[KN] KHYCCTTBD – Chương 23 + 24

Chương 23

Chung Khải đứng một mình tựa lưng vào tường. Anh nhắm mắt lại, khắc thật sâu hình dáng Vương Nguyên vào trí óc, một năm rồi, một năm không gặp, cậu vẫn giống như trong ký ức.

Không, trông có vẻ có sức sống hơn nhiều.

Còn mình thì sao, trong một năm này, hút thuốc uống rượu đều thành thạo, cả người cũng tiều tụy đi không ít.

Hối hận ư? Hình như có hối hận, trong lòng vẫn rất thích cậu, thế nhưng nếu có cơ hội lựa chọn một lần nữa, mình vẫn sẽ quyết định như vậy.

Tình yêu có tốt đẹp đến đâu cũng không thể vượt qua được áp lực tiền bạc, không có tiền bạc, tình cảm sâu đậm đến mấy cũng tàn lụi. Nếu khi đó lựa chọn tiếp tục cùng Vương Nguyên, có lẽ tình trạng của hai người còn không bằng hiện tại. Bây giờ chia tay rồi, tuy trong lòng có chút nuối tiếc, nhưng cũng coi như sống vẫn ổn.

Chung Khải tự giễu trong lòng: Có lẽ Vương Nguyên đã phớt lờ mối tình này từ lâu rồi, mình vẫn nhớ nhung thế này thật sự hơi buồn cười, là chính mình cô phụ mối tình đó, chẳng trách ai được.

Lúc cuộc hội họp sắp kết thúc, Chung Khải mới quay lại, đa phần mọi người bên trong đều uống đến mức xiêu xiêu vẹo vẹo. Triệu Hiểu Quân đang ôm một đám người khóc tu tu, trong miệng toàn là những lời lưu luyến không nỡ.

“Được rồi, đàn ông con trai gì mà khóc lóc như thế này. Nếu cậu thật sự không nỡ, vậy thì ở lại xây dựng cống hiến cho tổ quốc là được rồi, còn ra nước ngoài làm gì!”

“Con gái nước mình tốt đẹp mọi mặt, cũng rất chu đáo cẩn thận, sao cậu phải ra nước ngoài để lấy một cô da dẻ sần sùi chứ ~”

“Đúng đó đúng đó!”

Rất nhiều người đều đang ồn ào vui đùa trêu chọc nhau.

Thời gian trôi qua rất nhanh, cuối cùng cuộc tụ họp cũng kết thúc khi chưa đến ba giờ chiều, mọi người bá cổ choàng vai đi ra ngoài, có mấy người đã gọi taxi, có người thì đi xe bus, cũng có người tự lái xe về hoặc là để vợ hay bạn gái lái xe, còn có một vài người nhờ nhân viên nhà hàng lái xe đưa về hộ, đại đa phần đàn ông đều uống say túy lúy, không thể tự lái xe được.

Tuy Triệu Hiểu Quân cũng uống hơi nhiều, nhưng đầu óc vẫn đủ tỉnh táo để suy nghĩ. Cậu ta quan tâm hỏi mọi người định về thế nào, còn gọi giúp mấy chiếc xe, rồi đến lượt Vương Nguyên: “Vương Nguyên à, cậu lái xe tới đây hay thế nào, có cần tớ gọi một chiếc xe cho không?”

“Tớ đi nhờ xe của bạn tới đây.” Vương Nguyên vội vàng xua tay. “Không cần để ý đến tớ đâu, tớ bảo anh ấy tới đón là được rồi.”

Cậu vừa nói xong, những người vừa ngồi cùng bàn với cậu bắt đầu mang một ánh mắt kỳ quái. Những người khác thì còn tạm, nhưng mà Châu Tiểu Ba, cậu ta không thể nào áp chế được sự khó chịu trong lòng, không biết là vì uống nhiều rượu quá hay là cố ý, mà dùng âm lượng để tất cả mọi người có mặt ở đây đều nghe thấy, nói toáng lên: “Ha ha, bạn cậu đưa cậu tới đây, bây giờ còn đến đón cậu, bạn gì mà phải đưa đi đón về như vậy, lúc nãy tôi không tiện nói cậu, nhưng không phải được bao dưỡng mà cậu có thể đeo được một chiếc Rolex mấy chục vạn sao? Còn mặc được bộ âu phục đẹp như thế? Chỉ bằng số tiền lương kia của cậu? Đến cả dây đồng hồ cũng không mua nổi đâu! Nếu cậu và người bạn mà cậu nói có quan hệ trong sạch, một người cũng không tin!”

Tất cả mọi người đều nhìn Vương Nguyên, hơn nữa còn chăm chú vào cổ tay cậu, đều muốn nhìn thử chiếc đồng hồ trị giá mấy chục vạn kia, thật hay giả đấy, mấy chục vạn? Nếu thật sự đắt như vậy, quả thật không thể là bạn bình Nguyênờng tặng được, mấy nghìn đã là rất tốt rồi, những mấy chục vạn, có thể mua được một chiếc xe rất xịn đấy biết không?

Ánh mắt mọi người nhìn Vương Nguyên cũng mờ ám dần, dù sao đã hai năm không gặp, con người bước chân vào xã hội xong có thể thay đổi như thế nào thật sự rất khó nói, lúc còn đi học có xuất sắc đến đâu, cũng không ngăn cản được hiện thực của xã hội, cậu sinh viên đã từng rất ngoan ngoãn này sẽ không sa đọa thật đấy chứ?

Nếu nói đến những người tin tưởng Vương Nguyên tuyệt đối trong sạch, tin tưởng vào nhân phẩm của cậu, tính toán cẩn thận ra cũng chỉ có Chung Khải và Triệu Hiểu Quân, còn những người khác thì hồi còn đi học cũng không có thâm giao gì với Vương Nguyên.

Chung Khải và Triệu Hiểu Quân vừa định nói hộ Vương Nguyên, bất chợt một giọng nam vang lên ở cửa:

“Tiểu Nguyên, anh đến đón em đây.”

5522Barres_fleurs__7_

Chương 24

Vì những lời của Châu Tiểu Ba, bầu không khí hơi căng thẳng một chút, đột nhiên một giọng nói vang lên, khiến tất cả mọi người đều quay sang nhìn về phía phát ra giọng nói, chính là ở cửa.

Vừa nhìn một cái, ai nấy cũng đều ngây ra, bởi vì người tới thật sự rất lóa mắt, nói theo cách khoa trương một chút thì phải là một người ngọc thụ lâm phong, khí vũ hiên ngang! Quả đúng là đẹp trai phóng khoáng lên đến tột đỉnh! Là một khuôn mặt mà mọi phụ nữ đều yêu mọi đàn ông đều hận!

Nếu là minh tinh, bình thường chỉ có thể được thấy trên TV, nhưng người trên TV và người ngoài đời hoàn toàn khác nhau! Giống như người vừa xuất hiện vậy, diện mạo hoàn toàn không kém gì so với minh tinh trên TV, khí chất cũng siêu cấp xuất chúng, so sánh với những người bình thường như bọn họ thì đúng là một trời một vực!

Vì anh thật sự quá đẹp trai, nên mọi người không thể tỉnh táo lại ngay lập tức được, cho đến tận khi Vương Thanh Thanh bịt miệng trừng to mắt kêu thất thanh: “Là Vương Tuấn Khải!”

Vương Tuấn Khải chính là danh nhân siêu cấp, do người trên TV và người thật có một sự khác biệt rất lớn, cảm giác về mọi mặt đều không giống, cho nên mọi người ở đây không nhận ra ngay được cũng là bình thường. Nhưng tên tuổi của Vương Tuấn Khải ai ai cũng biết, ở trên mạng anh cũng siêu cấp nổi tiếng, ngoại hình đẹp trai cực kỳ thu hút người khác, là tình nhân trong mộng của rất nhiều cô gái. Hơn nữa anh cũng từng có không ít scandal với các nữ minh tinh trong giới giải trí, đã lên trang đầu không biết bao nhiêu lần, cứ cách mấy tháng báo chí lại truyền ra tin tức nữ minh tinh nào sắp được gả vào nhà siêu cấp giàu sang quyền thế Vương gia.

“Trời…” Được nhìn thấy tận mắt một đại phú hào siêu cấp trong truyền thuyết! Mọi người bắt đầu xì xào với nhau, còn mục đích ban đầu thì đều quên sạch.

Thật ra trước đây bọn họ cũng đã được thấy anh rồi, chính là vào dịp kỷ niệm ngày thành lập trường đại học, nhưng khi đó Vương Tuấn Khải đang diễn thuyết trên sân khấu, bọn họ thì ngồi ở phía dưới, căn bản không thể thấy rõ mặt Vương Tuấn Khải, gặp cũng như không gặp.

Mấy người uống say khướt cũng không lên tiếng ồn ào nữa, phía sau Vương Tuấn Khải còn có hai, ba bảo kê mặc âu phục đeo kính râm mà, vừa trông đã biết không thể trêu chọc.

Đúng lúc này, giám đốc nhà hàng vội vã tới đây, nói với Vương Tuấn Khải vô cùng cung kính cẩn thận: “Vương tổng, hoan nghênh hoan nghênh, đúng là đã lâu không gặp, ngài tới dùng bữa phải không? Tôi đi chuẩn bị phòng cho ngài ngay!”

Vẻ mặt Vương Tuấn Khải không hề thay đổi, nói: “Không cần, tôi đến đây đón người!” Ở trước mặt người ngoài anh vẫn luôn mang vẻ mặt lạnh tanh như mặt than.

“Đón người?” Giám đốc nhà hàng hơi khó hiểu, là nhân vật lớn nào mà phải làm phiền tổng tài của tập đoàn Vương Thị đến đón? Nếu có vị khách nào lợi hại như vậy, chắc chắn các nhân viên trong nhà hàng phải báo cáo với ông ta rồi mới phải, sao ông ta là giám đốc mà không biết gì hết?

Trong lúc vẫn đang nghi hoặc, Vương Tuấn Khải đã đi hẳn vào trong phòng, mọi người gần đó vội vàng tránh đường tạo thành một lối đi. Vương Tuấn Khải tiếp nhận lễ ngộ của mọi người với mình một cách vô cùng tự nhiên, đi thẳng đến chỗ Vương Nguyên.

Tầm mắt của mọi người cũng dần dần nhìn về phía Vương Nguyên, trời ạ… Vừa rồi nghe anh nói đến đón “Tiểu Nguyên”, “Tiểu Nguyên” đó không phải là Vương Nguyên chứ? Mà người đến đón, không phải là Vương Tuấn Khải đang ở ngay trước mắt này chứ?

Chuyện này không khoa học!

Thế nhưng sự thật chính là không khoa học như vậy đấy. Vương Tuấn Khải đến trước mặt Vương Nguyên, khóe miệng giương cao: “Tiểu Nguyên, anh đến đón em đây!”

Vương Nguyên chỉ biết ngây ra nhìn Vương Tuấn Khải, sau đó nhìn trái nhìn phải, phát hiện tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn mình, cậu cảm thấy cả người không được thoải mái lắm, mình phải giải thích thế nào đây? “À… Sao anh lại đến đây?” Cậu thật sự không biết nên nói gì mới được, anh xuất hiện sẽ rất kỳ quái đó biết không, em đâu cần anh đến đón, em không muốn nổi tiếng chút nào!

Vương Nguyên đã có thể dự đoán được cuộc sống sau này của mình sẽ náo nhiệt như thế nào, hôm khác có cần thay số điện thoại di động không?

Thật ra Vương Nguyên vẫn còn tốt chán, chứ Châu Tiểu Ba thì quả thực trái tim như sắp nhảy ra ngoài. Cậu ta đoán Vương Nguyên bám víu vào một phú bà nào đó, ngờ đâu sự thật lại đáng sợ hơn cả tưởng tượng của cậu ta! Đây chính là Vương Tuấn Khải! Vương Tuấn Khải! Người đứng thứ hai trong danh sách các phú hào Trung Quốc do tạp chí Forbes bình chọn năm ngoái, nghe nói năm nay sẽ trở thành người đứng đầu, một phú hào siêu cấp chân chính đấy!

Châu Tiểu Ba vô cùng hối hận vì vừa rồi đã nói vậy, nếu đổi thành người khác, có lẽ cậu ta vẫn khăng khăng cho rằng Vương Nguyên được bao dưỡng, nhưng đây là Vương Tuấn Khải mà! Dù Vương Tuấn Khải là đồng tính luyến ái, muốn bao dưỡng đàn ông cũng sẽ không tìm đến Vương Nguyên biết không! Dạng người thế nào mà người ta không tìm được, liệu có thể để mắt đến cái loại như Vương Nguyên không?

Huống hồ Vương Tuấn Khải đã có không ít scandal, dù có nghe nói anh ta không có hứng thú với những ai trong giới giải trí, nhưng trông thế nào cũng thấy Vương Tuấn Khải là thẳng, có nhiều chuyện ái muội với các nữ minh tinh như thế cơ mà!

Xem ra vừa rồi những gì Vương Nguyên nói đều là thật, chiếc đồng hồ kia thật sự là do bạn cậu tặng. Tuy Châu Tiểu Ba không biết Vương Nguyên quen biết Vương Tuấn Khải như thế nào, nhưng có thể khiến đích thân Vương Tuấn Khải đến đón, nhất định là bạn rất tốt, đối với một phú hào như Vương Tuấn Khải, một chiếc đồng hồ trị giá mấy chục vạn chỉ là một con số bé tí ti thôi.

Châu Tiểu Ba bắt đầu lo lắng, cậu ta sợ những lời mình nói khi nãy bị Vương Tuấn Khải nghe thấy, nếu một người có tiền như thế thật sự muốn chỉnh mình, thì quá là dễ dàng.

Thật ra cậu ta chỉ lo lắng thừa thãi, lúc cậu ta nói xong Vương Tuấn Khải chỉ vừa đi đến cửa, đúng lúc nhìn thấy Vương Nguyên mới lên tiếng, đâu có nghe thấy cậu ta nói gì.

Hơn nữa Vương Nguyên cũng không phải người tích cực, dù sao cũng đâu sống chung với nhau, cậu sẽ không nhàm chán đến mức đi chỉnh cậu ta.

“Anh tiện đường.” Vương Tuấn Khải cười vô cùng dịu dàng. “Uống rượu à? Trông mặt em đỏ thế kia, đã bảo em uống ít thôi mà.”

“… Có uống một chút.” Vương Nguyên cảm thấy mặt mình nóng cháy, anh có cần thiết phải đứng ở đây tán dóc với em không?

Thật ra Vương Tuấn Khải có tiện đường gì đâu, anh gọi điện thoại đến thì nghe thấy Chung Khải cũng tới, cho nên rada mở hết công suất, dưới lời đề nghị đầy lương tâm của Thiên Tỉ, bắt đầu ăn diện thật đẹp đẽ, biến thành dáng vẻ của một người mẫu Vương  chuẩn, nhất định phải áp chế tình địch trên mọi phương diện khía cạnh!

Cũng đúng lúc để Tiểu Nguyên thấy, tên Chung Khải kia thua kém anh nhiều, quả thực là cách xa nhau một trăm tám mươi con phố đó biết không?

Tiểu Nguyên, em phải mở to mắt ra nhìn thật kỹ đấy! Anh ngọc thụ lâm phong hào hoa phong nhã như thế, ai đó trước kia của em căn bản không thể so sánh với anh đâu, nhìn kỹ rồi thì mau chạy vào vòng ôm của anh đi! Mau, mau lên nào!

Vương Tuấn Khải đang não bổ rất nhiều thứ ~

Hiện tại không ít cô gái đã mặt đỏ tim đập, được tiếp xúc gần với một người trong truyền thuyết đó, quả thực rất đáng để khoe khoang một trăm lần rồi lại một trăm lần ~ Thật muốn chụp ảnh chung quá!

Nhưng không chờ các cô gái hành động, đã có một cậu bạn hành động trước tiên – Triệu Hiểu Quân!

Không biết có phải do Triệu Hiểu Quân uống nhiều quá không, mà lại cực kỳ kích động chạy đến trước mặt Vương Tuấn Khải xin ký tên: “Vương tổng, em sùng bái anh lắm! Cuối cùng hôm nay cũng được gặp người thật, anh có thể ký tên cho em không?”

Mọi người xung quanh thật muốn che mặt, cậu là ai, Vương Tuấn Khải là ai, người ta có thể tùy tiện ký tên cho cậu à!

“Cậu là?” Vương Tuấn Khải cũng không từ chối ngay, hầu hết những người ở đây đều là bạn học của Tiểu Nguyên, anh phải lễ độ một chút để tạo ấn tượng tốt mới được.

“À, để em giới thiệu hai người.” Vương Nguyên vội vàng giới thiệu Triệu Hiểu Quân cho Vương Tuấn Khải, còn về Vương Tuấn Khải thì không cần phải giới thiệu, không ai là không biết anh hết.

“À ~ hóa ra là lớp trưởng mà Tiểu Nguyên vẫn nhắc đến.” Chủ nhân của ngày hôm nay đây mà, có vẻ Tiểu Nguyên rất quý mến người này, vậy thái độ của mình cũng phải tốt một chút, cho nên Vương Tuấn Khải bày ra một nụ cười vô cùng hòa nhã. “Ký ở đâu?”

“À à, ở ngay trên áo của em!” Triệu Hiểu Quân kích động muốn chết, không ngờ còn được ký tên thật sự. “Phải rồi Vương Nguyên, cậu quen biết với Vương tổng thế nào vậy, thằng nhóc cậu lợi hại thật đấy, làm ở Vương Thị chắc tốt lắm nhỉ!” Câu này thì cậu ta nói nhỏ vào tai Vương Nguyên.

“…” Vương Nguyên thật sự không biết trả lời thế nào, quan hệ của cậu và Vương Tuấn Khải không tiện để lộ mà.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s