[KN] KHYCCTTBD – Chương 9 + 10

Chương 9

Vương Hải, Quý Cần và Vương Trí Huy đều không hiểu, tại sao đột nhiên một công việc tốt đẹp như thế lại biến mất, gọi điện thoại cho Lưu Bân thì không ai nghe máy, cũng phải thôi, người ta đã trả lại quà rồi, có nghe hay không thì khác gì nhau, tóm lại là không giúp việc này được.

Vốn dĩ Vương Hải và Quý Cần đang định nhân dịp con trai tìm được công việc tốt để chọn một ngày lành mời bạn bè thân thích đến ăn một bữa cơm, cũng để cho mọi người biết rõ, Trí Huy nhà bọn họ rất có tiền đồ!

Thật ra Vương Hải và Quý Cần không hề giấu diếm chuyện này, tất cả những người thân chỉ cần có một chút liên hệ trên cơ bản đều biết cả,  nói là Vương Trí Huy là sinh viên một trường hạng ba, lại còn chưa tốt nghiệp, thế mà đã được đến công ty lớn để làm việc, rất là tài giỏi. Đương nhiên, chắc chắn Vương Hải và Quý Cần sẽ không nhắc về chuyện đi cửa sau rồi, chỉ nói là con trai bọn họ có thành tích học tập tốt ở trường, biểu hiện cũng rất tốt, được công ty lớn nhìn một cái trúng luôn.

Ở một thành phố mà trường đại học nhiều như mây như thành phố A, việc cạnh tranh để tìm việc làm vô cùng kịch liệt. Nếu Vương Trí Huy thật sự đúng như lời Vương Hải và Quý Cần nói, mới chỉ học trường hạng ba mà đã được công ty có danh tiếng không tồi coi trọng, hơn nữa nghe nói đãi ngộ còn rất tốt, vậy thì đúng là rất vinh quang rồi.

Loại chuyện vinh quang như thế làm sao mà vợ chồng Vương Hải có thể nhịn được để mà không khoe, không chỉ là bạn bè thân thích, cả hàng xóm láng giềng trong tiểu khu đều có nghe nói, nhất là trước một ngày Vương Trí Huy đi làm, vợ chồng Vương Hải phải nói là cứ oang oang Lên, hận không thể đốt pháo ở cửa tiểu khu.

Lúc ấy, trong lòng Quý Cần sung sướng lắm, dù sao thì con trai bà ta cũng có tương lai hơn Vương Nguyên, khởi điểm đã cao rồi, sau này nhất định sẽ tiền đồ vô lượng, tối hôm đó đánh bài với mấy bà bạn đã oang oang đủ rồi.

Thế nhưng hiện tại, Quý Cần hận không thể tát cho mình mấy cái, mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu, mình đã oang oang cái gì! Chuyện con trai mình tìm được công việc tốt tất cả mọi người đều biết rồi, nhưng kết quả…

Quý Cần thật sự hận Lưu Bân chết mất, nếu không phải tên kia cứ khoe khoang rằng nhất định mọi chuyện sẽ ổn thỏa, còn nhắc đến mấy “tiền lệ thành công” nữa, thì sao mình lại hồ đồ chưa gì đã ầm ĩ như thế rồi, bây giờ bao nhiêu mặt mũi đều mất sạch. Quý Cần muốn tự tát mình là sự thật, nhưng lại càng muốn tát Lưu Bân hơn, chính tên này làm cho cả nhà bà ta chả còn mặt mũi nào! Có lẽ sắp tới đây bà ta chẳng có mặt mũi để đi đánh bài, con trai cũng không có mặt mũi, vẫn nên quay về trường học sớm một chút đi, cả nhà sẽ nghĩ cách khác cho, tìm một công việc còn tốt hơn thế để bù đắp.

Mục Vương của Quý Cần vô cùng cao. Hiện giờ tiền lương của Vương Nguyên là năm nghìn, nhất định con trai mình không thể ít hơn chừng đó, tốt nhất là vào được công ty nào mà vượt qua con số kia của Vương Nguyên, vậy thì mới gọi là vinh quang!

Nhưng bà ta cũng không nghĩ lại xem, nếu loại công việc tốt như thế mà dễ tìm, cũng còn lâu mới đến lượt Vương Trí Huy làm, bằng cấp thì không có, kinh nghiệm cũng không có, quan hệ lại càng không có; thêm nữa, người chuyên nhận đút lót để mở cửa sau như Lưu Bân mà dễ tìm như thế, tiền lương của Vương Hải cùng lắm mới chỉ ở mức hơn bốn nghìn, nếu thật sự có bản lĩnh, chẳng lẽ Vương Hải lại không tự tìm một chức vụ tốt cho mình sao.

Vương Hải và Quý Cần đều cảm thấy là do Lưu Bân làm việc không Khải thận nên mới hại con trai bọn họ, chứ đâu có biết, Vương Trí Huy bị một người nào đó hữu tâm theo dõi.

“Vương tổng, mọi chuyện đều xử lý xong rồi.” Thiên Tỉ làm xong chuyện, rồi đến báo cáo kết quả với Vương Tuấn Khải. Anh là đặc trợ của Vương Tuấn Khải, là cấp dưới mà Vương Tuấn Khải tin tưởng nhất, cũng là nhân viên duy nhất trong toàn bộ công ty biết được thân phận thật sự của Vương Nguyên.

“Rất tốt.” Vương Tuấn Khải ngẩng đầu Lên từ một chồng văn kiện vừa hoàn thành. “Cậu nói tỉ mỉ lại cho tôi, cái gì Huy kia là như thế nào, còn nữa, tình hình trong nhà Tiểu Thư rốt cuộc là thế nào.”

Tuy rằng Vương Tuấn Khải bảo Thiên Tỉ làm hại Vương Trí Huy, nhưng thật ra đến tên của Vương Trí Huy anh cũng chẳng nhớ, cũng không cần biết người này có năng lực gì không, chỉ biết là một thằng ranh đáng ghét làm Vương Nguyên khó chịu, dù có năng lực hay không, cứ làm hại cậu ta không cần thương lượng!

Thiên Tỉ đã có chuẩn bị từ trước, anh lấy một số văn kiện đã chuẩn bị tốt ra để trên bàn làm việc của Vương Tuấn Khải: “Đây là tư liệu về người Vương gia, tôi đã cho người điều tra xong rồi.”

Vương Tuấn Khải càng hài lòng hơn về người đặc trợ của mình, anh mở ra xem tư liệu mà Thiên Tỉ đưa.

Không xem thì thôi, vừa xem một cái đã giật mình, không phải Tiểu Thư nhà anh là con nuôi chứ?

Vương Tuấn Khải đã từng nghe Vương Nguyên nói qua về chuyện trong nhà, nhưng Vương Nguyên luôn tìm cách diễn đạt để nhẹ nhàng hóa đi, thật không thể ngờ, sự thật còn nghiêm trọng hơn gấp mấy chục mấy trăm lần so với những gì Vương Nguyên nói.

Chí ít thì cái đoạn Vương Nguyên phải bỏ học để đi làm kia, anh tuyệt đối chưa từng nghe qua!

Suýt nữa thì Vương Tuấn Khải đã xé nát đống tư liệu trong tay, rốt cuộc Tiểu Thư nhà anh đã phải chịu bao nhiêu khổ cực vậy, những gì nói với anh căn bản không bằng một phần trăm, người thân như vậy, cần làm gì nữa!

“Vương tổng, anh đừng có xé, tôi vừa mới có được nó thôi, còn chưa kịp đọc đâu.” Thiên Tỉ thấy tư liệu mà mình điều tra được đang bị “nguy hiểm đến tính mạng”, không nhịn được mà phải nhắc nhở.

“Tôi biết rồi!” Vương Tuấn Khải liếc sang Thiên Tỉ. Mặc dù trợ lý này của mình nhiều khi có vẻ rất muốn bị ăn đòn, biết cách làm mình tức giận nhất, nhưng thật sự rất có năng lực. Tư liệu này vô cùng chi tiết, chỉ riêng việc sưu tầm phần kể lại của mấy bà bác sống cùng tiểu khu với Vương gia cũng kín mười tờ giấy lớn, mà chỉ trong một tuần ngắn ngủi đã thu thập xong, tốc độ không chỉ nhanh, hơn nữa nội dung còn rất cặn kẽ.

Nhìn chỗ tư liệu này, cuối cùng Vương Tuấn Khải cũng hiểu rõ những nghi hoặc lúc trước của mình. Thật ra trước đây anh và Vương Nguyên từng là bạn học, hồi cấp ba là bạn học cùng lớp, chẳng qua là sau này anh ra nước ngoài du học, khi về nước gặp lại Vương Nguyên chính là ở trường đại học cũ của cậu, khi đó Vương Nguyên đang học năm thứ tư. Lúc ấy anh còn thấy khó hiểu, dựa theo tình huống của Vương Nguyên, không phải là nên tốt nghiệp từ sớm rồi sao, tuy rằng có hỏi, nhưng không hỏi ra được đáp án, anh cũng không điều tra kỹ lại, hóa ra còn có nguyên nhân đau lòng này trong đó.

Mặc dù Vương Tuấn Khải cảm thấy ông bạn già mà ông nội quen biết đã làm hại ba mình, còn làm hại một chút đến nhân duyên của ba, nhưng thật sự người nhà không hề làm hại ba, ai ai cũng khiến ông thấy rất thoải mái, vậy thì so sánh ra, Vương Tuấn Khải càng đau lòng cho Vương Nguyên hơn, rốt cuộc trước đây Tiểu Thư nhà anh đã phải sống trong những ngày tháng âm u đến thế nào, sao mình lại thất trách như vậy, không hề phát hiện ra chút gì!

Thiên Tỉ thấy ông chủ của mình mặt mày đau khổ không ngừng than thở, cảm thấy cực kỳ thú vị, vẫn là khuôn mặt băng sơn như người chết kia, nhưng hiếm khi lại thấy mang vẻ hối hận thế này, thật sự là tâm tình rất dễ chịu.

Trong lúc Vương Tuấn Khải vẫn đang than ngắn thở dài, thì Vương Nguyên gặp phải một phiền phức không lớn không nhỏ ____

Tuần này phòng làm việc của cậu có thêm một nhân viên nữ trẻ trung xinh đẹp, tên là La Tinh Tinh, nghe nói là tốt nghiệp trường đại học B danh tiếng. Nhưng tuy rằng đã tốt nghiệp một trường danh tiếng, cũng không thể đảm bảo làm chuyện gì cũng ổn thỏa, bởi vì hôm nay cô sinh viên giỏi này đã làm mất một phần tư liệu khách hàng tương đối quan trọng.

Trong tư liệu khách hàng có sự riêng tư của khách hàng và chuyện cơ mật của công ty, nếu làm mất trong công ty thì còn tạm, nhưng nếu làm mất ở bên ngoài, vậy thì khá phiền phức.

Chuyện này vốn dĩ không hề liên quan đến Vương Nguyên, thế nhưng khi đại mỹ nữ họ La này bị giám đốc bộ phận gọi đến vấn trách, thì lại nói lúc trước cô đã đưa tư liệu cho Vương Nguyên bảo quản, trách nhiệm của việc làm mất căn bản không liên quan đến cô!

Sau đó Vương Nguyên bị gọi vào văn phòng của giám đốc bộ phận.

5522Barres_fleurs__7_

Chương 10

Chuyện La Tinh Tinh làm mất tư liệu khách hàng, không có nhiều người trong phòng làm việc biết. Lúc cô đang tìm khắp nơi thì Vương Nguyên đã hỏi nhỏ cô, hỏi xem có phải bị mất thứ gì không. Cậu làm vậy chỉ vì tốt bụng, chỗ làm việc của cô gái này ở ngay cạnh cậu, có chuyện gì thì giúp một chút cũng không sao.

La Tinh Tinh nói cho cậu biết xong, Vương Nguyên bèn tìm giúp, thế nhưng đến cuối cùng vẫn không tìm thấy. Sau đó La Tinh Tinh bị gọi vào văn phòng của giám đốc, mười phút sau, La Tinh Tinh đi ra ngoài với sắc mặt tái nhợt, ánh mắt cô hơi lóe sáng nói với Vương Nguyên: “Giám đốc bảo anh vào văn phòng.”

Ban đầu Vương Nguyên cũng không nghĩ gì, chỉ tưởng giám đốc mắng La Tinh Tinh xong thì gọi cậu vì chuyện khác, nhưng khi cậu vào văn phòng xong thì tự dưng bị mắng một tràng, cậu ngây người luôn.

Từ lúc nào mà tư liệu khách hàng biến thành bị cậu làm mất?

Bộ phận mà Vương Nguyên đang làm việc là bộ phận thị trường, từ tầng này đến ba tầng liên tiếp phía trên đều thuộc bộ phận thị trường, hơn một nghìn người, tầng của cậu là bộ phận mở rộng sản phẩm, giám đốc tên là Bành Lương Văn, là một người đã ngoài năm mươi, phó giám đốc tên là Từ Tường, ngược lại là người rất trẻ, chưa đến ba mươi, hiện tại người đang mắng Vương Nguyên là Bành Lương Văn.

Bành Lương Văn là nhân viên cao tuổi trong công ty, đã làm giám đốc bộ phận từ thời Vương Thiếu Văn cầm quyền, năng lực cũng coi như không tồi, nhưng có thể là do lớn tuổi rồi, không biết là vì bước vào thời kỳ mãn kinh hay thế nào nữa, mà dạo này ông ta rất dễ dàng nổi cáu, không ít người trong bộ phận đã bị ông ta mắng mỏ, bất kể là có cớ hay vô cớ, khiến cho mọi người cứ nhìn thấy ông ta là lại căng thẳng.

Hơn nữa ông ta còn có thói xấu, tác phong sinh hoạt có chút vấn đề, bao dưỡng tình nhân ở bên ngoài thì không nói, mấy nhân viên nữ xinh đẹp trong bộ phận cũng nhập nhằng với ông ta, trước đây trong phòng làm việc của Vương Nguyên cũng có một người, nhưng sau đó đã bị điều đi chỗ khác rồi.

Chuyện của La Tinh Tinh, thật ra Bành Lương Văn cũng có thể đoán được đại khái, nhất định Vương Nguyên này là người chịu tội thay mà La Tinh Tinh tìm được, mấy thứ quan trọng như tư liệu khách hàng làm sao có thể tùy tiện đưa cho người khác, đây là nghiệp vụ của riêng mình mà.

Thế nhưng ông ta lại “tin tưởng” lý do của La Tinh Tinh, quay sang gây phiền phức cho Vương Nguyên. Ông ta coi trọng diện mạo của La Tinh Tinh mà, hơn nữa dù không phải vì diện mạo, thì bằng cấp của La Tinh Tinh cũng tốt hơn Vương Nguyên, càng có năng lực hơn không phải sao, tốt nghiệp một trường rất danh tiếng mà.

Lúc trước ông ta cũng có nghe nói hình như Vương Nguyên có hậu đài, thế nhưng sau mấy tháng quan sát cũng không phát hiện có gì đặc biệt, ông ta còn tự mình hỏi về tình hình của Vương Nguyên, trong nhà toàn là người bình thường, không có bối cảnh gì, sau đó ông ta không quan tâm nữa.

Mặc cho Vương Nguyên giải thích thế nào, cuối cùng vẫn bị xử phạt bằng cách khấu trừ một nghìn trong tiền lương tháng này, tiền thưởng thì trừ toàn bộ!

“Giám đốc, tôi không hề biết tư liệu khách hàng của La Tinh Tinh trông như thế nào, tôi chỉ tìm giúp cô ta thôi, không tin ông có thể xem lại cameras, tầng làm việc của chúng ta có cameras.” Đột nhiên Vương Nguyên nghĩ ra, khác với công ty trước của cậu, công ty hiện tại có lắp đặt cameras mà, các công ty lớn đều thích làm như vậy, lắp đặt thiết bị giám sát, để đảm bảo an toàn cho tài sản công ty.

“À, cậu còn muốn xem cameras, xem ra cậu đã có chuẩn bị từ trước rồi, xem ra đã làm mất từ lâu rồi, đến giờ thì đổ tội cho La Tinh Tinh, xem cái gì mà xem, cậu không phục quyết định của tôi đấy à?” Nếu ngay từ lúc đầu Vương Nguyên đã nói như vậy, có khi ông ta sẽ đồng ý xem lại cameras, thế nhưng giờ ông ta đã nói xong cách thức xử phạt rồi, lại còn đi xem cameras nữa chẳng phải sẽ mất mặt sao?

Vương Nguyên tức giận! Xem ra ông giám đốc Bành này muốn quy hết tội lỗi của La Tinh Tinh Lên đầu cậu đây mà! “Giám đốc Bành, tôi nói thì ông không tin, nhưng sao La Tinh Tinh nói thì ông tin? Đó là tư liệu khách hàng mà ông đưa cho cô ta, cô ta không hề có lý do gì để đưa cho tôi!”

“Cô ta là người mới, vẫn đang thực tập, có thể biết gì được, còn không phải bị cậu nói dăm ba câu là đưa cho cậu sao! Tôi thấy cậu ngày thường luôn an phận, thật sự không thể tưởng tượng nổi…” Bành Lương Văn đang muốn bôi đen mọi chuyện, một nhân viên nho nhỏ, trong một công ty lớn thế này thì thêm một người cũng không nhiều, bớt một người cũng không ít. Nếu người này từ chức trong lúc tức giận thì càng tốt, xung đột với mình như vậy, chỉ nhìn thôi cũng thấy phiền! Bên ngoài đang có không biết bao nhiêu người chờ được vào Vương Thị đấy, chỉ khấu trừ chút tiền thôi chứ có gì đâu, cấp trên nói gì cứ nghe là được, thật đúng là không biết tốt xấu!

Hiện tại, Vương Nguyên chỉ hận không thể xông Lên đánh cho Bành Lương Văn mấy cái, không phân biệt được đúng sai thì cũng thôi đi, tại sao lại nói những lời vô liêm sỉ như vậy. Cả La Tinh Tinh nữa, sai lầm của mình thì đổ Lên đầu cậu, vì cậu thấy cô ta là người mới nên muốn giúp một chút, không phải sao!

Ở nhà có một người cha nhẫn tâm thì cũng thôi, tốt xấu gì cũng là cha ruột có chung huyết thống, nhưng người trước mắt này có là gì của cậu đâu. Nếu cậu thật sự chấp nhận tội danh này, sau này còn làm ăn được gì nữa? Đầu tiên là lừa gạt nhân viên mới để lấy tư liệu khách hàng, sau đó thì vu oan giá họa cho người ta, không biết chừng mọi người còn nói giám đốc Bành mềm lòng nhẹ dạ không sa thải cậu đấy!

Chuyện này không thể bỏ qua như vậy được!

“Tôi đi tìm tổng giám Đới!” Vương Nguyên tức không chịu được, quay người đi ra khỏi phòng giám đốc định Lên tầng trên tìm tổng giám của bộ phận. Bộ phận của cậu chia làm ba khu, Bành Lương Văn là giám đốc của một khu trong số đó, cấp trên còn có tổng giám và phó tổng giám mà. Vương Nguyên định đi tìm tổng giám Đới Tinh, là một người phụ nữ mạnh mẽ gần bốn mươi. Bình thường Vương Nguyên không gặp được cô ta, nhưng Đới Tinh là cấp trên trực tiếp của Bành Lương Văn, tìm cô ta là tốt nhất.

Cậu không muốn đến tìm Vương Tuấn Khải, tuy Vương Tuấn Khải là người cao nhất trong công ty, nhưng cậu cảm thấy trong chuyện này không đến mức phải để Vương Tuấn Khải ra mặt. Cậu tin hàng ngũ lãnh đạo của công ty không đến nỗi ai cũng mơ hồ giống Bành Lương Văn.

Thật ra loại chuyện này hầu như công ty nào cũng có, các đồng nghiệp làm khó dễ nhau, cấp trên bao che cho một cấp dưới nào đó, chỉ cần không làm trở ngại đến lợi ích của công ty, về cơ bản người của bên trên đều nhắm một mắt mở một mắt cho qua, có rất ít trường hợp nhân viên cơ sở lại đặc biệt tìm đến nhân viên tầng cao, cho dù hợp lý đến đâu cũng chưa chắc có hiệu quả.

Bành Lương Văn vừa nghe xong thì giận dữ, Vương Nguyên này đúng là ăn tim hùm gan báo mà. Ông ta vốn tưởng nếu người này không phục thì cùng lắm cũng chỉ từ chức rồi thôi, ai ngờ còn muốn đi cáo trạng với bên trên! Đúng là phản rồi! “Dù cậu đi tìm tổng giám Đới cũng không có gì khác đâu, tôi làm vậy đã là cho cậu một đường sống, không biết chừng tổng giám Đới còn bảo cậu cút về nhà ngay đấy! Mà dù tổng giám Đới không bảo cậu cút, tôi cũng sẽ bắt cậu cút!” Sau cùng Bành Lương Văn uy hiếp, đúng là ông ta đã coi thường Vương Nguyên mà, cứ tưởng là quả hồng dễ nắn bóp, ngờ đâu lại ngang ngược như vậy!

Nếu là lúc còn trẻ, nhất định ông ta sẽ không nói mấy lời kiểu này đâu, nhưng ông ta cảm thấy đến giờ mình đã có lý lịch lâu năm, có khí phách rồi, chút chuyện ấy căn bản không đáng là gì!

Thấy Vương Nguyên vẫn không quay đầu lại, Bành Lương Văn cũng không ngăn cản nữa, ông ta không sợ hãi chút nào hết. Ông ta đã làm ở công ty này rất nhiều năm, cho dù có điều tra rõ chân tướng cũng sẽ không bị phạt gì hết, chuyện này quá nhỏ bé, dù cuối cùng có điều tra ra là lỗi của ông ta, cũng chỉ là do ông ta sơ ý, qua loa một chút là có thể cho qua, không có bất cứ chuyện gì hết.

Nhưng ông ta không biết, Đới Tinh đã muốn chỉnh ông ta từ lâu. Đới Tinh vào công ty khi Vương Tuấn Khải đã Lên nắm quyền, được Vương Tuấn Khải mời về từ công ty khác, cực kỳ tài giỏi, nếu không cũng sẽ không thể thăng tiến nhanh hơn Bành Lương Văn trong khi lý lịch ngắn hơn ông ta. Cô ta cảm thấy so sánh với Bành Lương Văn, năng lực của Từ Tường càng nổi trội hơn, hơn nữa càng trẻ tuổi thì càng có sức lực và sự sáng tạo, càng thích hợp hơn để ngồi vào vị trí giám đốc bộ phận mở rộng sản phẩm.

Quan trọng hơn chính là, Bành Lương Văn ỷ vào lý lịch lâu năm, luôn không biết phục tùng, những người như vậy thật sự không mang lại lợi ích gì cho công ty. Rất nhiều lần cô ta đã muốn đề cập với bên trên, nhưng vẫn không tìm thấy cơ hội.

Cho nên lúc Vương Nguyên tới tìm, sau khi nghe xong tâm tình cô cực kỳ tốt, chính ra đây không phải chuyện lớn gì, nhưng cô đang muốn chỉnh Bành Lương Văn, đương nhiên nó sẽ trở thành chuyện lớn mà mình phải giải quyết ngay. “Ồ? Ông ta còn nói muốn đuổi việc cậu?”

“Ý tứ không khác là bao, nếu tôi chịu phạt thì bị trừ tiền, còn nếu không chịu phạt, ông ta sẽ đuổi tôi.” Đứng trước mặt Đới Tinh, Vương Nguyên sẽ không dùng khí thế mạnh mẽ nữa, đây chính là cấp trên của cấp trên của cấp trên của mình mà. Dù sao Đới Tinh cũng không làm gì cậu, thái độ của cấp dưới như cậu nên đúng mực, vả lại mình đến để cáo trạng, với tư cách là người bị hại mà ầm ĩ Lên thì không phải hành động của người thông minh, nhất định sẽ khiến người ta có ấn tượng không tốt. “Tôi mất việc là chuyện nhỏ, nhưng tôi không thể nhận trách nhiệm một cách oan uổng như vậy. Rõ ràng không phải lỗi của tôi lại bắt tôi phải nhận, hơn nữa chỉ cần xem cameras là có thể điều tra rõ. Tôi tin nhất định tổng giám Đới sẽ xử lý chuyện này thật công bằng!”

“Đó là đương nhiên, cậu yên tâm.” Tuy rằng trong lòng Đới Tinh vui như hoa nở, nhưng ngoài mặt vẫn rất nghiêm túc. “Chuyện này có liên quan đến lợi ích của nhân viên và quy chế của công ty, không phải chuyện nhỏ, tôi sẽ xem lại cameras trước để điều tra rõ. Nếu cậu bị oan, nhất định sẽ không sao cả.” Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, cô đã suy tính xong trong đầu, để đến khi điều tra rõ ràng xong sẽ đi “cáo trạng” với bên trên như thế nào!

“Cậu cứ về làm việc trước, tôi sẽ cho người đi xử lý ngay, sẽ có kết quả rất nhanh.” Đới Tinh rất để tâm chuyện này, không kém bao nhiêu so với Vương Nguyên. “Nếu cậu bị oan, công ty sẽ bồi thường thỏa đáng cho cậu.”

“Cám ơn tổng giám.” Tâm tình Vương Nguyên thoải mái hơn không ít. Quả nhiên không phải giám đốc nào của công ty cũng giống Bành Lương Văn, tổng giám Đới là một cấp trên tốt. Chỉ cần xem lại cameras là có thể khẳng định cậu trong sạch. Cho tới giờ cậu chưa từng nhận bất cứ văn kiện gì từ La Tinh Tinh, dù có vu oan thế nào cũng không thể đổ hết Lên đầu cậu được.

Một tiếng sau, Vương Tuấn Khải biết chuyện này.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s