[KN] KHYCCTTBD – Chương 21 + 22

Chương 21

“Ai cũng có lúc nhìn nhầm, không phải lỗi của em đâu, Thanh Thanh.” Châu Tiểu Ba vỗ vào tay Vương Thanh Thanh, sau đó định ném chiếc đồng hồ kia lại cho Vương Nguyên, đeo một chiếc đồng hồ giả để tự làm mình mất mặt, ha ha.

“Anh đừng làm ẩu!” Vương Thanh Thanh đẩy tay Châu Tiểu Ba ra, cau mày nói. “Chiếc đồng hồ này đắt tiền lắm, nếu có vết xước sẽ bị giảm giá trị đấy!” Nếu sản phẩm của Rolex mà được giữ gìn tốt, qua mỗi năm sẽ càng có giá hơn, đồng hồ đeo tay Rolex rất được mọi người chào đón mà.

“Ý cô là, đây là thật?” Tất cả mọi người xung quanh đều trừng to mắt, mấy cô bạn gái thì không biết tình hình, nhưng những người bạn cùng phòng với Vương Nguyên thì không thể tin nổi, Vương Nguyên chỉ là dân chúng bình thường thôi mà, cậu tuyệt đối không thể mua được! Thực sự cậu có người bạn nhiều tiền như thế sao?

“Đương nhiên là thật rồi!” Vương Thanh Thanh nhìn chiếc đồng hồ, thở hắt ra, tay cô cũng run rẩy theo, cô rất sợ làm hỏng thứ quý giá này, tuy Rolex nổi tiếng là nhãn hiệu với chất lượng rất bền, nhưng cô vô cùng hồi hộp khi cầm trong tay một thứ quá ư là xa xỉ mà.

Châu Tiểu Ba cảm thấy mình không còn ngẩng đầu lên nổi, giờ thì phải làm sao đây, có điều cậu ta vẫn chưa chết tâm, một mực khẳng định Vương Nguyên không thể đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền như vậy, rồi đen mặt hỏi Vương Thanh Thanh: “Vậy em nói nhìn nhầm là sao? Em nhìn kỹ lại xem, đã lâu em không làm việc này, có lẽ là do không quen tay.”

“Làm sao mà em nhìn nhầm được!” Châu Tiểu Ba nghi ngờ chuyên ngành mà cô dày công tu dưỡng như vậy khiến Vương Thanh Thanh bất mãn. “Em nói nhìn nhầm, là nhìn nhầm kiểu dáng, em tưởng trị giá khoảng mười vạn, thật ra không phải.”

“Kiểu dáng này là day-date, thuộc loại chỉ được sản xuất vào ngày chủ nhật, nhìn từ xa thì có vẻ giống loại được sản xuất vào ngày thường, kỳ thực giá trị kém xa, thậm chí còn chênh lệch nhau khoảng mười lần. Nếu chiếc đồng hồ này không phải bảy mươi tám mươi vạn, thì cũng phải bốn mươi năm mươi vạn. Em không nhớ giá trị cụ thể, nhưng xấp xỉ cũng phải được như thế!” Vương Thanh Thanh cẩn thận cầm đồng hồ trả cho Vương Nguyên, vẻ mặt cực kỳ hâm mộ. “Đeo một thứ quý giá như vậy trên tay là cảm giác gì nhỉ?”

Vương Nguyên đã hoàn toàn ngây ngốc, cậu cảm thấy mình đang nghe thiên thư vậy: “… Cô nói là bốn mươi năm mươi vạn?”

“Đúng vậy, cũng phải xấp xỉ giá đó, chắc là không chênh lệch nhiều lắm đâu.” Vương Thanh Thanh rất tự tin. “Anh giữ gìn cẩn thận đó.”

Những người còn lại đều đã choáng váng, nhiều tiền như vậy, bọn họ phải làm việc bao lâu mới có được? Các bạn học của Vương Nguyên đều không thể tưởng tượng nổi, một nhân viên trí thức mà tiền lương mỗi tháng khoảng năm, sáu nghìn lại đeo một chiếc đồng hồ mấy chục vạn, đây chính là con số bằng với tiền lương mười năm của cậu đấy!

Một cô bạn gái trong số đó hỏi nhỏ bạn trai mình bên cạnh: “Người bạn này của anh là thổ hào à?”

“Không phải đâu, nhà cậu ta làm gì có tiền, cha mẹ đều bình thường, trong nhà còn có em trai em gái, học phí của cậu ta đều là tự cậu ta làm thêm kiếm được đấy.”

Hai người này nói rất nhỏ, Vương Nguyên không nghe thấy, nhưng dù họ có nói to đến đâu, có lẽ cậu cũng không có tâm tư để nghe, cậu đã bị mức giá kia làm cho mơ màng rồi.

Cậu biết rất rõ là Vương Tuấn Khải có nhiều tiền, anh cũng rất hào phóng với cậu, lúc kết hôn còn cố sống cố chết muốn tặng cổ phần trong công ty, tặng nhà, tặng tiền cho cậu, khó khăn lắm cậu mới từ chối được, nhưng giờ lại nhận một chiếc đồng hồ đắt tiền thế này.

Thật sự là rất đắt tiền, trong lòng Vương Nguyên có phần không chịu nổi, xưa nay cậu chưa từng biết, một chiếc đồng hồ mà có thể đắt đến mức này.

Không phải đã nói là rất rẻ sao, mấy lời của Vương Tuấn Khải thật sự không thể tin được!

Lúc trước chính vì nghe anh nói là rẻ nên cậu mới nhận, không phải cậu già mồm, mà là cậu không dám đeo những thứ đắt tiền! Bị người ta chú ý đến rồi cướp giật thì phải làm sao?

Thật ra Vương Tuấn Khải cũng đâu nói linh tinh, anh thật sự không hề thấy chiếc đồng hồ này đắt một chút nào, khi anh tặng đồng hồ cũng đã suy xét đến tâm tình của Vương Nguyên, đã đặc biệt chọn cái không đắt rồi, đương nhiên, cái không đắt này là nói theo tiêu chuẩn của Vương Tuấn Khải.

Đối với người bình thường, đúng là Rolex rất đắt, nhưng trong số những loại đồng hồ nổi tiếng trên thế giới, nó không phải là loại đứng đầu, bên trên nó còn có hơn mười loại đồng hồ cao giá hơn. So sánh với đồng hồ của Vancheron Constantin hay Patek Philippe, đừng nói là bốn mươi năm mươi vạn, đồng hồ giá bốn trăm năm trăm vạn cũng có, chính anh cũng có khoảng mười cái mà.

Cho nên mới nói, Vương Tuấn Khải thật sự cảm thấy cái mình tặng là quá rẻ, quả đúng là làm Tiểu Thư của anh phải tủi thân.

Có điều anh cũng không vội, cứ từ từ là được, anh muốn từ từ bồi dưỡng khái niệm tiêu tiền cho Tiểu Thư của anh, tiền mình kiếm được chính là để người nhà tiêu xài mà, không tiêu thì kiếm nhiều như vậy làm gì, bệnh thần kinh à.

Qua một lúc lâu sau, Vương Nguyên mới phục hồi lại, rồi cậu phát hiện tất cả mọi người trên bàn đều đang nhìn về phía cậu, có người thì nhìn đồng hồ trên tay cậu, có người thì nhìn chằm chằm vào mặt cậu.

“À…” Vương Nguyên hơi xấu hổ, cậu biết tại sao mọi người đều nhìn mình. “Lúc bạn tớ tặng thực sự có nói là rất rẻ, tớ không biết nó đắt như vậy, tớ mù tịt về mấy loại hàng hiệu này.”

“Tớ đã nói mà, sao thằng nhóc cậu lại có thể vào tổng công ty của Vương Thị nhanh như thế, nhất định là quen được nhân vật lớn nào đúng không?” Một người bạn hâm mộ nói. “Người bạn này của cậu cũng giỏi thật đấy, thật sự không nói gì với cậu à, tặng một thứ đắt như thế mà không nói giá, cậu không biết gì còn tưởng là đồng hồ bình thường, vạn nhất không cẩn thận làm mất hay tặng người khác, chắc là đau lòng lắm! Ở quê tớ, một cái đồng hồ này của cậu có thể mua được hai căn nhà đẹp đấy!”

“Phải đó, nhất định người bạn này của cậu không phải nhiều tiền bình thường, mà là cực kỳ cực kỳ nhiều tiền!” Một người bạn khác nháy mắt với cậu. “Tớ nói này, không phải cậu quen được thiên kim nhà giàu nào chứ? Thật sự chỉ là bạn bình thường, không phải bạn gái hả?” Ngữ khí kia phải nói là vô cùng ái muội.

“Nếu tớ có bạn gái, chắc chắn hôm nay sẽ đưa đến.” Vương Nguyên nhìn khắp xung quanh. “Các cậu đều đưa người nhà đi cùng, chẳng lẽ tớ lại không?” Nói xong cậu đeo đồng hồ vào tay thật cẩn thận, xem ra sau này phải chú ý nhiều hơn, bình thường sẽ không đeo nữa, thật sự trong lòng không thể tiếp nhận nổi, làm mất thì phải làm sao đây.

Châu Tiểu Ba không biểu hiện ra mặt điều gì, nhưng khóe mắt thì không rời khỏi chiếc đồng hồ của Vương Nguyên, ước ao đố kỵ thì khỏi cần nói, cậu ta chỉ hận chiếc đồng hồ này không phải là người khác tặng mình.

Trong lòng đang cực kỳ tối tăm, đúng lúc nghe thấy Vương Nguyên nhắc đến bạn gái, vì thế Châu Tiểu Ba lại cong môi lên cười lạnh: “Tặng đồ đắt tiền như vậy, thấy thế nào cũng không giống bạn bè bình thường. Nếu không phải bạn bè bình thường, vậy có lẽ quan hệ là…” Ý vị rất là sâu xa.

Mọi người nghe xong đều cảm thấy rất có lý, cũng phụ họa theo: “Đúng vậy đúng vậy, Vương Nguyên, cậu đừng giấu nữa, nhất định là có bạn gái rồi đúng không! Nhất định là thiên kim tiểu thư nhà nào rồi!”

Châu Tiêu Ba tiếp tục cười lạnh: “Chắc không phải thiên kim tiểu thư nào đâu, nếu là thiên kim tiểu thư, sao Vương Nguyên lại không dẫn đến đây chứ, rất vẻ vang mà. Có điều nếu không phải thiên kim tiểu thư, vậy…” Nói xong, còn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Vương Nguyên. “Tôi nói này Vương Nguyên, trước kia cậu đâu phải người như vậy.”

Ở đây không có ai ngu ngốc hết, Châu Tiểu Ba có ý gì, tất cả đều hiểu rõ. Ý cậu ta là: Rất có thể Vương Nguyên được một phú bà nào đó bao dưỡng rồi!

Không khí lạnh xuống một chút, Vương Nguyên tức muốn hôn mê tới nơi, cậu thật sự không ngờ cuộc hội họp với bạn bè lại hội họp thành ra thế này, chỉ muốn nổi nóng đánh người, nhưng vẫn cố nhịn xuống. Đây là cuộc họp lớp để chia tay Triệu Hiểu Quân, cậu không muốn phá hỏng, dù có muốn phá hỏng, người kia cũng không phải là cậu.

Vì thế, cậu điều chỉnh lại tâm tình một chút, rồi quay sang cười lạnh với Châu Tiểu Ba: “Có câu trí giả gặp trí, nhân giả gặp nhân, vậy thì đương nhiên dâm giả cũng sẽ gặp dâm rồi. Hai năm không gặp, đúng là lỗ thủng trong não cậu càng ngày càng to, ban đầu thì bảo đồng hồ của tôi là giả, sau đó lại bôi nhọ cuộc sống riêng tư của tôi, tôi thật sự rất bội phục mấy cái tư tưởng kỳ quái của cậu đấy!”

“Cậu nói cái gì? Tôi bôi nhọ cậu? Tôi cần thiết phải bôi nhọ cậu à?” Giọng nói của Châu Tiểu Ba đột nhiên toáng lên. “Tôi dám đánh cược, suy đoán của tôi là đúng chín phần, nhất định cậu có loại quan hệ xấu xa đó, ai lại đi tặng một thứ đắt tiền như thế cho cậu?”

“Châu Tiểu Ba, hai năm không gặp, cậu vẫn chẳng thay đổi gì. Tiểu Thư là người thế nào, tất cả mọi người đều biết rõ.” Đột nhiên, sau lưng hai người có một giọng nam êm tai vang lên. “Cái thói xấu nói năng linh tinh này của cậu thật sự phải sửa đi.”

5522Barres_fleurs__7_

Chương 22

Nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, Vương Nguyên căng thẳng hẳn lên, cậu cũng không biết mình có còn thích người này nữa không, có điều tâm tình khi gặp lại người yêu cũ là rất phức tạp, từ từ quay đầu lại, quả nhiên, chính là một người mà mình rất quen thuộc.

“Ha ha, là Chung Khải hả.” Châu Tiểu Ba bị mất hết thể diện, sắc mặt cực kỳ khó nhìn. “Có ai không biết cậu và Vương Nguyên thân nhau, đương nhiên cậu sẽ nói giúp cậu ta, chắc cậu cũng chả biết rõ là chuyện gì đâu.”

Chung Khải cười nhẹ: “Nói như thể cậu biết rất rõ vậy, cậu tận mắt nhìn thấy, hay tận tai nghe được? Vương Nguyên chỉ nói là một người bạn của cậu ấy, cậu lại tự não bổ ra nhiều thứ xấu xa như thế. Dâm giả gặp dâm, đúng là không sai chút nào.”

“Cậu!” Bị sỉ nhục ngay trước mặt nhiều người như thế, làm sao mà Châu Tiểu Ba chịu được, muốn giơ nắm đấm đánh người, có điều không phải đánh Vương Nguyên, mà là Chung Khải.

Nhưng nắm đấm của cậu ta vừa mới lao đến, đã bị Chung Khải chặn lại, hạ giọng xuống: “Chú ý hoàn cảnh, Hiểu Quân không mời cậu đến đây để đánh nhau! Mọi người đều đang nhìn đấy!” Nói xong thì hất cằm về phía Triệu Hiểu Quân, tỏ ý chủ nhân của bữa tiệc này cũng đã nhận ra dị trạng ở đây, ầm ĩ thêm nữa sẽ khiến tất cả đều khó chịu.

Châu Tiểu Ba nhẫn nhịn cục tức này, chỉ tay về phía Chung Khải và Vương Nguyên: “Nể mặt Hiểu Quân, chuyện hôm nay coi như xong, các cậu cứ chờ đấy!”

Cậu ta nói vậy thật đúng là đảo lộn trắng đen, chỉ cần là những người có chút khái niệm thị phi đều không cảm thấy cậu ta có lý, quả đúng là cố tình gây sự mà, không khí của buổi tiễn bạn đang tốt đẹp lại trở nên căng thẳng, thật đúng là con chuột chuyên phá hoại.

Có điều, mọi người vẫn đặt những lời Châu Tiểu Ba vừa nói về Vương Nguyên trong lòng. Dựa vào hoàn cảnh của Vương Nguyên, đúng là rất khó để quen biết một người bạn có tiền như vậy, hầu như ai cũng cảm thấy, dù sự thật không xấu xa hoàn toàn như Châu Tiểu Ba nói, nhưng có lẽ cũng không tốt đẹp hơn là bao. Lúc còn đi học, thật sự Vương Nguyên rất thật thà hiền lành, tự mình làm thêm để nộp học phí, thế nhưng đã tốt nghiệp hai năm rồi, con người luôn luôn thay đổi, sau khi bước chân vào xã hội, sao có thể còn thật thà hiền lành như hồi đi học.

Mọi người lại bắt đầu quan sát cách ăn mặc của Vương Nguyên. Nếu đeo được một chiếc đồng hồ đắt tiền như thế, có lẽ quần áo cũng không rẻ, có điều mọi người đều không có nghiên cứu gì nhiều về trang phục. Hôm nay Vương Nguyên mặc âu phục màu đen, trông chất liệu có vẻ rất tốt, giá trị cụ thể thế nào thì không ai biết, nhưng nhìn qua cũng không rẻ đâu, dù gì trông chất liệu cũng tốt hơn nhiều so với âu phục của Châu Tiểu Ba.

Vương Nguyên cũng không quan tâm mọi người đang quan sát cậu, cậu đứng lên chào hỏi Chung Khải. Trong mắt bạn bè, cậu và Chung Khải là bạn thân của nhau.

“Em ngồi đi, anh đến bàn anh vừa ngồi trước, lát nữa nói chuyện.” Chung Khải vỗ vào vai Vương Nguyên rồi rời đi.

Vương Nguyên ngồi xuống mà tâm tình rối rắm: Không phải anh ta nói không đến sao, sao đột nhiên lại đến? Lát nữa nói chuyện? Nói chuyện gì? Giữa hai người còn có chuyện gì để nói sao?

Lúc này mọi người cũng đã đến đông đủ, đồ ăn được mang lên. Mọi người ăn ăn uống uống kính rượu mời rượu, không khí cũng khá tốt.

Ăn được một lúc,  Vương Nguyên nhận được điện thoại của Vương Tuấn Khải. Vì trong phòng quá ồn, cho nên cậu ra ngoài nghe điện thoại.

“Alô, sao vậy, sao lại gọi vào lúc này?”

“Hơi nhớ em.” Hiển nhiên, Vương Tuấn Khải nói câu này cực kỳ trôi chảy.

“…” Mặt Vương Nguyên hơi nóng, bất kể đã nghe mấy câu kiểu này bao nhiêu lần, cũng cảm thấy rất xấu hổ.

“Tụ họp sao rồi?”

“Cũng tạm, đều là bạn học cũ, ôn chuyện thôi.”

“À… Vậy…” Vương Tuấn Khải ấp úng.

“… Anh ta đến đây.” Vương Nguyên biết Vương Tuấn Khải muốn hỏi gì.

“…” Đầu điện thoại bên kia trầm mặc.

“Không sao đâu, em vẫn ổn, em cứ tưởng gặp anh ta sẽ khó chịu, thật ra cũng không có gì, ngoại trừ hơi căng thẳng ra, cũng không có gì đặc biệt đâu, mọi chuyện đã qua lâu rồi.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật.” Vương Nguyên còn nói đùa. “Dù sao em cũng không thể tự thắt cổ ở đây chứ.”

Hai người lại nói chuyện một lúc lâu nữa Vương Tuấn Khải mới cúp điện thoại, không hiểu sao, đột nhiên Vương Nguyên có cảm giác như bị tra hỏi, cảm thấy hơi buồn cười.

Ấy, quên hỏi chuyện cái đồng hồ rồi!

Vương Nguyên nhìn thứ đồ xa xỉ trên cổ tay, tâm tình phức tạp.

“Bị tra hỏi à?” Bất chợt, một giọng nói vang lên đằng sau.

Vương Nguyên giật mình, quay người ra sau, quả nhiên là Chung Khải.

“Đừng căng thẳng.” Chung Khải cười đi tới, đứng tựa vào bức tường bên cạnh Vương Nguyên hút thuốc. “Anh chỉ muốn nói chuyện với em. Chúng ta đã lâu không gặp nhau, sắp một năm rồi nhỉ?”

“… Ừm.” Vương Nguyên cũng tựa lưng vào tường, tránh phải nhìn thẳng vào Chung Khải. “Lúc nãy cám ơn anh.”

“Không có gì phải cám ơn cả, em vốn không phải người như vậy, anh chỉ nói thật thôi.” Chung Khải phả một làn khói ra. “Một năm qua em sống thế nào?”

“… Rất tốt.”

“Cũng phải.” Chung Khải nghiêng đầu nhìn Vương Nguyên. “Nhìn dáng vẻ của em là biết, chắc là sống rất tốt.”

Vương Nguyên không biết phải nói gì tiếp mới được, bèn vòng vo chuyển đề tài. “Anh hút thuốc từ bao giờ vậy, em nhớ trước đây anh ghét hút thuốc nhất.”

“Sắp được một năm rồi.”

Một năm, đúng vào khoảng thời gian hai người chia tay…

Có vẻ đây không phải đề tài tốt, trong nhất thời Vương Nguyên cũng không biết nói gì nữa.

“Sao không nói gì, trước đây chúng ta không phải thế này.” Chung Khải lại hút một hơi thuốc. “Sao em không hỏi một năm nay anh sống thế nào?”

Vương Nguyên vẫn không nói gì, cậu có hỏi vậy hay không cũng chẳng để làm gì, bất luận Chung Khải sống thế nào cũng không liên quan đến cậu mà, hai người không còn quan hệ gì với nhau hết.

Vương Nguyên im lặng, Chung Khải cũng bắt đầu im lặng, hai ngườ chỉ tựa lưng vào bức tường im lặng không nói. Cứ như vậy được một lúc, Chung Khải cũng hút hết điếu thuốc, anh tự trả lời câu hỏi vừa rồi của mình: “Anh cũng sống rất tốt.”

“Vậy là tốt rồi.” Vương Nguyên thở dài trong lòng một hơi. Lúc trước vẫn cứ canh cánh trong lòng, hôm nay lại gặp mặt lại nói chuyện, rốt cuộc cũng có thể buông bỏ, cả hai đều sống tốt, vậy là được rồi.

“Vào trong đi.” Chung Khải hơi hất cằm với Vương Nguyên.

“Ừ.” Vương Nguyên đi tới cửa thì phát hiện Chung Khải không đi cùng. “Anh thì sao?”

“Anh nghiện thuốc lá hơi nặng, muốn hút một điếu nữa, em vào đi.” Chung Khải mỉm cười.

Vương Nguyên gật đầu rồi đi vào, để lại một mình Chung Khải đứng ngoài hành lang.

Đương nhiên Chung Khải không hút thuốc nữa, anh chỉ nhắm mắt tựa lưng vào tường, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Cuối cùng cũng được gặp lại người kia…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s