[KN] KHYCCTTBD – Chương 29 + 30

Chương 29

Mặc dù Phương Ngữ Vi đã cho người điều tra tư liệu về Vương Nguyên, nhưng dù sao tư liệu cũng chỉ là tư liệu, cô chưa từng thực sự tiếp xúc với Vương Nguyên, có rất nhiều chuyện không nắm bắt được, cho nên cô phải tìm một cái cớ, nói là muốn tới thăm Vương Thiếu Văn đang bệnh tật nằm trên giường, còn muốn ở lại Vương gia một vài ngày để chăm sóc cho Vương Thiếu Văn.

Ở mặt ngoài, quan hệ giữa hai nhà vẫn rất tốt, chí ít thì trong mắt người ngoài cũng là không tồi, dù sao Vương gia cũng nợ Phương gia một ân tình mà, hai nhà còn có cả hôn ước gì đó. Vương Thiếu Văn và Vương Tuấn Khải có không muốn để loại não tàn Phương Ngữ Vi này gả về nhà mình đến đâu, cũng không thể ngăn cản cô qua lại bình thường, không thì danh tiếng bên ngoài sẽ không dễ nghe.

Hai cha con đều rất ghét Phương Ngữ Vi, nhưng hai nhà không có xung đột gì trong việc làm ăn, vẻ hài hòa bên ngoài có thể duy trì được thì cứ duy trì tiếp, chỉ cần Phương Ngữ Vi không gả đến, thì những chuyện khác khó khăn mấy cũng nhịn được hết, cứ coi như có một người thân thích đáng ghét là được rồi.

Phương Ngữ Vi đến đây vào giờ ăn trưa, trước đó cũng không hề thông báo gì, lúc đến tận cửa nhà mới gọi điện thoại nói với mọi người trong Vương gia. Cô còn mang theo không ít hành lý, nói là nhớ chú Lê, muốn đến thăm, để làm trọn trách nhiệm của vãn bối.

Ban đầu, biết Phương Ngữ Vi đến, Vương Tuấn Khải thực sự không biết phải nói gì, anh không muốn nhìn thấy Phương Ngữ Vi một tý tẹo nào, nghĩ đến chuyện từng bị ép buộc phải kết hôn với cô đã đau đầu, anh thật muốn gào lên với cô: Cô có thể cút xa được bao nhiêu thì mau cút ngay!

Có điều tình huống hiện thực không cho phép, Vương Tuấn Khải chỉ còn biết nhẫn nhịn, lần này còn khó đối phó hơn cả đối thủ cạnh tranh trong công việc đấy.

“Anh Vương, đã lâu không gặp.” Phương Ngữ Vi vừa ra khỏi gara đã thấy Vương Tuấn Khải đứng ở cổng đón mình, tâm tình tốt hẳn lên. Hôm nay cô ăn mặc hệt như thục nữ, khuôn mặt cũng được trang điểm nhẹ nhàng kết hợp với những đồ trang sức nhã nhặn, nếu chỉ nhìn diện mạo thì vẫn là cảnh đẹp ý vui: “Lần trước gặp nhau là vào lễ Giáng Sinh năm ngoái đó.”

“Ờ, đã lâu không gặp.” Vương Tuấn Khải gắng gượng cong khóe miệng lên. Anh chỉ mong sao vĩnh viễn không phải gặp loại não tàn này, cho nên thái độ khá lãnh đạm, chỉ chào hỏi một câu rồi không nói nữa.

Phương Ngữ Vi cũng không quan tâm. Cô đã theo đuổi Vương Tuấn Khải rất nhiều năm, đã tương đối quen thuộc với loại thái độ này của Vương Tuấn Khải, huống chi cô cảm thấy, đàn ông có bản lĩnh chính là kiểu tư bản rất ngạo mạn, thái độ cao ngạo một chút cũng không có gì không tốt, chỉ có người cao ngạo như vậy mới xứng với mình!

Vương Tuấn Khải đi đằng trước, đương nhiên anh không biết Phương Ngữ Vi đi theo sau đang nghĩ gì, anh đang nghĩ xem rốt cuộc Phương Ngữ Vi muốn ở đây mấy ngày.

“Anh Vương, em ngủ ở phòng nào vậy? Căn phòng trước đây còn không?” Hồi nhỏ Phương Ngữ Vi thường xuyên đi cùng cha mẹ đến Vương gia chơi, cũng có lúc ngủ lại ở đây, về sau vẫn luôn ở căn phòng khách ở phía đông trên tầng hai mỗi lần đến.

“Căn phòng đó vẫn còn, nhưng đã lâu không có ai ở, tôi cho người dọn dẹp một chút.” Nói xong, Vương Tuấn Khải bảo người hầu đón tiếp Phương Ngữ Vi, anh thật sự không muốn nói thêm gì nữa với người phụ nữ này. Còn về căn phòng khách kia, đó là căn phòng khuất nẻo nhất trong Vương gia, hy vọng cô ta ở mấy ngày rồi đi, đúng là phiền chết mất.

Có điều ngay vào lúc Vương Tuấn Khải chuẩn bị rời đi, ‘Cạch’ một tiếng, cửa phòng của anh mở, Vương Nguyên đi ra, trong tay còn cầm bộ quần áo ngủ đêm qua.

Vương Nguyên & Vương Tuấn Khải & Phương Ngữ Vi: “…”

Trong một chốc, cả ba đều ngây người.

Vương Nguyên hơi căng thẳng một chút, Phương Ngữ Vi chính là danh nhân của tầng lớp cao, cậu và Vương Tuấn Khải kết hôn giả chính là vì cô. Đây là lần đầu tiên cậu gặp Phương Ngữ Vi, nghe nói tính tình của vị đại tiểu thư này không được tốt lắm, cậu “cướp” ngai vàng tổng tài phu nhân của cô, không phải người phụ nữ này muốn tìm đến cậu để gây phiền phức chứ?

Vương Tuấn Khải thì hoảng sợ, dáng vẻ này của Vương Nguyên hiển nhiên là đang muốn cầm quần áo quay về phòng cậu. Chuyện hai người ngủ riêng không thể để lộ ra ngoài, nhưng ai cũng có thể biết, chỉ có người của Phương gia là không thể! Phương Ngữ Vi có biết đây là phòng của anh, nếu Vương Nguyên sang phòng khác, nhất định sẽ bị cô nghi ngờ.

Vương Tuấn Khải đành phải ra sức nháy mắt ra hiệu cho Vương Nguyên, hy vọng cậu đừng để lộ ra.

Đương nhiên đây cũng là lần đầu tiên Phương Ngữ Vi gặp Vương Nguyên, trước đây cô chỉ xem ảnh cậu trong tư liệu, người thật trông có vẻ đẹp hơn trong ảnh một chút, nhưng cô không hề thấy người đàn ông này có mối uy hiếp đối với mình. Một gia đình dòng dõi như Vương gia dù sao cũng phải có người kế thừa, một người đàn ông không thể sinh con à, ha ha…

Lần này cô đến, ngoại trừ đến thăm dò Vương Nguyên, một mục đích khác là để thử xem có cơ hội nào tiếp xúc thân mật với Vương Tuấn Khải không. Ở ngoài thì có rất nhiều điều bất tiện, nhưng ở nhà Vương Tuấn Khải thì tốt hơn nhiều, đến lúc đó gạo nấu thành cơm, tất nhiên cũng chẳng cần tốn quá nhiều tâm tư để đối phó với tên họ Tiêu kia nữa.

Có điều hôm nay cô vẫn còn biết suy nghĩ một chút, tuy đã sớm biết trông Vương Nguyên thế nào, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài được, làm ra vẻ thục nữ kinh ngạc nói: “Đây là anh Vương phải không?” Tính tình cô không tốt, nhìn Vương Nguyên cũng thấy ngứa mắt, nhưng trên cơ bản ở trước mặt Vương Tuấn Khải thì vẫn mang dáng vẻ dịu hiền.

Kỳ thật lúc cô còn nhỏ và còn đi học, cô không bao giờ phải giả bộ như vậy cả. Khi ấy Vương gia vẫn chưa phát đạt, sau này lúc mới theo đuổi Vương Tuấn Khải cô vẫn ăn mặc sặc sỡ, trang điểm thật diễm lệ, nhưng sau một thời gian dài thì phát hiện, Vương Tuấn Khải thích loại thanh lịch trang nhã một chút, đến lúc đó mới thay đổi phong cách. Đương nhiên, điều này cũng chỉ giới hạn trong những lúc gặp Vương Tuấn Khải, cô còn cảm thấy mình làm vậy là vô cùng thông minh, đàn ông nào mà chẳng thích phụ nữ chỉ đặc biệt đối với mình, hưởng thụ cảm giác độc nhất vô nhị, động tâm cũng là chuyện sớm muộn.

“Chào Phương tiểu thư.” Vương Nguyên mỉm cười chào hỏi.

“Anh biết tôi à?” Phương Ngữ Vi che miệng cười nhẹ.

“Đương nhiên, Phương Tiểu Nguyên nổi tiếng như vậy, tôi tin chỉ cần là người có chút hiểu biết đều không xa lạ về cô.” Vương Nguyên nói mà chính cậu cũng nổi da gà, Phương Ngữ Vi nổi tiếng là bởi quan hệ nam nữ của cô cực kỳ rối loạn bừa bãi, đây là chuyện ai ai cũng biết mà.

“Tiểu Nguyên, sao em lại ra ngoài, mới khỏi bệnh thì nghỉ ngơi cho tốt. Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, quần áo thay ra cứ để trong phòng tắm là được, sẽ có người tới thu dọn, em không cần phải mang xuống dưới cho bọn họ giặt đâu.” Vương Tuấn Khải bước nhanh đến ôm vai Vương Nguyên, kéo cậu vào phòng ngủ của mình, lúc đóng cửa thì nói với Phương Ngữ Vi. “Tôi và Tiểu Nguyên có chuyện muốn nói, không nói chuyện với cô nữa. Cô thu dọn đồ đạc xong thì xuống tầng, cũng sắp đến lúc ăn trưa rồi.”

Phương Ngữ Vi: “…” Cô mới nói hai câu với Vương Nguyên thôi mà.

Thôi bỏ đi, nếu đã sống chung nhà, sau này thể nào cũng có thời gian, không cần vội, cứ từ từ là được.

Vương Nguyên chỉ biết ngây ra để mặc cho Vương Tuấn Khải kéo vào phòng, cửa đóng rồi cậu mới phản ứng lại: “Không phải em định giặt quần áo mà.”

“Đương nhiên anh biết không phải em định giặt quần áo.” Vương Tuấn Khải kéo Vương Nguyên ngồi xuống ghế. “Em nghe anh nói này, Phương Ngữ Vi muốn đến ở trong nhà chúng ta một thời gian, chúng ta không thể để cô ta nhận ra sơ hở.”

Vương Nguyên chưa thể phản ứng ngay được: “… Cho nên?”

“Cho nên em phải tiếp tục ở cùng phòng với anh.” Đây là chuyện mà Vương Tuấn Khải vừa phát hiện ra, đột nhiên anh cảm thấy Phương Ngữ Vi đến đây ở là quá tuyệt vời! Cảm ơn ông trời nhá!

Vương Nguyên: “…” Hả?

Hả?!!!

5522Barres_fleurs__7_

Chương 30

“Khoan, khoan đã.” Vương Nguyên hơi lơ mơ. “Tiếp tục ở cùng phòng? Cô ấy định ở đây bao lâu?”

Trong lòng Vương Tuấn Khải vui như hoa nở, nhưng không biểu hiện một chút nào trên mặt, vẫn ra vẻ đạo mạo: “Em nghĩ lại xem, lúc trước anh nhờ em giúp không phải là để lừa gạt người nhà họ Phương sao. Bây giờ Phương Ngữ Vi đến nhà chúng ta ở, chúng ta sống ngay dưới mí mắt cô ta, càng phải cẩn thận hơn, nhất định phải đóng giả thành một đôi vợ chồng thật sự mới được! Không chỉ phải ở cùng phòng, hành động cử chỉ bình thường cũng phải thân mật ân ái.”

Vương Nguyên tiếp tục lơ mơ: “… Ví dụ?”

“Ví dụ, bình thường chúng ta phải ôm ấp nhiều hơn trước mặt cô ta, thỉnh thoảng thì hôn hít chẳng hạn.” Vương Tuấn Khải bắt đầu ba hoa. “Đây là điều cơ bản nhất giữa vợ chồng đấy!”

Vương Nguyên: “…” Tuy em không biết rốt cuộc giữa vợ chồng phải sống chung thế nào, nhưng cứ cảm thấy anh nói vậy có gì đó không ổn.

“Còn về chuyện cô ta định ở đây bao lâu, anh cũng không biết. Anh chỉ biết là anh không muốn gặp cô ta, nếu cô ta biết điều chắc sẽ không ở lâu lắm, nhà chúng ta chẳng ai chào đón cô ta hết.” Mặc dù ngoài miệng Vương Tuấn Khải nói vậy, nhưng trong lòng thì ước ao Phương Ngữ Vi ở đây thật lâu vào, chí ít cũng phải để mình và Tiểu Nguyên vun đắp tình cảm chứ, nếu không thành công, cũng phải tiếp xúc cơ thể thân mật mới được, tốt nhất là có thể nhân lúc này để gạo nấu thành cơm luôn.

Trời đất chứng giám, Vương Tuấn Khải thật sự rất ghét Phương Ngữ Vi, nhưng giờ phút này thì anh cực kỳ cám ơn cô! Thật sự là đến rất đúng lúc! Quả thật là thần trợ công!

Vương Nguyên: “…” Cậu không còn gì để nói cả, cái gì cũng bị Vương Tuấn Khải nói hết rồi, trong miệng toàn là lý lẽ, cậu còn nói gì được nữa? Phản đối thì có vẻ không được phúc hậu lắm, nếu đã đồng ý giúp thì nên giúp người ta đến cùng, diễn cho thật tốt, không được lùi lại.

Vương Nguyên nghĩ đi nghĩ lại, dù sao cả hai cũng đều là đàn ông, hình như thân mật một chút cũng không sao cả, nếu muốn nói là chịu thiệt thòi thì phải là Vương Tuấn Khải chịu thiệt thòi mới đúng, Vương Tuấn Khải được rất nhiều người thích mà, trông thế nào cũng giống như là mình được lợi nhỉ!

Sau khi Vương Nguyên “suy nghĩ cẩn thận” xong, cười với Vương Tuấn Khải nói: “Ừ, em biết rồi, cứ làm như anh nói đi, nhất định em sẽ không để cô ấy nhìn ra sơ hở đâu.” Dù thế nào mình cũng không thể để Vương Tuấn Khải cưới một người phụ nữ như vậy về nhà được, quá lãng phí, rõ ràng Vương Tuấn Khải xứng đáng có được một người tốt hơn thế nhiều.

(Trời, rốt cuộc cậu đã suy nghĩ cẩn thận thế nào vậy!)

“…” Vương Tuấn Khải không còn biết nói lại thế nào. Mấy thứ anh vừa nói đều chỉ là những cái cớ rất vớ vẩn, trên đời này, chí ít là ở Trung Quốc, phần lớn các cặp vợ chồng tương đối dè dặt đúng mực, chả mấy ai ôm ấp hôn hít trước mặt người khác. Thật ra anh cũng chỉ nói năng tùy tiện thôi, không trông chờ vào việc Vương Nguyên sẽ đồng ý, ngờ đâu…

Có phải anh nên vui mừng vì Tiểu Nguyên của anh rất “ngu ngốc” không, đúng là dễ bị lừa, ừm, có điều cái dáng vẻ ngơ ngác kia cũng đáng yêu quá ~

Đáng thương thay, Vương Nguyên không am hiểu lắm về phương diện này. Cậu tưởng người có tiền thường đi theo trào lưu tây hóa, cho nên vợ chồng ôm ấp hôn hít nhau trước mặt người khác có thể là chuyện rất bình thường. Hơn nữa cậu vô cùng tin tưởng Vương Tuấn Khải, nếu Vương Tuấn Khải đã nói vậy, cậu tin ngay.

Phương Ngữ Vi thu dọn hành lý của mình xong thì đi lên tầng ba gặp Vương Thiếu Văn, thăm Vương Thiếu Văn là lý do cô dùng để đến Vương gia ở một thời gian. Đây là cái cớ mà cô và ba mẹ đã bàn bạc kỹ lưỡng, trước khi đi Phương Khuê và Lý Nhã Cầm cứ dặn dò cô mãi, nói là nếu muốn gả vào Vương gia, có được sự ủng hộ của Vương Thiếu Văn là điều rất quan trọng, được ông yêu thích thì sau này kết hôn sẽ dễ dàng hơn.

Chính Phương Ngữ Vi cũng thấy rất có lý. Vương Thiếu Văn lớn tuổi rồi, hơn nữa còn bệnh nặng phải nằm trên giường suốt, dựa theo tình hình của ông, chắc là rất mong mỏi sớm ngày có cháu nội. Dù sao sức khỏe của ông cũng không tốt, chả biết sẽ đi vào ngày nào, cho nên nhất định nỗi khát khao có cháu nội sẽ không nhỏ.

Phương Ngữ Vi cảm thấy đây là một điểm rất tuyệt để ra tay. Cô đã nghĩ ra rất nhiều cách, làm Vương Thiếu Văn chấp nhận đề nghị để cô sinh con cho Vương Tuấn Khải chính là một trong số đó.

Chỉ cần có con, vậy thì cái gì cũng có hết, cái nhà này sớm muộn gì cũng là của cô. Cô còn trẻ, Vương Thiếu Văn thì có vẻ không còn sống được bao lâu, đến lúc đó cô không cần hầu hạ trưởng bối, sẽ trở thành chủ nhân chân chính của cái nhà này.

Cách nghĩ của cô đúng là hay thật, nhưng cô không biết, trước đây Vương Tuấn Khải có thể kết hôn nhanh chóng với Vương Nguyên chính là do Vương Thiếu Văn thúc giục anh đấy. Nếu so sánh với Vương Tuấn Khải thì Vương Thiếu Văn càng không muốn Phương Ngữ Vi gả về nhà mình, ai cũng được, chỉ cần không phải cô! Nếu không Vương Thiếu Văn cảm thấy nhất định mình sẽ tức chết ngay lập tức! Đây chính là lịch sử tối tăm khiến ông phải khắc cốt cả đời, trước đây gai mắt với tôi, vậy thì giờ đừng hòng muốn tôi coi trọng các người! Cút xa được bao nhiêu thì cút xa bấy nhiêu cho tôi!

“Chú Vương!” Phương Ngữ Vi mang quà vào phòng của Vương Thiếu Văn. Phòng của Vương Thiếu Văn được thiết kế đặc biệt, nếu nói là phòng ngủ, nó càng giống một phòng bệnh cao cấp hơn, bên trong có rất nhiều dụng cụ.

“Là Ngữ Vi à, sao cháu tới đây?” Vương Thiếu Văn tựa lưng vào đầu giường, cầm tờ báo trong tay. Hôm nay tinh thần ông không được tốt lắm, định ăn trưa xong sẽ xuống sân đi lại một chút, không ngờ đột nhiên nghe được tin Phương Ngữ Vi tới đây!

Trong lòng Vương Thiếu Văn như có hàng vạn con ngựa chạy rầm rầm, nhưng trên mặt thì vẫn mỉm cười: “Đã lâu rồi cháu không đến thăm Chú Vương, dạo này bận rộn lắm hả?”

“Không phải cháu đã rút ra một chút thời gian rảnh đến thăm chú rồi sao.” Phương Ngữ Vi làm bộ ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, trò chuyện với Vương Thiếu Văn vô cùng thân mật. “Chú Vương, gần đây chú thấy sao, có khỏe hơn chút nào không?”

Vương Thiếu Văn cũng giả bộ vui mừng, nói: “Khỏe hơn nhiều, dạo này thời tiết ấm áp, có thể ra ngoài đi lại rồi.”

“Vậy thì cháu yên tâm rồi.” Phương Ngữ Vi cũng lộ vẻ vui mừng trên mặt.

Hai người diễn kịch mà y như thật vậy.

Phương Ngữ Vi cảm thấy lão già này sống chết thế nào kể ra cũng chẳng liên quan đến cô nhiều lắm, nếu không phải vì có mục đích riêng, cô cũng không phải mất thời gian để ngồi đây hầu chuyện lão đầu này đâu.

Vương Thiếu Văn thì càng tuyệt tình hơn. Thật ra ông hận không thể làm Phương Ngữ Vi mau chóng đi chết đi, vậy thì con trai mình được giải thoát vĩnh viễn rồi.

Sau mười lăm phút hai người trò chuyện “ấm áp ôn hòa” với nhau, Phương Ngữ Vi nhẹ nhàng nói: “Anh Vương vừa bảo cháu xuống ăn cơm. Chú Vương đã ăn chưa, nếu chú chưa ăn, để cháu ở đây ăn cùng chú.”

“Không cần đâu, chú ăn chậm lắm, mà bây giờ chú vẫn chưa đói.” Vương Thiếu Văn vội vàng từ chối, trong lòng thì nôn ọe, cô ở đây làm tôi không thể nuốt nổi đấy biết không, đúng là mất khẩu vị.

Tất nhiên Phương Ngữ Vi cũng mong vậy. Cô vẫn có nhiều thời gian để lấy lòng nịnh nọt Vương Thiếu Văn, bây giờ phải tập trung đối phó với đôi “vợ chồng” kia mới là chuyện quan trọng hơn nhiều.

Phương Ngữ Vi đi rồi, Vương Thiếu Văn gọi quản gia đến hỏi: “Cô ta muốn ở đây bao lâu?” Cút sớm một chút mới được chứ!

“Cô ta không nói, nhưng chắc là sẽ không nhanh đâu.” Vẻ mặt quản gia đầy quỷ dị nói. “Có điều tôi vừa thấy hình như thiếu gia rất vui sướng thì phải.”

“Cái gì?” Cả người Vương Thiếu Văn không thể thoải mái lên được.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s