tiểu Nguyên không muốn tổ chức, nên tôi nghe theo cậu ấy, bao giờ cậu ấy muốn tổ chức hôn lễ chắc chắn tôi sẽ phát thiếp mời cho mọi người!”

Vương Nguyên: “…” Được rồi, tốt hơn một chút so với tưởng tượng của mình!

Phương Ngữ Vi nghẹn họng: “…” Sao không giống như mình nghĩ?

5522Barres_fleurs__7_

Chương 32

“… Các anh thật sự muốn tổ chức hôn lễ?” Trong nhất thời, Phương Ngữ Vi khiếp sợ, để lộ hết biểu cảm ra. Cô dùng vẻ mặt không thể tin nhìn Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải, hai người đàn ông thì tổ chức hôn lễ cái rắm gì chứ!

Vương Nguyên chưa nói gì, nhưng hiển nhiên Vương Tuấn Khải không thể nhịn nổi đối với thái độ này của Phương Ngữ Vi. “Vẻ mặt cô như thế là sao, chẳng lẽ tôi và Tiểu Nguyên tổ chức hôn lễ sẽ có vấn đề gì à, kết hôn vốn nên tổ chức hôn lễ!”

“Em…” Phương Ngữ Vi thấy Vương Tuấn Khải hung dữ với mình thì hoảng sợ. Cô vội vàng xua tay giải thích: “Không phải không phải, em không có ý đó, em chỉ lo lắng cho hai người, dù sao…” Nói xong thì tỏ vẻ định nói lại thôi.

“Dù sao cái gì?” Vương Tuấn Khải nổi nóng thật sự. Chính vì anh không thể công khai mối quan hệ của anh và Vương Nguyên nên đã nổi nóng rồi, bây giờ người phụ nữ này còn chạm vào thuốc nổ! Nếu không phải vì Tiểu Nguyên không muốn, tôi đã nói cho cả thế giới này rồi đấy biết không!

“Dù sao các anh cũng đều là nam mà, các anh tổ chức hôn lễ, người ngoài sẽ nghĩ sao?” Phương Ngữ Vi nhanh chóng trấn tĩnh lại, cô nói hết ra suy nghĩ của mình. “Anh Vương là người bình thường, kể ra có thể tránh được rất nhiều chuyện. Nhưng Anh Vương, anh là tổng tài của tập đoàn Vương Thị đó, nhất cử nhất động của anh đều ảnh hưởng đến sự phát triển của Vương Thị. Nếu các anh công khai quan hệ, nhất định Vương Thị cũng phải chịu ảnh hưởng, các anh cảm thấy ảnh hưởng đó sẽ lớn tới mức nào?”

Nói xong, cô lại nhìn Vương Nguyên đầy vẻ sâu xa, muốn dùng ánh mắt để nói cho cậu biết: Anh chỉ biết ngáng chân Vương Tuấn Khải thôi.

Có điều hiển nhiên Vương Nguyên không tiếp nhận được loại ám chỉ này, cậu không có áp lực tâm lý nào hết, cũng đâu phải kết hôn thật sự, làm vậy chỉ để người nhà họ Phương xem thôi, cho nên mấy chuyện Phương Ngữ Vi nói hoàn toàn có thể không quan tâm, đợi đến lúc về phòng sẽ nói với Vương Tuấn Khải là được, đừng vì tức giận mà nói nhảm với cô sau này sẽ tổ chức hôn lễ.

Thấy Vương Nguyên không có phản ứng, Phương Ngữ Vi oán thầm: Tên họ Vương này không hiểu thật hay cố ý không hiểu đấy.

“Cô không cần phải quan tâm chuyện này.” Vương Tuấn Khải vẫn còn giận, sắc mặt đen sì. Anh tiếp tục múc canh cho Vương Nguyên, thuận tiện còn lạnh lùng liếc sang Phương Ngữ Vi. “Nếu sự phát triển của Vương Thị bị ảnh hưởng vì tôi kết hôn với đàn ông, vậy thì bao nhiêu năm qua tôi vất vả đều uổng công cả. Cô đừng đánh đồng tôi với mấy minh tinh trong giới giải trí, tôi không phải hàng hóa, tôi không cần lấy lòng bất kỳ ai hết!” Nói đến câu cuối, hiển nhiên anh càng giận dữ hơn.

Nếu Phương Ngữ Vi thông minh một chút, chắc là có thể nghe ra ý mỉa mai trong lời anh nói, anh đang mỉa mai Phương Ngữ Vi không đứng đắn: Cô đừng có coi tôi như mấy nam minh tinh mà cô thường giao du, vận mệnh của bọn họ là do các fan hâm mộ và công ty bồi dưỡng quyết định, tôi thì tự quyết định vận mệnh của công ty mình!

Chẳng lẽ các sản phẩm tắm giặt tẩy rửa của Vương Thị sẽ vì chuyện tổng tài kết hôn với đàn ông, mà tắm giặt tẩy rửa xong sẽ biến thành đồng tính luyến ái hết sao?

Hơn nữa, có phải cô coi tôi là thằng mù không? Nếu thật sự bị ảnh hưởng, tôi cảm thấy tôi kết hôn với cô còn bị ảnh hưởng lớn hơn nhiều, dù sao danh tiếng của cô đã như thế, nếu tôi cưới cô, chắc chắn sẽ bị người ta cười nhạo cả đời mất!

Tất nhiên Phương Ngữ Vi không hiểu ý của Vương Tuấn Khải, cô chịu đả kích hơi lớn. Tuy trước đây Vương Tuấn Khải lãnh đạm với cô, nhưng xưa nay đều luôn khách khí, chưa hề to tiếng với cô. Cô nghĩ chỉ là Vương Tuấn Khải không động tâm với cô thôi, chứ không phải là chán ghét.

Nhưng hôm nay bị mắng như vậy, dáng vẻ của Vương Tuấn Khải rất là tức giận, sao lại thế được? Rõ ràng những gì cô vừa nói chỉ là muốn tốt cho Vương Tuấn Khải, vì sự phát triển của công ty, kết hôn với đàn ông căn bản không hợp lý chút nào!

Phương Ngữ Vi vốn định nói tiếp, nhưng cố nhịn xuống, trông Vương Tuấn Khải nổi nóng thế này, bây giờ mình nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Cô lại nhìn lướt qua Vương Nguyên đang im lặng ăn canh, trong lòng thầm oán: Anh thật biết cách hưởng thụ đấy, tôi nói nhiều như vậy mà anh coi toàn bộ như gió thoảng bên tai, nếu sau này có cơ hội, xem tôi có chỉnh anh đến chết không!

Xem ra, ra tay từ chỗ Vương Tuấn Khải tạm thời không thực hiện được, vẫn nên ra tay từ chỗ Vương Thiếu Văn trước đi, cũng phải tìm cơ hội để nói chuyện với Vương Nguyên, nhìn qua trông có vẻ dễ bị lừa đấy. Không, cũng không đúng, có lẽ bề ngoài thì hòa nhã, không biết chừng là loại có tâm cơ lắm, không thì tại sao nhiều người thích Vương Tuấn Khải như thế, mà Vương Tuấn Khải lại chọn trúng vào một người bình thường không có gì đặc biệt như anh ta chứ?

Đúng, nhất định là vậy! Suýt nữa thì mình quên, trước đây tên họ Vương này từng có bạn trai mà, tuy rằng trong tư liệu không nói tại sao chia tay, nhưng nhất định nguyên nhân không tốt đẹp gì đâu, có lẽ tên họ Vương này vứt bỏ người ta vì muốn trèo cao cũng nên.

Phương Ngữ Vi càng nghĩ càng thấy rất có thể là vậy, tình huống mà cô đang não bổ là thế này: Một là Vương Nguyên vứt bỏ người yêu trước đây vì muốn quyến rũ người có tiền. Hai là còn dùng các loại thủ đoạn xấu xa bẩn thỉu làm Vương Tuấn Khải nở gan nở ruột rồi cho mình thượng vị!

Phương Ngữ Vi ăn cơm mà rất lo âu, cô não bổ hơi quá trớn một chút, khiến bản thân cũng tưởng là thật. Cô còn đang lo lắng cho mình, lo lắng thủ đoạn của mình không đủ cao siêu, không thể bóc trần “sự tâm cơ” của Vương Nguyên!

Thân mến ơi, cô thật sự nhầm đối tượng rồi. Hai người đàn ông trước mặt cô đây, nếu nói có một người tâm cơ, thì khẳng định không phải người họ Vương đâu!

Phương Ngữ Vi não bổ xong, thấy hai người đối diện vẫn còn dính chặt vào nhau, vì thế tâm tư lại động đậy, nghĩ ra một ý định tự nhận là rất hay, vừa có thể đối phó với Vương Nguyên, lại vừa có cơ hội để Vương Tuấn Khải thấy rõ bộ mặt thật của người đàn ông này!

“Anh Vương, tôi lớn lên cùng Anh Vương từ nhỏ, cũng hiểu biết đôi chút về cuộc sống tình cảm của anh ấy. Theo như tôi biết, anh chính là mối tình đầu của anh ấy đấy!” Cô cười mỉm nói.

Vương Tuấn Khải nghe xong, tâm tình tốt hẳn. Loại não tàn này hiếm khi nói được một câu tiếng người, để nâng tầm thiện cảm cho mình trước mặt Tiểu Nguyên, xem ra vừa rồi mình nổi nóng cũng có chút tác dụng đấy chứ, anh chưa từng yêu đương bao giờ, hình như Tiểu Nguyên chưa biết đâu! Chính anh cũng thấy ngại nói, giờ mượn lời người khác để Tiểu Nguyên của anh biết, liệu Tiểu Nguyên có cảm động không nhỉ?

Vương Nguyên hơi ngạc nhiên nhìn Vương Tuấn Khải, cậu rất khó để tưởng tượng Vương Tuấn Khải là người chưa yêu đương bao giờ. Một người xuất sắc như vậy, vậy mà tình sử vẫn trống không, chẳng lẽ trước đây anh dùng toàn bộ thời gian của mình để gây dựng cơ đồ sao?

Phương Ngữ Vi thấy Vương Tuấn Khải cười rạng rỡ, vì thế cũng cười rạng rỡ hơn, tiếp tục hỏi Vương Nguyên: “Anh Vương, tôi vẫn chưa biết anh và Anh Vương quen nhau thế nào, Anh Vương cũng là mối tình đầu của anh à?”

Cô đã nghĩ rất hay, bất luận Vương Nguyên trả lời thế nào cũng không được. Nếu trả lời là mối tình đầu, đây chắc chắn là nói dối, đến lúc đó mình sẽ tìm cơ hội để phơi bày chân tướng, khiến đối phương mất mặt ngay tại chỗ! Còn nếu nói không phải là mối tình đầu, trong lòng Vương Tuấn Khải sẽ thấy khó chịu.

Ha ha ha ha, bây giờ giữa hai người đã có chút cách trở rồi ~

Nếu Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên biết cô đang nghĩ gì trong đầu, có lẽ sẽ cười phá lên mất, thế này là đang bới móc Vương Nguyên hả? Thế này rõ ràng là đang bới móc chính cô đấy! Có ai mà không biết Phương Ngữ Vi cô có rất nhiều bạn trai, chỉ cần là người hay nghe chút tin tức đều biết cả đấy

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s