[KN] KHYCCTTBD – Chương 11 + 12

Chương 11

Lúc Vương Tuấn Khải nghe được tin xong, sững sờ suốt một hồi lâu, anh nhìn Đới Tinh rồi nhíu mày nghiêng đầu hỏi Thiên Tỉ: “Cô ta nói ai?”

“Vương Nguyên.” Vẻ mặt Thiên Tỉ không hề thay đổi, nhưng anh biết sắp có người gặp xui xẻo.

Đới Tinh rất là khó hiểu, trọng điểm không phải là Bành Lương Văn sao? Vương Nguyên chỉ là một nhân viên nhỏ, việc cậu đi hay ở cũng không cần thiết phải để đích thân Vương Tuấn Khải phụ trách chứ, giám đốc trung tầng như Bành Lương Văn mới phải là đối tượng mà Vương tổng nên quan tâm không phải sao, đầu óc đặc trợ Kiều bị hồ đồ à? Trẻ tuổi hơn mà lại chức cao hơn cô, không phải là thân thích của Vương tổng chứ?

Sau khi Vương Tuấn Khải xác nhận đúng là Vương Nguyên xong, tâm tình thế nào có thể tưởng tượng được, người được anh nâng niu trong lòng bàn tay lại bị oan uổng như vậy! Đúng là phản rồi! (Ông anh, người ta đâu có biết cậu ấy là người của anh…)

“Đã điều tra xong chưa?” Sắc mặt Vương Tuấn Khải cực kỳ dọa người.

“Đã điều tra xong rồi, cũng đã xem video được ghi lại trong cameras.” Trước đây Đới Tinh chỉ cảm thấy tổng tài nhà mình lạnh lùng băng giá, đây là lần đầu tiên thấy Vương Tuấn Khải tức giận.

“Cô kể lại tỉ mỉ mọi chuyện cho tôi.” Ngón tay Vương Tuấn Khải không ngừng gõ xuống bàn, hiển nhiên vừa phẫn nộ lại vừa bực bội.

Đới Tinh kể lại sự việc một lần. Vừa rồi lúc đến điều tra, Bành Lương Văn vẫn ỷ vào lý lịch lâu năm rồi quát mắng mấy câu, cô đều nói hết với Vương Tuấn Khải, cũng không hề thêm mắm dặm muối, không thì sẽ có vẻ cô thiên vị, cố gắng thể hiện sự hào phóng ngay thẳng trước mặt Vương Tuấn Khải.

“Vương tổng, tôi biết giám đốc Bành là nhân viên cao tuổi trong công ty, lý lịch lâu năm hơn tôi, nhưng ông ta làm vậy quả thật không ổn, tôi không thể bao che cho ông ta chỉ vì ông ta là cấp dưới của tôi, tuy chỉ làm tổn hại đến nhân viên cơ sở, nhưng đó cũng là nhân viên của công ty, công ty nên bảo vệ mới phải.” Đới Tinh vô cùng chính nghĩa nói.

Tuy rằng Thiên Tỉ là một tấm gương tinh anh, nhưng cũng là vua bát quái, hầu hết các loại tin tức bát quái trong công ty anh đều biết, lúc nào rảnh rỗi đều sưu tầm đủ, cho nên từ lâu anh đã biết rõ chuyện Đới Tinh gai mắt với Bành Lương Văn, bây giờ lại thấy dáng vẻ một lòng vì tập thể của cô thì buồn cười, nhưng anh cố mím môi nhịn xuống.

Quả đúng Bành Lương Văn có lý lịch lâu năm, Vương Tuấn Khải vẫn luôn dành những đãi ngộ tốt cho các nhân viên lớn tuổi. Nếu là nhân viên cơ sở khác gặp phải loại chuyện này, có lẽ anh chỉ trừ chút tiền thưởng của Bành Lương Văn là xong, hầu như sẽ không giáng chức, có điều hiện tại người bị oan là Vương Nguyên thì không cần phải nói gì hết.

Vương Tuấn Khải nổi cơn tam bành nói với Thiên Tỉ: “Cậu đi kiểm chứng lại xem có phải thật không, nếu là thật, bảo lão già kia cút ngay! Đây là công ty nhà tôi hay công ty nhà ông ta? Ông ta còn không phải cổ đông!”

“Vâng!” Vương Tuấn Khải không biết, nhưng Thiên Tỉ thì đã nghe nói được không ít về cuộc sống cá nhân của Bành Lương Văn, anh cũng rất khó chịu với ông ta, nên đã đáp ứng vô cùng nhẹ nhàng.

“Còn cái gì Tinh Tinh ấy nhỉ?” Vương Tuấn Khải nhíu mày, anh không nhớ ra tên của đương sự còn lại là gì.

“La Tinh Tinh, mới vào công ty từ đầu tuần, tốt nghiệp đại học B, thành tích học tập rất tốt.” Đới Tinh vẫn mang dáng vẻ chính trực không chút tư tâm.

“Điều tra xong rồi thì bảo cô ta cút đi! Hôm nay cô ta có thể giá họa cho đồng nghiệp để trốn tránh trách nhiệm, sau này cũng có thể làm tổn hại đến lợi ích của công ty vì lý do khác! Cô ta làm mất tư liệu khách hàng quan trọng, công ty có thể tố cáo cô ta tội tiết lộ chuyện cơ mật của công ty! Bảo cô ta cút ngay!” So sánh với Bành Lương Văn, rõ ràng Vương Tuấn Khải càng ghét La Tinh Tinh hơn, Tiểu Thư của anh tốt bụng giúp đỡ cô ta, không thể ngờ được lại bị cắn ngược một cái, đúng là loại người độc ác! Anh hận không thể xé xác cô ta!

Cũng may đây là công ty của anh, nếu là ở công ty khác, không biết chừng Tiểu Thư của anh không thể được rửa oan!

Thiên Tỉ đi xử lý mọi chuyện theo lời Vương Tuấn Khải, Đới Tinh thì vẫn ở trong văn phòng của Vương Tuấn Khải để nói chuyện.

“Cô làm rất tốt.” Vương Tuấn Khải rất hài lòng về hành động hôm nay của Đới Tinh. “Tuy nhân viên tên là Vương Nguyên kia chỉ là nhân viên cơ sở trong công ty chúng ta, nhưng cậu ấy cũng là một phần của công ty, có cống hiến cho công ty mà lại bị uất ức, chúng ta cần phải động viên, bồi thường.”

“Đó là đương nhiên, tôi sẽ cho cậu ấy thêm tiền thưởng.” Đới Tinh không có hứng thú về Vương Nguyên, cô chỉ có hứng thú đối với chức vị để trống sau khi Bành Lương Văn bị đuổi thôi. “Nếu giám đốc Bành thật sự rời khỏi công ty, vậy chức vị của ông ta…”

“Cho Từ Tường thay thế, còn vị trí hiện tại của Từ Tường thì cô chọn người khác, thông báo cho bộ phận nhân sự xử lý một chút là được.” Thật ra Vương Tuấn Khải cũng không nhớ rõ tên của tất cả các giám đốc trung tầng trong công ty, mặc dù anh làm ở tổng công ty, nhưng bình thường phải quản lý cả tổng công ty cũng như những hạng mục cấp lớn của tất cả các công ty con và công ty chi nhánh, anh không thể nhớ hết các chức vị bên dưới tổng giám các bộ phận được, công ty anh có nhiều lắm. Nhưng các lãnh đạo ở chỗ Vương Nguyên làm việc thì anh nhớ rõ, không còn cách nào cả, bà xã đang làm ở đó mà.

“Vâng.” Đối với kết quả này, Đới Tinh hài lòng đến mức không thể hài lòng hơn được nữa, người mà cô ghét đã đi rồi, chắc chắn sau này thành tích của bộ phận mình sẽ càng tốt hơn!

“Được rồi, mọi chuyện phía sau cô cứ giải quyết cùng bộ phận nhân sự đi.” Vương Tuấn Khải vẫn chưa nguôi giận, có điều cũng chẳng có gì để nói cùng Đới Tinh nữa.

“Vâng.” Đới Tinh sung sướng đứng dậy ra ngoài.

Nhưng cô vừa mới đi tới cửa, Vương Tuấn Khải đã gọi cô lại: “À… Cô bảo nhân viên tên là Vương Nguyên lên văn phòng của tôi một chuyến.”

“Dạ?” Đới Tinh nghe mà không hiểu lắm.

“Bảo Vương Nguyên lên đây một chuyến, tôi muốn đích thân nói chuyện với cậu ấy, động viên một chút, cũng là để các nhân viên khác trong công ty thấy, chúng ta đều trân trọng mỗi một nhân viên, dù chức vị nhỏ đến đâu cũng được đối xử bình đẳng.” Vương Tuấn Khải liều mạng tìm lý do để gặp bà xã.

“Vâng.” Đới Tinh ra khỏi văn phòng trong sự khó hiểu, một nhân viên cơ sở nho nhỏ thôi mà, boss lớn lại xem trọng như vậy, mình nhớ anh ta luôn đi theo đường lối cao ngạo lạnh lùng mà, bây giờ muốn chuyển sang loại hình gần dân à?

Lý do của Vương Tuấn Khải rất là đại nghĩa lăng nhiên, là muốn để cho toàn bộ công ty thấy, Đới Tinh rất được boss lớn coi trọng lại đích thân đến tìm Vương Nguyên đang làm việc, còn truyền đạt lại tình cảm nồng đậm quan ái đến nhân viên thay boss lớn ngay trước mặt mọi người, thêm cả việc tăng tiền thưởng hậu hĩnh cho Vương Nguyên.

Mọi người xôn xao ngay lập tức, đều cảm thấy Vương Nguyên này đúng là nhân họa đắc phúc mà! Chẳng những được thêm tiền thưởng, mà còn được lộ diện ngay trước mặt boss lớn nữa! Phải biết rằng, có những nhân viên cơ sở đã làm ở công ty sáu năm mà chưa từng được gặp Vương Tuấn Khải ngoài đời đó! Rõ ràng là cùng làm trong một công ty, vậy mà những lúc đi làm tan tầm đều chưa từng chạm mặt một lần, thật sự là vận khí quá kém mà.

Vương Nguyên: “…” Lý do này của Vương Tuấn Khải nhất định là nói hươu nói vượn!

Các nhân viên nữ ở đây ai ai cũng cực kỳ hâm mộ.

“Vương Nguyên, cơ hội hiếm có đấy, lát nữa cậu phải nhìn thật kỹ nhá! Rồi về kể lại cho chúng tôi, trông Vương tổng như thế nào!”

“Ai ya, nếu người bị oan là tôi thì tốt quá rồi!” Đây là một người mà trong não có lỗ thủng nói…

“Có thể dẫn người khác đi cùng không? Tôi còn chưa lên tầng 20 bao giờ, càng không cần phải nói đến chỗ làm việc của Vương tổng, thật sự là nằm mơ cũng muốn đi một lần.”

Mọi người đang líu ríu không ngừng, Đới Tinh nói với Vương Nguyên: “Cậu chỉnh lại quần áo đầu tóc một chút, để tạo ấn tượng tốt với Vương tổng. Tuy anh ta nói muốn động viên cậu, nhưng cậu cũng đừng làm ra vẻ, phải khiêm tốn một chút, cậu đại diện cho hình tượng của cả bộ phận chúng ta, đừng ăn nói lung tung, đừng để xảy ra chuyện.”

“Tôi biết, tổng giám, cám ơn chị.” Vương Nguyên nói trong lòng, tôi nhất định là không đại diện được cho hình tượng của cả bộ phận chúng ta đâu, ngày nào tôi cũng ở chung môt nhà với Vương Tuấn Khải, hình tượng thế nào sao anh ấy không biết chứ?

Đới Tinh cười tươi quan sát Vương Nguyên từ trên xuống dưới, ừm, trắng trắng trẻo trẻo thanh thanh tú tú, là một cậu nhóc rất đẹp! Tuyệt đối sẽ không làm cho bộ phận của cô mất mặt. “Được rồi, đi đi, Lên tầng 20 trước, sau đó chuyển sang thang máy đối diện để Lên tầng 35, tới nơi sẽ có thư ký dẫn cậu vào!”

Trong công ty, thang máy Lên tầng 20 và thang máy xuống tầng 20 là tách biệt. Nhân viên làm việc từ tầng 20 trở Lên sẽ có thang máy khác, còn một thang máy khác từ tầng dưới cùng chỉ Lên đến tầng 20 là dừng lại, như vậy thì lúc đi làm và tan tầm sẽ không xuất hiện tình huống quá chật chội, hơn nữa cũng bớt được rất nhiều thời gian.

Còn về nhân viên của tầng 35 thì có thang máy riêng, đi thẳng từ tầng một Lên, đó là nơi làm việc của Vương Tuấn Khải.

Về phần Vương Tuấn Khải, anh có hẳn một thang máy chuyên dụng, bởi vì các nhân viên khác đều phải đeo thẻ ngay từ đại sảnh của công ty, anh thì không cần, cứ đi vào bãi đỗ xe là có thể Lên tầng. Bởi vì dù anh là tổng tài, nhưng thật ra chính là chủ tịch của cả tập đoàn, chỉ là lựa chọn làm việc ở tổng công ty thôi, nếu anh có hứng thú, anh hoàn toàn có thể làm việc ở công ty chi nhánh bên nước ngoài, kỳ thật phần lớn nghiệp vụ của tập đoàn Vương Thị đều ở nước ngoài, đặc biệt là các sản phẩm cao cấp.

Vương Nguyên sống cùng Vương Tuấn Khải lâu như vậy, nhưng ngay cả tầng 20 cậu cũng chưa Lên bao giờ, chứ đừng nói đến tầng 35. Bước vào cái thang máy mà muôn người cùng nhìn này, trong lòng cậu có cảm giác là lạ, hơi căng thẳng một chút, nhưng không phải vì Vương Tuấn Khải, Vương Tuấn Khải đã vô cùng quen thuộc với cậu, mà là bởi vì vẻ mặt của các đồng nghiệp, trông ai nấy cũng đều hâm mộ cậu.

Vương Nguyên 囧囧, thế này là sao đây…

5522Barres_fleurs__7_

Chương 12

Dưới ánh mắt nóng bỏng của các đồng nghiệp, Vương Nguyên bước vào thang máy, không bao lâu đã tới tầng 20, sau đó chuyển sang thang máy đối diện để Lên tầng 35. Trên đường đi cậu hít sâu mấy lần, đến công ty đã nửa năm, vẫn chưa từng đến chỗ Vương Tuấn Khải làm việc bao giờ, nói thật ra, cũng hơi hồi hộp đây này, phải tiếp xúc với rất nhiều nhân viên cao cấp, bình thường hầu như cậu không có cơ hội đụng chạm. (Được rồi, đương nhiên phải loại trừ boss lớn Vương Tuấn Khải ra.)

‘Đinh ____’ Đã tới tầng 35.

Cửa thang máy vừa mở ra, Vương Nguyên đã nhìn thấy một mỹ nữ đứng bên ngoài, mặc bộ đồ màu tím nhạt, đeo trang sức nhã nhặn, là một trong số các thư ký của Vương Tuấn Khải, tên là Thái Tiểu Linh, mới được thăng chức năm nay, Vương Tuấn Khải phái cô tới đây dẫn đường cho Vương Nguyên.

Hỏi rõ người tới xong rồi tự giới thiệu mình, Thái Tiểu Linh dẫn Vương Nguyên đi, phải đi một đoạn nữa mới đến văn phòng của Vương Tuấn Khải.

Vương Nguyên phát hiện, điều kiện trên tầng 35 hoàn toàn không giống với tầng mà cậu làm việc, cấp bậc trang hoàng thì không cần nói, số lượng người cũng rất ít. Ở tầng mà cậu làm việc toàn người là người, tuy rằng cũng có phân chia mỗi người một vị trí, nhưng kỳ thật cũng chỉ dùng một chồng tài liệu để ngăn cách, giữa các tổ nhỏ thì dùng vách ngăn để ngăn cách thôi, tính tư mật hoàn toàn không giống như trên tầng cao.

Có điều cậu cũng biết những người có thể làm việc trên tầng cao đều không giống người khác, việc phải phụ trách không chỉ là nghiệp vụ của tổng công ty, còn có cả các công ty chi nhánh và công ty con khác, đều là trợ giúp cho Vương Tuấn Khải, công việc khác hẳn với nhân viên các tầng dưới.

Vương Tuấn Khải, Thiên Tỉ và các thư ký trực tiếp thì làm việc ở khu chính giữa, dùng cửa thủy tinh trong suốt để ngăn cách.

“Cứ đi về phía trước là được.” Thái Tiểu Linh cười chỉ vào văn phòng của Vương Tuấn Khải. “Cậu không cần căng thẳng, tuy Vương tổng không thích cười, nhưng tính tình cũng không xấu, chỉ cần cậu đừng nói linh tinh là được.” Trông bề ngoài Vương Nguyên không tồi, Thái Tiểu Linh cũng có ấn tượng tốt với cậu, cho nên còn tốt bụng giúp cậu bình tĩnh lại.

“Cám ơn.” Vương Nguyên có căng thẳng, nhưng là căng thẳng đối với hoàn cảnh xa lạ, tuyệt đại đa số những ai bước vào hoàn cảnh lạ lẫm đều có loại tâm tình này.

“Vương tổng, Vương Nguyên tới rồi.” Thái Tiểu Linh gọi vào đường dây điện thoại nội tuyến cho Vương Tuấn Khải.

Từ Ti Ti liếc nhìn Thái Tiểu Linh một cái. Tuy rằng cô không có hứng thú đối với loại chuyện tiếp đón nhân viên cơ sở này, hơn nữa còn cảm thấy tự hạ thấp giá trị của mình, nhưng việc này là do đích thân Vương Tuấn Khải dặn dò, có thể nói chuyện mấy câu với Vương Tuấn Khải cũng đủ rồi. Bình thường Vương Tuấn Khải có việc gì đều nói trực tiếp với thư ký thủ tịch là cô, cho nên hôm nay cô có chút không phục, cứ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Thái Tiểu Linh là tức.

Có điều nghĩ lại, có lẽ Vương Tuấn Khải cảm thấy đại tài không nên tiểu dụng chăng, mấy chuyện vặt vãnh thì giao cho người khác làm, chỉ có chuyện quan trọng mới giao cho cô.

Nghĩ như vậy, tâm tình cô lại tốt hơn một chút.

Ổn định tâm trạng, Vương Nguyên dè dặt đến trước văn phòng của Vương Tuấn Khải định gõ cửa, không còn cách nào cả, nơi này thật sự không thể thả lỏng nổi. Thái Tiểu Linh nhìn cậu từ phía sau, xung quanh cũng toàn là kính trong suốt, đến cả nền gạch dưới mặt đất cũng sáng bóng đến mức có thể soi được, cho nên tim gan cậu cứ run cầm cập.

‘Cốc cốc cốc!’ Vương Nguyên nhẹ nhàng gõ cửa.

Vừa mới gõ xong cửa đã mở ngay, khuôn mặt tươi cười của Vương Tuấn Khải xuất hiện trước mặt cậu, sau đó kéo cậu vào trong!

Suýt nữa thì Vương Nguyên đã hét lên, cậu còn chưa phục hồi tinh thần đã bị kéo vào, cửa văn phòng đóng lại rầm một cái. “Thư ký Thái đang nhìn ở sau đấy!” Cậu sốt ruột nói, sao lại làm cậu sợ thế này.

“Ha ha ha ha, không sao đâu!” Vương Tuấn Khải cười to, lần đầu tiên “hẹn hò” ở văn phòng, anh thấy hơi hưng phấn.

“Nếu bị người khác phát hiện ra quan hệ của chúng ta thì phải làm sao?” Vương Nguyên nói rất nhỏ, chỉ sợ người khác nghe thấy.

“Ở đây cách âm tốt lắm, chúng ta nói gì bên ngoài không nghe thấy đâu.” Vương Tuấn Khải kéo Vương Nguyên ngồi xuống sofa. “Hơn nữa, bị người khác phát hiện ra quan hệ của chúng ta cũng đâu có sao, anh đã muốn em lên đây làm việc từ lâu rồi, em lại không chịu, giờ thì hay rồi, bị đám người không có mắt kia bắt nạt hả?” Sau đó anh nhìn khắp người Vương Nguyên một lượt, xác nhận cậu không sao cả mới thở ra nhẹ nhõm. “Vừa nãy em phải chịu uất ức rồi.”

“Nhưng mọi người còn đang hâm mộ em kia kìa, nói là có thể được gặp anh, dù bị oan bọn họ cũng sẵn lòng.” Vương Nguyên thở dài nói. “Đúng là đầu óc bị hỏng mà.”

“Vậy thì chứng tỏ ông xã của em rất có sức quyến rũ đó, em không ghen à?” Nhân lúc Vương Nguyên còn chưa phản ứng lại, Vương Tuấn Khải kéo tay Vương Nguyên sờ soạng, ăn sạch đậu hủ.

Sờ soạng một lúc lâu, rốt cuộc Vương Nguyên cũng phản ứng lại, cậu đẩy tay Vương Tuấn Khải ra: “Không được sờ lung tung! Phải rồi, anh bảo em Lên đây là có chuyện gì, anh cứ nhắn tin hay gọi điện cho em là được, không thì để tối về nhà nói, cần gì phải làm to chuyện như vậy.”

“Không phải vì anh nhớ em sao. Tục ngữ nói rất hay, một ngày không gặp như cách ba thu, chúng ta đã mấy tiếng không gặp nhau, bấm ngón tay tính ra, cũng phải mấy tháng rồi đó!” Vẻ mặt Vương Tuấn Khải dạt dào tình cảm.

Vương Nguyên: “…” Sáng nay ông anh ra ngoài quên uống thuốc rồi hả? Lại còn bấm ngón tay tính ra…

Vương Tuấn Khải làm như không thấy khóe miệng Vương Nguyên hơi run rẩy, vẫn nói nghiêm túc: “Anh nói thật, em thật sự không lên đây làm việc sao? Nếu em thích làm việc, làm ở đâu cũng giống nhau hết, điều kiện ở trên đây nhất định tốt hơn bên dưới nhiều.”

Vương Nguyên lắc đầu: “Hiện tại em có bao nhiêu cân lượng tự em biết rõ, em căn bản không đạt được trình độ như những người ở đây, nếu có một ngày em lên được, vậy cũng phải có được thành tích mà tất cả mọi người đều công nhận, em không muốn bị người khác chỉ trỏ.”

“Hơn nữa chức vị hiện tại rất thích hợp với em, em làm việc rất thoải mái. Có thể làm việc ở Vương Thị là giấc mơ của rất nhiều người, em đã đi cửa sau, cũng không thể dựa vào anh mãi, chính em cũng phải cố gắng, anh đã cho em xuất phát điểm rất tốt rồi.”

“Cứ coi như vì anh cũng không được sao?” Vương Tuấn Khải lại trưng ra dáng vẻ tội nghiệp. “Mỗi ngày đi làm đều không thể nhìn thấy em, anh không thể làm việc cho tốt được.”

Vương Nguyên: “… Không thể làm việc cho tốt được? Thế hóa ra công ty phát triển lớn mạnh thế này là do anh nằm mơ mà ra à?”

“Á… Anh tin rằng nếu có em ở bên cạnh anh, nhất định anh sẽ làm chơi ăn thật!” Vương Tuấn Khải phát huy tinh thần dù chết cũng không biết xấu hổ đến tận cùng, sau đó nắm chặt tay Vương Nguyên.

“…” Vương Nguyên hắc tuyến, có phải anh đã quên cái gì rồi không, chúng ta cũng không phải vợ chồng thật sự, anh định làm gì chứ.

Vương Tuấn Khải cũng biết những lời mình nói không phải thực tế, khẳng định Vương Nguyên sẽ không đồng ý, có điều hàng ngày anh đùa giỡn đã quen rồi, không biết chừng hôm nào đó vận khí tốt, Tiểu Thư của anh bị cảm động cũng nên!

(Cảm động thì có thể, nhưng tuyệt đối không phải cảm động vì hành động đó của anh đâu…)

Đùa giỡn cùng Vương Tuấn Khải xong, Vương Nguyên đứng lên đi tham quan văn phòng của anh: “Văn phòng của anh rộng thật!” Thật đúng là được mở rộng tầm mắt mà, thật ra cậu đã từng nhìn thấy văn phòng của Vương Tuấn Khải trên TV, có đôi lúc Vương Tuấn Khải nhận lời phỏng vấn của giới truyền thông ở ngay đây, có điều nhất định hình ảnh được thấy trong TV không thể giống như nhìn thấy thực sự rồi.

Rất rộng lớn, rất khí thế, rất tinh xảo, rất sang trọng. Lần đầu tiên Vương Nguyên được nhìn thấy một văn phòng đẹp như thế này, không nhìn kỹ căn bản không hề giống văn phòng, mà là giống một căn phòng ở tráng lệ, những đồ vật cơ bản trong nhà, ở đây đều có hết.

“Đây là phòng vệ sinh, đây là phòng quần áo, đây là phòng nghỉ ngơi.” Vương Tuấn Khải giới thiệu từng gian phòng một cho Vương Nguyên. Phòng nghỉ ngơi được giới thiệu cuối cùng, vì đây cũng là phòng ngủ, thỉnh thoảng Vương Tuấn Khải có ngủ ở đây. “Giường thoải mái lắm, em muốn vào nằm nghỉ một lát không?”

Không biết có thứ gì đột nhiên chạy vào đầu Vương Tuấn Khải, hiện tại tràn ngập đầu óc anh là những ảo tưởng về cosplay văn phòng ~

Tuy rằng khổ nỗi anh còn chưa từng cosplay ở nhà…

Hiển nhiên Vương Nguyên không thể lĩnh hội được mấy lỗ thủng trong não Vương Tuấn Khải, mà dù cậu có lĩnh hội được cũng sẽ không đồng ý: “Không cần đâu. Em cũng đâu đánh nhau với người ta, không mệt đâu, bây giờ vẫn đang trong lúc làm việc mà, nếu không có chuyện gì thì em đi trước đây. Hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt, lần đầu tiên biết văn phòng của tổng tài trông như thế nào, trở về cũng tiện ăn nói với các đồng nghiệp.”

Vương Tuấn Khải: “…” Đi tham quan lâu như vậy, chỉ vì em muốn giới thiệu với đồng nghiệp văn phòng của anh trông thế nào? Còn có thể tốt hơn được nữa không?

Năm phút sau, Vương Nguyên mỹ mãn rời khỏi văn phòng của Vương Tuấn Khải, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt mất mát của anh.

Lúc này Vương Nguyên vẫn chưa biết, Vương Hải đang đến công ty của cậu, ông ta nói muốn đến, thật sự đã đến đây!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s