[KN] KHYCCTTBD – Chương 7 + 8

Chương 7 

Lúc ăn trưa Vương Nguyên cứ thấp thỏm không yên. Tối qua cậu đã không ngủ ngon, trong đầu vẫn nghĩ đến những lời của Vương Hải và Quý Cần, sáng nay còn nhận được một cuộc điện thoại khó chịu như vậy, làm sao mà có khẩu vị được.

Vương Tuấn Khải ngồi cạnh Vương Nguyên, thấy sắc mặt cậu không tốt thì đau lòng: “Em có mệt không? Hôm nay là thứ bảy, ngủ nhiều một chút cũng được mà.”

Vương Nguyên lắc đầu, không phải cậu không muốn ngủ, mà là không ngủ được, trong lòng thật sự rất lo lắng. Nếu ba cậu thật sự đến công ty làm ầm Vươngn, vậy thì bao nhiêu mặt mũi sẽ mất sạch, lại còn mang đến phiền phức cho công ty. Nhưng thật sự cậu không muốn bỏ số tiền kia ra, tiền cho ba câu dùng và cho người khác dùng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, cậu không bánh bao đến mức độ đó.

Nhất cử nhất động của Vương Nguyên, Vương Tuấn Khải đều quan tân vạn phần, anh chỉ nhìn qua là biết đối phương có tâm sự, cho nên dịu dàng quan tâm hỏi: “Sao vậy, có chuyện gì không vui à, nói anh nghe thử xem, chuyện của em cũng là chuyện của anh mà.” Ở bên ngoài, Vương Tuấn Khải luôn như sấm rền gió cuốn, thế nhưng trước mặt Vương Nguyên thì lúc nào cũng là dáng vẻ ôn hòa vô hại, cực kỳ trung khuyển ~

Vương Nguyên cảm thấy việc này rất mất mặt, nhưng cũng nghĩ lại, tối qua cũng đã nói chuyện kia rồi, còn thiếu một chuyện được sao. Từ lâu Vương Tuấn Khải đã biết Vương gia là hạng người gì, giấu cũng vô dụng, huống chi giờ chuyện này cũng có liên quan đến Vương Tuấn Khải rồi, Vương Hải định đến công ty của Vương Tuấn Khải làm ầm Vươngn mà.

“… Ba em nói nếu em không cho ông ấy tiền, ông ấy sẽ đến công ty làm ầm Vươngn, để nói với cấp trên của em là em không hiếu thuận với ông ấy.” Vương Nguyên nói xong cũng phải đỏ mặt, chuyện này thật sự rất mất mặt, người nhà mình như vậy có lẽ Vương Tuấn Khải cũng sẽ rất ghét, thế nhưng ngoại trừ Vương Tuấn Khải ra, cậu không tìm được ai khác để bàn bạc, dù sao cũng đâu thể đi nói với Vương Thiếu Văn được.

“Chỉ chuyện này thôi?” Vương Tuấn Khải chớp chớp mắt.

“Chuyện này mà không nghiêm trọng à?” Vương Nguyên trừng mắt thật to. “Không phải anh tưởng em nói đùa chứ? Em nói thật, ba em chính là người như vậy, ông ấy thật sự làm được đấy!” Tính tình ba cậu thế nào cậu biết rất rõ mà, mấy loại chuyện như la lối om sòm làm mình làm mẩy nhưng một người lớn đầu như ông ta thật sự có thể làm ra được!

“Ha ha ha ha…” Vương Tuấn Khải nhìn dáng vẻ Vương Nguyên như ếch con, thấy rất buồn cười. “Vẻ mặt em thế này thật đáng yêu ~”

“Em là con trai đó, dù anh khen em đáng yêu em cũng không vui đâu!” Đến giờ Vương Nguyên không chỉ trừng mắt thật to, mà hai má cũng phồng lên, càng giống ếch con hơn.

“Ha ha ha ha ha…” Vương Tuấn Khải càng cười vui sướng.

Vương Nguyên bắt đầu phát cáu: “Anh còn cười! Đây là công ty của anh đó, nếu ông ấy đến làm ầm Vươngn, anh cũng không còn mặt mũi gì đâu!”

“Không cần lo lắng!” Vương Tuấn Khải khoát tay không thèm quan tâm. “Em tưởng bảo vệ ở công ty anh chỉ để trang trí thôi à, ai cũng có thể vào được công ty sao. Hơn nữa, em quên ngày nào em đi làm cũng phải đeo thẻ à, ba em căn bản không thể vào được!”

“Đúng rồi!” Vương Nguyên vỗ vào đầu mình. “Suýt nữa thì em quên mất, em đã chuyển công ty rồi.” Công ty nhỏ trước đây của cậu chả có lấy một người bảo vệ, chỉ là thuê một tầng trong một tòa nhà nhiều tầng, chỉ có một bảo vệ ở tầng dưới cùng, cả tòa nhà đều là sử dụng chung, căn bản không hề hạn chế nhân viên ra vào, ai cũng có thể Vươngn tầng.

“Em đúng là lo nghĩ không đâu.” Vương Tuấn Khải cười nhẹ. “Có điều nếu có thể dùng tiền để làm ba em yên ổn, vậy cứ cho tiền là được, em không cần tiếc tiền, tiền của anh em cứ dùng thoải mái.” Những vấn đề mà có thể dùng tiền để giải quyết căn bản không thể coi là vấn đề.

Vương Nguyên: “…” Phá gia chi tử!

“Anh thật sự đã nghĩ quá tốt đẹp về ông ấy rồi. Em là con của ông ấy mà cũng không dám đảm bảo về nhân phẩm của ông ấy, nếu ông ấy biết quan hệ của hai chúng ta, anh cứ nhìn xem, sau này anh đừng mong được yên tĩnh!” Tính cách Vương Hải thế nào Vương Nguyên rõ như lòng bàn tay, cậu đã sống cùng ông ta rất nhiều năm rồi mà.

“Em không tin anh sao, dù thế nào anh cũng luôn có cách giải quyết. Anh cho ông ta tiền, tất nhiên cũng sẽ có cách làm ông ta nghe lời.” Vương Tuấn Khải vươn tay nhẹ nhàng bao phủ Vươngn mu bàn tay Vương Nguyên, nhìn chăm chú vào mắt cậu. Anh hy vọng Vương Nguyên có thể nghe ra được ý tại ngôn ngoại của anh, cũng có thể chấp nhận anh.

Vương Nguyên giật mình, vội vàng rút tay về, cậu hơi xấu hổ: “Chúng ta đâu kết hôn thực sự, sau này cũng phải ly hôn, đến lúc đó em phải nói với ông ấy thế nào?”

Vương Tuấn Khải hơi thất vọng, rõ ràng đã đăng ký kết hôn, nhưng tại sao muốn tiến thêm một bước lại khó như vậy…

Thôi bỏ đi, việc này cũng không thể nóng vội nhất thời, sau này anh vẫn còn nhiều thời gian.

“Phải rồi, hôm qua em nói ba em tạo lập quan hệ để tìm việc làm cho em trai em, là ở đâu vậy?” Vương Tuấn Khải vừa ăn cơm vừa làm ra vẻ như tình cờ hỏi.

“Ừm…” Vương Nguyên ngẩng đầu Khải thận nhớ lại. “Hình như tên là Thâm Đạt thực nghiệp, nghe nói là một công ty lớn, ba em phải tốn không ít tâm tư mới tìm được cửa vào, sao đột nhiên anh hỏi vậy?”

“Không có gì, anh chỉ tùy tiện hỏi thôi.” Vương Tuấn Khải cười vô cùng ấm áp.

5522Barres_fleurs__7_

Chương 8

Vương Hải nói tìm cửa vào cho Vương Trí Huy, là một công ty lớn, nhưng thật ra công ty kia còn lâu mới đạt được đến Vương chuẩn của một công ty thuộc vào loại lớn.

Thâm Đạt thực nghiệp chỉ có thể được xem là công ty thuộc loại trung, thuê sáu tầng trong một tòa nhà cao tầng sang trọng, ngoài ra còn có nhà máy riêng, nghiệp vụ của công ty chính là về đại lý xuất nhập khẩu, kiểm nghiệm hàng hóa, bảo quản sản phẩm, in ấn, thiết kế bao bì sản phẩm… Nghiệp vụ rất đa dạng, hiệu quả hay lợi ích đều rất tốt, phúc lợi và đãi ngộ cho nhân viên cũng không tồi, là một công ty đang dần đi Lên, có nhiều triển vọng.

Thế nhưng rất ít người biết, Thâm Đạt là công ty con của tập đoàn Vương Thị. Công ty con khác với công ty chi nhánh, công ty con có được đại diện pháp nhân độc lập của mình, có được tài sản riêng của mình, lỗ lãi thế nào tự chịu trách nhiệm, độc lập gánh vác tất cả hậu quả và trách nhiệm trong công ty. Trên cơ bản công ty mẹ sẽ không can thiệp nhiều vào các sự vụ đó, nhưng những quyết sách quan trọng hoặc sắp xếp nhân sự quan trọng có liên quan đến lợi ích của công ty, vẫn phải do công ty mẹ quyết định, ví dụ như thành phần hội đồng quản trị chẳng hạn.

Tập đoàn Vương Thị có quyền quyết định những hạng mục công việc quan trọng của Thâm Đạt, có thể quyết định thành phần hội đồng quản trị của Thâm Đạt, có thể trực tiếp sử dụng quyền hành để bổ nhiệm các thành viên trong hội đồng quản trị. Bởi vì tập đoàn Vương Thị là cổ đông lớn nhất trong Thâm Đạt, Thâm Đạt có tham gia thiết kế bao bì cho một phần nhỏ các sản phẩm vào loại trung trở xuống của tập đoàn Vương Thị, không thì cũng không thể phát triển nhanh như vậy.

Công ty con giống Thâm Đạt thực nghiệp, dưới trướng của tập đoàn Vương Thị có rất nhiều, nhưng công ty con đều có tên riêng của mình, cho nên đa phần người ngoài nghề không biết.

Lúc Vương Tuấn Khải nghe thấy Vương Nguyên nói ra tên công ty, trong lòng đã có tính toán. Vương Hải là cha ruột của Vương Nguyên, anh không tiện nói gì, cách duy nhất nghĩ ra được đó là cho tiền để giải quyết vấn đề, nhưng Vương Trí Huy chỉ là em cùng cha khác mẹ với Vương Nguyên, ha ha…

Mọi người của Vương gia đang mơ một giấc mơ đẹp là Vương Trí Huy vào được công ty lớn có được tiền lương cao, nghe nói lúc thực tập còn được hơn bốn nghìn, vào làm chính thức sẽ được tăng Lên bảy nghìn, làm mấy năm có thể Lên hàng vạn, thật sự là một công việc không thể lý tưởng hơn được nữa!

Vào thứ hai, Vương Nguyên thấp thỏm đi làm, cậu hơi bất an, lo sợ Vương Hải sẽ thật sự tìm đến tận công ty, cho dù không vào được công ty, nhưng chỉ cần làm ầm ĩ ngay ngoài cổng thôi cũng đủ mất mặt rồi.

Có điều, Vương Nguyên lo lắng suốt mấy ngày mà vẫn không thấy Vương Hải đến. Trong nhà đang bận sửa sang lại, tạm thời Vương Hải không có thời gian rảnh, hơn nữa đến thứ năm này Vương Trí Huy sẽ đến Thâm Đạt báo danh, Vương Hải đặc biệt coi trọng chuyện này, công việc của con trai ổn định hẳn ông ta mới thấy yên tâm, còn về phần Vương Nguyên, chờ ông ta có thời gian rảnh lại quản là được. Ông ta cảm thấy đây không phải là chuyện gì lớn, con trai cả là người thế nào ông ta hiểu rõ nhất, chỉ cần dọa nạt một chút là nghe lời ngay, căn bản không cần hao phí tâm tư gì hết, có lẽ sau khi gọi điện thoại vào mấy hôm trước, chắc đã chuẩn bị tiền rồi cũng nên.

Trong lòng Vương Hải, dù Vương Nguyên có thi đỗ được vào trường đại học không tồi, cũng sẽ không có tương lai sáng lạn gì, tốt nghiệp xong tìm được công việc mà tiền lương mới chỉ hai nghìn, ở thành phố A này căn bản chẳng là gì hết, sau này chuyển chỗ làm mới được năm nghìn, cũng hoàn toàn không có gì phải ngạc nhiên. Ông ta cảm thấy trước kia không cho con trai cả học phí để học đại học là vô cùng chính xác, có cho cũng phí tiền, cái loại chậm chạp như đầu gỗ đấy thì có được tiền đồ gì.

Không giống con trai nhỏ, nhanh nhẹn hoạt bát, biết cách làm người ta yêu thích, người như thế thì sau này mới có tiền đồ, bây giờ mình móc nối quan hệ để tìm việc tốt cho nó, sau này kiếm được nhiều tiền, tìm một đối tượng tốt, là bản thân mình đã thấy viên mãn, về già cũng không sợ nó không hiếu thuận mình, dù sao cũng tốt hơn cái hũ nút im lìm kia!

Giữa hai cha con không hề có thù sâu oán nặng, thế nhưng thiên vị đến mức độ như Vương Hải thì đúng là hiếm thấy.

Trên đời này bệnh gì cũng có hy vọng chữa khỏi, chỉ duy nhất cái bệnh thiên vị này, có lẽ vĩnh viễn cũng không chữa được.

Đến thứ năm, Quý Cần ăn diện thật Khải thận cho con trai, sau đó cùng Vương Hải tiễn cậu ta lên taxi trong niềm vui mừng sung sướng. Vương Trí Huy không cần phỏng vấn, có thể trực tiếp đến báo danh luôn, hai người đều vô cùng hài lòng.

Vương Trí Huy học trường hạng ba, hơn nữa trong trường hạng ba vốn chả ra sao cả, việc học hành vô cùng lỏng lẻo, từ chiều chủ nhật Vương Mật Kỳ đã phải về trường học mà cậu ta thì vẫn ở nhà để chờ ngày đến Thâm Đạt báo danh, mặc dù có tiết học, nhưng cậu ta không đến trường cũng chả ai quan tâm, nên cậu ta cũng thấy không hề gì.

Tám rưỡi sáng, Vương Trí Huy tới Thâm Đạt, cậu ta đến trước thời gian hẹn, như vậy là có thể để lại ấn tượng tốt cho công ty. Sau đó thì giống như cậu ta đoán vậy, cậu ta vừa mới nói mình quen chủ nhiệm Lưu, Lưu Bân, là nhân viên mới đến báo danh của bộ phận thị trường, quầy tiếp tân của Thâm Đạt đã ngầm hiểu.

Mọi chuyện kế tiếp cũng thuận lợi y như Vương Trí Huy đoán, cậu ta thuận lợi trở thành nhân viên của Thâm Đạt, được giới thiệu làm quen với rất nhiều đồng nghiệp mới, tuy mới chỉ là thực tập, nhưng cậu ta cảm thấy mình rất có năng lực, hơn nữa còn có hậu đài, làm sao mà không hòa nhập được.

Tiền lương hay các loại đãi ngộ, Lưu Bân đã nói rõ với cậu ta rồi, tóm lại là sẽ không hề kém, chỉ biết còn cao hơn cả lúc đầu, tuyệt đối không hề thấp. Lưu Bân mở cửa sau cho người ta đâu phải chỉ một lần hai lần, nhận được lợi ích từ người ta thì làm việc vẫn phải “đáng tin” chứ.

Đến buổi trưa tất cả đều tốt đẹp, vô cùng suôn sẻ.

Buổi chiều, Lưu Bân bị trưởng bộ phận nhân sự của Thâm Đạt là Tề Khai gọi đến. Tề Khai là anh rể của Lưu Bân, trước đây Lưu Bân vào được công ty chính là do Tề Khai giúp, một người của bộ phận nhân sự như ông ta mà làm chuyện này thì cực kỳ dễ dàng, sau này Lưu Bân nhận lợi ích của người khác để mở cửa sau cũng là do ông ta hỗ trợ ở giữa.

“Có phải hôm nay cậu cho một người vào công ty, tên là Vương Trí Huy gì đó?” Tề Khai cố nhịn cơn tức để hỏi.

“Sao vậy?” Lưu Bân cảm thấy sắc mặt của anh rể mình không được tốt. “Không phải anh cũng biết cậu ta sao, cậu ta vào được là có sự đồng ý của anh mà, em bố trí cho ai vào mà không được anh đồng ý chứ, em cũng không phải người của bộ phận nhân sự, đâu thể tùy tiện bố trí người.”

“Cậu đã cho người như thế nào vào hả?” Tề Khai nhìn xem cửa văn phòng đã đóng chặt chưa, rồi mới hơi cao giọng. “Cậu biết không, cậu gây họa cho anh rồi!”

Lưu Bân khó hiểu: “Em vừa mới ăn trưa cùng cậu ta xong, còn chưa được nửa tiếng, cậu ta có thể gây ra họa gì được?” Không phải chứ, thằng nhóc kia trông có vẻ thông minh lắm mà, vả lại cậu ta còn chưa quen thuộc lắm với mọi người trong phòng làm việc, có thể gây được họa gì mà làm kinh động đến cả anh rể của mình chứ.

“Anh không biết cậu tìm người này ở đâu ra, cũng không quan tâm cậu nhận được lợi ích gì, nhưng cậu đã bảo cậu ta đến đây thế nào, thì giờ tự cậu bảo cậu ta đi như thế!” Quả thực Tề Khai sợ hãi muốn chết. “Ngay vừa rồi, lão tổng gọi anh đến nói chuyện, chuyên khác thì không nhắc đến, mà lại nhắc ngay tới người mới kia, giọng điệu tỏ vẻ anh coi công ty như nhà mình, muốn cho ai vào là vào được, bằng cấp kém thì cũng thôi, nhưng ngay cả phỏng vấn cũng không cần, con chó con mèo nào cũng cho vào được, hỏi có phải anh không muốn làm trưởng bộ phận nhân sự nữa không.”

Lưu Bân kinh hãi, ông ta làm việc này đã rất thành thạo rồi, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống này, có điều ông ta biết rõ, so với lợi ích mà Vương gia cho mình, tất nhiên trưởng bộ phận nhân sự là anh rể Tề Khai quan trọng hơn nhiều, có anh rể ở đây, mình mới có thể sống vui vẻ trong công ty này.

Cũng không biết Vương gia này có lai lịch bất minh gì, đúng là xui xẻo, Lưu Bân nghĩ ngợi rồi nói: “Anh rể yên tâm, em sẽ bảo cậu ta đi ngay, rất có thể cậu ta đã đắc tội ai đó, để em đuổi đi sớm một chút là được, còn những thứ đã nhận, hôm nào đó em sẽ cho người mang trả lại.”

Tề Khai yên tâm gật đầu, cậu em vợ này của mình vẫn luôn linh hoạt mà: “Được rồi, cậu giải quyết việc này nhanh một chút, anh cũng tiện ăn nói với lão tổng, không biết bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào chức vị này của anh đấy, không thể sai một bước.”

“Yên tâm đi, anh rể.” Nói xong thì mở cửa ra ngoài tìm Vương Trí Huy.

Vương Trí Huy không biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, buổi sáng cậu ta còn đi làm quen với các đồng nghiệp mới, đến trưa còn ăn cơm cùng Lưu Bân, đột nhiên đến chiều lại nhận được tin từ Lưu Bân, nói là lão tổng bất ngờ kiểm tra nhân viên của bộ phận nhân sự, cậu ta không phỏng vấn nên chắc phải về nhà trước, rồi hôm khác sẽ tiến hành phỏng vấn, qua được vòng phỏng vấn mới có thể đến công ty làm việc một lần nữa.

Để dỗ dành cho người ta đi, Lưu Bân phải lừa gạt Vương Trí Huy, sợ cậu ta làm ầm Lên, lừa cậu ta rằng chỉ phỏng vấn qua loa một chút để qua mặt lão tổng, ông ta đã điều động nội bộ, hôm khác vẫn trở về được.

Mặc dù Vương Trí Huy hơi nghi ngờ, nhưng vẫn tin tưởng Lưu Bân, vì cậu ta cảm thấy đối phương không cần thiết phải lừa mình, sáng nay cậu ta đã báo danh xong rồi, còn điền không ít tư liệu, vừa nhìn đã biết không phải lừa gạt, cho nên cái lý do lão tổng bất ngờ kiểm tra này rất có lý.

Sau đó Vương Trí Huy ngoan ngoãn về nhà. Tuy Vương Hải và Quý Cần cũng thấy khó hiểu, nhưng vẫn có lòng tin đối với Lưu Bân, vì thế đành phải kiên nhẫn chờ thông báo đến phỏng vấn.

Bốn ngày sau, bọn họ không nhận được thông báo phỏng vấn của Thâm Đạt, mà là nhận được “món quà” Lưu Bân cho người mang đến, chính là quà mà trước đây bọn họ tặng Lưu Bân!

Ngay lập tức, ba người như bị sấm sét đánh trúng!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s