[KN] KHYCCTTBD – Chương 5 + 6

Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải kết hôn, nhưng hai người không ngủ chung một phòng, mà là ngủ ở hai phòng cạnh nhau. Về chuyện này, ngay cả người hầu của Vương gia cũng thấy khó hiểu, rõ ràng đã đăng ký kết hôn ở nước ngoài rồi không phải sao, sao lại không ngủ chung với nhau?

Nói ra thì rất dài, trước đây Vương Nguyên đồng ý kết hôn với Vương Tuấn Khải là vì có nguyên nhân đặc biệt. Cũng có thể là do Vương Tuấn Khải luôn theo đuổi mãnh liệt, nhưng quan trọng nhất là bởi Vương Tuấn Khải gặp phiền phức, dưới sự khẩn cầu của Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên mới nhận lời cầu hôn, giúp Vương Tuấn Khải một việc lớn.

Chuyện này thì phải nói đến gia đình có mối giao hảo với Vương gia, Phương gia.

Phương gia làm ăn về nhà cửa đất đai, cũng khá có tiền, tuy rằng bây giờ kém hơn Vương gia, nhưng bảy mươi, tám mươi năm trước thì giàu hơn Vương gia nhiều, chẳng qua là Vương Tuấn Khải biết cách kinh doanh, sau này mới nổi Vươngn.

Phương gia và Vương gia giao hảo với nhau là vì lúc lão gia tử Phương gia còn trẻ đã từng cứu mạng lão gia tử Vương gia. Những năm sáu mươi, bảy mươi là một thời kỳ hỗn loạn, khi đó Vương gia cũng có chút tiền, vì một số nguyên nhân nào đó nên Vương lão gia tử bị hãm hại, đã được Phương lão gia tử lúc ấy mới chỉ là nông dân bình thường cứu giúp. Hai người kết nghĩa huynh đệ, còn nói sau này phải làm thông gia.

Nói ra thì cũng rất tuyệt, Phương gia sinh được một đôi long phượng thai, Vương gia sinh được một cậu con trai, vừa vặn có thể kết thông gia. Nhưng đến khi con cái của hai nhà đều trưởng thành, Phương gia đã phát đạt từ lâu, nhiều tiền hơn Vương gia không biết bao nhiêu lần, sau đó Phương gia lấy lý do con gái đã tìm được tình yêu đích thực không đành lòng chia rẽ rồi gả con gái cho một phú thương, khi đó lão gia tử Phương gia đã mất, mọi chuyện đều do Phương lão thái thái làm chủ.

Ba của Vương Tuấn Khải là Vương Thiếu Văn vốn rất vui sướng muốn cưới con gái của Phương gia, dù sao thì từ nhỏ đến lớn cha của ông luôn nói như vậy, ai ngờ cuối cùng lại không thành, làm sao mà trong lòng ông không hận được, nhưng dù gì Phương gia cũng có ơn với Vương gia, Vương gia bọn họ chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.

Sau khi Vương lão gia tử mất, mấy năm sau mẹ của Vương Tuấn Khải cũng qua đời, Vương Thiếu Văn mắc bệnh nặng khi Vương Tuấn Khải 19 tuổi, sau đó Vương Tuấn Khải tiếp nhận công ty của gia đình, từ đó Vương gia bắt đầu phát đạt hơn, chỉ trong vòng ba đến năm năm đã đuổi kịp Phương gia, hai năm sau thì hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi trong nước, còn đến bây giờ, Phương gia hoàn toàn không thể so được với Vương gia.

Do đó hiện tại, tình hình hai nhà trái ngược hẳn. Phương gia có một cô con gái nhỏ hơn Vương Tuấn Khải hai tuổi, tên là Phương Ngữ Vi, rất xinh đẹp, cho nên bọn họ nghĩ thế này: Trước kia nhà bọn họ có ước định với Vương gia mà! Hai nhà phải kết làm thông gia! Hiện giờ một nhà có một cô con gái xinh đẹp, một nhà thì có con trai chưa kết hôn, trai tài gái sắc, Kim Đồng Ngọc Nữ, quả đúng là tuyệt phối!

Nhưng Vương Thiếu Văn thì làm sao mà đồng ý được, trước kia ông bị tát vào mặt như vậy, trong lòng cực kỳ căm hận, hơn nữa xem điệu bộ của người Phương gia, căn bản không phải gia đình tốt để kết thông gia, Phương lão gia tử thì còn đáng tin một chút, nhưng mà ông ta chết rồi! Vương Thiếu Văn không muốn con trai mình phải chịu uất ức, ông gai mắt với Phương gia, cho nên đã dặn đi dặn lại Vương Tuấn Khải, nhất định không thể cưới con gái của Phương gia! Nếu không nhất định ông sẽ chết không nhắm mắt!

Vương Tuấn Khải cũng không thích Phương Ngữ Vi, anh đã nghe được không ít tin đồn về vị đại tiểu thư này, kiêu căng thì không nói làm gì, nhưng quan hệ nam nữ thì cực kỳ hỗn loạn, không chỉ có scandal với nam minh tinh trong giới giải trí, mà còn với rất nhiều phú gia khác.

Người như vậy, Vương Tuấn Khải anh không thể hưởng thụ nổi đâu.

Huống chi anh đã có người mình thích, chính là Vương Nguyên, chỉ là Vương Nguyên vẫn chưa chấp nhận sự theo đuổi của anh thôi. Bởi vì khi đó Vương Nguyên đã có bạn trai, là bạn học cùng đại học, yêu đương hai năm, cho đến mùa hè năm ngoái mới chia tay, sau đó Vương Tuấn Khải theo đuổi Vương Nguyên càng nhiệt liệt hơn, thậm chí còn cầu hôn, nhưng Vương Nguyên vẫn không đồng ý.

Đến tận đầu năm nay, cha của Phương Ngữ Vi là Phương Khuê bị bệnh, ở bệnh viện tự nhận thấy mình sắp chết thẳng cẳng, nói là muốn gặp tất cả những người thân của mình mới có thể yên tâm ra đi, thế nhưng Vương Tuấn Khải cũng nằm trong danh sách đó.

Vương Thiếu Văn vừa nghe đã thấy bất thường! Nhất định là Phương gia muốn “ủy thác lúc lâm chung” đây mà! Không biết chừng bệnh của Phương Khuê cũng chỉ là giả bộ! Vương Thiếu Văn nóng nảy, trong lòng ông không muốn là một chuyện, bình thường châm chọc Phương gia vài ba câu cũng không sao cả, thế nhưng nếu là di ngôn của người bệnh nằm trên giường, vậy thì không phải chuyện nhỏ. Rất nhiều người biết Phương gia có ơn với Vương gia, nhưng nếu Phương Khuê thật sự không biết xấu hổ mà làm ra loại chuyện ủy thác lúc lâm chung này, Vương gia bọn họ chỉ còn biết chịu đựng, không thì sẽ mất hết thanh danh! Mất hết mặt mũi của cha!

“A Khải à, con có thích ai không, mau chóng kết hôn đi! Tóm lại nhất định phải kết hôn trước khi đến bệnh viện thăm Phương Khuê đó!” Phải nói là Vương Thiếu Văn thật sự rất nôn nóng.

“À… Thật ra thì cũng có một người.” Vương Tuấn Khải nhìn ba mình ốm yếu, có phần không dám mở miệng, sợ kích thích đến lão nhân gia ông. “Nhưng con sợ ba không thích cậu ấy.”

“Thích chứ thích chứ!” Vương Thiếu Văn vội nói không ngừng. “Người A Khải vừa ý nhất định là rất tốt, ba sẽ không có ý kiến gì đâu!”

Ban đầu Vương Tuấn Khải nghe vậy còn vui vẻ, thế nhưng vui vẻ được một lát lại ỉu xìu: “Nhưng mà người ta không thích con, con cầu hôn rồi mà cậu ấy cũng không đồng ý.”

“Ối trời ơi, sao con lại vô dụng như vậy!” Vẻ mặt Vương Thiếu Văn càng sốt ruột hơn. “Theo đuổi đi, tranh giành đi, cứ coi như cầu xin cũng nhất định phải cưới về!”

Vương Tuấn Khải nghe xong, tinh thần phấn chấn hẳn Vươngn, giống như đánh máu gà vậy, anh cầm tay ba mình nói: “Ba yên tâm, con sẽ đi ngay!” Đây đúng là một cơ hội tuyệt vời để lừa Tiểu Nguyên về nhà!

Vương Tuấn Khải kể lại đầu đuôi ngọn ngành tình hình của mình với Vương Nguyên: “Tiểu Nguyên, cầu xin em đó, em giúp anh đi, anh thật sự là bị ép vào đường cùng rồi!”

Vương Nguyên hơi khó xử, cậu cảm thấy dựa vào điều kiện của Vương Tuấn Khải, sao có thể không tìm được đối tượng để giả kết hôn chứ. Với cậu, kết hôn là một chuyện rất thiêng liêng, cậu không muốn kết hôn một cách tùy tiện.

Dáng vẻ Vương Tuấn Khải trông cực kỳ tội nghiệp: “Đối tượng để kết hôn thì dễ tìm thôi, nhưng mà Tiểu Nguyên à, em nghĩ lại xem, nếu anh tùy tiện tìm một người phụ nữ để kết hôn, sau này cô ta không chịu ly hôn thì phải làm sao, hoặc là muốn chia tài sản với anh thì phải làm sao, anh không tin người khác được!”

“Thế… Nếu em cũng ham muốn tài sản của anh thì sao, anh tin em như vậy à?” Vương Nguyên cảm thấy lòng tin của Vương Tuấn Khải rất hời hợt.

“Vậy thì có sao, anh thích em mà, nếu em muốn chia tài sản với anh, anh sẵn lòng.” Vương Tuấn Khải hoàn toàn không hề thấy bất ổn chỗ nào, ngược lại còn vui cực kỳ.

Vương Nguyên: “…” Xem ra người này thật sự rất thích mình…

Sau khi Vương Tuấn Khải làm một chuỗi hành động nhõng nhẽo ép buộc rồi giả bộ đáng thương, cuối cùng Vương Nguyên cũng đồng ý giả kết hôn với Vương Tuấn Khải, thời hạn là ba năm.

Hai ngày sau, Vương Tuấn Khải mang theo Vương Nguyên và tờ giấy đăng ký kết hôn đến gặp ba mình.

Vương Thiếu Văn nhìn Vương Nguyên, lại cúi đầu nhìn tờ giấy đăng ký kết hôn, lại nhìn Vương Nguyên, lại nhìn tờ giấy đăng ký kết hôn…

Sau đó ông choáng váng một cách hoa lệ…

5522Barres_fleurs__7_

Chương 6

Đối với chuyện đột nhiên con trai mang về nhà một con dâu nam, quả thật Vương Thiếu Văn kinh ngạc đến ngây người, ông đã thử tưởng tượng ra hàng chục, hàng trăm loại dáng vẻ của con dâu, thế nhưng không hề nghĩ đến nam giới!

Trong một khoảng thời gian ngắn, Vương Thiếu Văn với tư tưởng bảo thủ làm sao có thể chấp nhận được, ông ôm ngực tỏ vẻ để mình suy nghĩ một chút. Vương Tuấn Khải nói thầm trong lòng, con đã đăng ký kết hôn xong rồi, ba còn suy nghĩ cái gì nữa.

Có điều sau đó Vương Thiếu Văn vẫn chấp nhận Vương Nguyên, đầu tiên, nhìn qua cũng có vẻ là một đứa trẻ tốt, còn lại chính là nhờ cô em họ của Vương Tuấn Khải phụ họa thêm.

Mẹ của Vương Tuấn Khải tên là Châu Uyển, em trai của bà tên là Châu Toàn. Châu Toàn có một cô con gái nhỏ hơn Vương Tuấn Khải hai tuổi, tên là Châu Dĩ Tuyền, cũng chính là em họ của Vương Tuấn Khải.

Châu Dĩ Tuyền có thù oán với Phương Ngữ Vi, lúc còn đi học hai người là bạn học của nhau, Phương Ngữ Vi cướp bạn trai của Châu Dĩ Tuyền. Châu Dĩ Tuyền là cô gái thuộc loại hình thanh tú, không diễm lệ bằng Phương Ngữ Vi, trong mắt người khác phái, tất nhiên người sau được chào đón hơn. Hình dung theo cách hơi khoa trương một chút, thì đây quả thật là một thiên đại thù hận, Châu Dĩ Tuyền hận không thể đập chết Phương Ngữ Vi, bây giờ cô ta còn vọng tưởng làm chị dâu họ của mình? Đúng là nực cười! Loại phụ nữ không đàng hoàng không sạch sẽ, còn không biết liêm sỉ này làm sao mà xứng?

“Dượng à, không phải cái anh tên là Vương Nguyên kia rất tốt sao. Nếu anh A Khải thích anh ấy, nhất định là người không tồi rồi, chẳng lẽ dượng còn không tin vào mắt nhìn người của anh A Khải sao?” Từ nhỏ Châu Dĩ Tuyền đã rất được Vương Thiếu Văn yêu thương, vì cô bé này rất thân thiết với người cô của mình cũng là bà xã Châu Uyển của Vương Thiếu Văn, cũng có thể xem như Vương Thiếu Văn nhìn cô lớn Vươngn từng ngày, coi như một nửa con gái.

Hồi nhỏ Châu Dĩ Tuyền luôn gọi Vương Tuấn Khải là anh A Khải, bây giờ lớn rồi cũng vẫn không đổi cách gọi, lúc nào cũng có dáng dấp như cô gái nhỏ, hai cha con Vương gia đều rất thích cô.

“Nhưng cậu ta là nam mà, nam thì sinh con thế nào?” Vương Thiếu Văn vẫn chưa thể chấp nhận. Trước đây giới hạn thấp nhất của ông cũng chỉ là con trai mình tìm được một cô con dâu không xinh đẹp, hoặc là đã từng kết hôn, đây là giới hạn thấp nhất, nhưng không ngờ giới hạn này còn thay đổi đến mức không bằng mẩu vụn.

“Chuyện này thì có gì khó chứ, hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, muốn có con còn không đơn giản sao, dượng lạc hậu quá đi!” Châu Dĩ Tuyền không hề cảm thấy đây là một vấn đề. “Thật ra chuyện này cũng không quan trọng, quan trọng nhất là, chúng ta không thể để tiện nhân họ Phương kia gả đến đây!” Châu Dĩ Tuyền nghiến răng oán hận nói.

“Có xấu xa đến đâu mà còn xấu xa bằng Phương Ngữ Vi sao? Loại đàn bà kia vừa vào cửa đảm bảo sẽ cho anh A Khải đội nón xanh, cô ta đâu phải người biết an phận? Đến lúc đó không biết chừng anh A Khải còn bị bao nhiêu người cười nhạo đấy!”

“Chẳng lẽ Phương gia không biết danh tiếng của Phương Ngữ Vi mục nát thế nào sao? Trên mạng đầy cả ra đấy, cũng đâu có ai mù, nếu nhà bọn họ còn có chút liêm sỉ liệu có dám nghĩ đến anh A Khải không? Tất cả đều ỷ vào chuyện trước kia để bám víu vào thôi, dượng cứ nghĩ kỹ một chút đi, đây nhất định là âm mưu của bọn họ! Nếu Phương Ngữ Vi gả đến đây, vạn nhất sau này sinh được con, rồi bị Phương gia xúi giục một cái, không biết chừng sau này Vương gia sẽ đổi chủ đó!”

“Dượng nhìn anh Vương Nguyên này xem, so sánh với Phương Ngữ Vi thì thực sự không biết tốt hơn bao nhiêu lần! Trước đây Phương gia gai mắt với Vương gia, giờ Vương gia phát đạt rồi, bọn họ lại bám chặt vào như đỉa, trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy!”

Vương Tuấn Khải vốn định nhờ Châu Dĩ Tuyền giúp mình một chút, nhưng anh còn chưa mở miệng, cô bé này đã tự động đứng vào hàng ngũ hỗ trợ. Tục ngữ nói rất đúng, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè, bất kể Vương Nguyên là người thế nào, chỉ cần có thể ngăn cản Phương Ngữ Vi làm chị dâu họ của cô, Châu Dĩ Tuyền luôn cảm thấy cậu là người tốt!

Vương Thiếu Văn nghe xong cảm thấy rất có lý, tuy ông không biết rõ Phương gia đang có ý định gì, nhưng tuyệt đối không phải là chuyện tốt. Vậy thì so ra, cậu trai tên Vương Nguyên này cũng chả sao cả, tối thiểu thì cậu cũng không làm hại đến sự nghiệp của Vương gia. “Ừ, cháu nói đúng là rất có lý.” Vương Thiếu Văn gật đầu nói.

“Vốn là vậy mà, cháu đoán nhất định là Phương Khuê giả bệnh thôi, nếu thật sự sắp chết thì phải bảo người ta đến gặp vào ngay hôm đó chứ, làm sao lại còn hẹn ngày để gặp mọi người, chẳng lẽ ông ta còn biết được mình sẽ chết vào ngày nào chắc!”

Vương Thiếu Văn gật đầu, quả thật vấn đề này rất kỳ quặc!

Cuối cùng, dưới lời khuyên nhủ của Châu Dĩ Tuyền, sau cùng Vương Thiếu Văn cũng gật đầu chấp nhận sự lựa chọn của con trai. Nam thì nam đi, dù sao cũng tốt hơn họ Phương, chỉ cần ông vừa nghĩ tới chuyện người họ Phương làm con dâu của mình đã cảm thấy nhất định mình phải chết không nhắm mắt rồi.

Bên này xem như hai người đã nói rõ, nhưng đến lúc nhìn lại Vương Nguyên một lần nữa, thật sự là sắp rớt quai hàm.

Hôm sau Vương Tuấn Khải giúp Vương Nguyên chuyển nhà, sau đó Vương Nguyên sống ở Vương gia đến tận bây giờ, lý do của Vương Tuấn Khải là, như vậy mới giống như thật ~

Nhưng dù đã chuyển về đây, nhưng hai người vẫn ngủ riêng, phòng của Vương Nguyên ở ngay cạnh phòng của Vương Tuấn Khải, làm một đôi vợ chồng hữu danh vô thực.

Vương Thiếu Văn và Châu Dĩ Tuyền đều thấy khó hiểu, đã đăng ký kết hôn rồi, dù không tổ chức tiệc cưới cũng không sao cả, nhưng sao lại không ngủ cùng nhau chứ, chẳng lẽ đồng tính luyến ái kết hôn lại khác người bình thường nhiều như thế sao? Không thể nào.

Lúc trước Vương Thiếu Văn còn không đồng ý để hai nam giới kết hôn với nhau, nhưng giờ nhìn thấy tình huống này, ông lại càng không chấp nhận, không ngủ cùng nhau thì đâu thể coi như vợ chồng được. “A Khải à, có phải con và Tiểu Thư cãi nhau không?” Ông hỏi vô cùng súc tích, sau khi đã trò chuyện cùng Vương Nguyên, ông cảm thấy tính tình cậu trai này không tồi, cho nên cũng cứ gọi Tiểu Thư Tiểu Thư.

“Không, bọn con rất tốt mà, không bao giờ cãi nhau đâu.” Vương Tuấn Khải hớn hở nói.

“Vậy sao các anh không ngủ chung phòng?” Châu Dĩ Tuyền mau miệng thẳng thắn, cô hỏi vô cùng trực tiếp.

“Á…” Vương Tuấn Khải nghẹn lời, rồi anh lại nghĩ, sau này Tiểu Thư sẽ sống lâu ở đây, chuyện của mình và cậu sớm muộn gì cũng bị lộ, không bằng cứ khai báo thật từ sớm, vì thế anh mới tội nghiệp kể lại quá trình mình đi “lừa cưới” một lần.

Vương Thiếu Văn và Châu Dĩ Tuyền đều há hốc miệng trợn tròn mắt: “…” Sao A Khải/ anh A Khải lại vô dụng như vậy chứ?

Cảm giác của hai người về Vương Nguyên bắt đầu phức tạp dần, đúng là một người thần kỳ mà!

Có thể làm Vương Tuấn Khải động tâm như thế, thậm chí còn phải dùng đến thủ đoạn lừa gạt mới có được trong tay, thật sự không phải người bình thường.

Nhưng mà người này cũng đáng thương quá cơ, cứ như vậy mà bán mình đi! Lập tức cho người ta một loại cảm giác ngốc nghếch đáng yêu.

Hiện tại Vương Thiếu Văn và Châu Dĩ Tuyền không biết nên đồng tình với ai, một người thì kết hôn với người mình thích nhưng lại không thể chạm vào, một người thì đến giờ vẫn không hay biết gì hết lại còn tưởng là đang giúp bạn.

Chuyện hai người “kết hôn” được chấp nhận thuận lợi như vậy đấy, có điều người biết thì rất ít.  Thật ra Vương Tuấn Khải muốn nói cho toàn bộ thế giới biết cơ, thế nhưng Vương Nguyên không muốn, bởi vì trong cách nhìn của Vương Nguyên, đây không phải kết hôn thực sự, sau này cậu vẫn phải rời xa Vương Tuấn Khải, cho nên tốt nhất đừng để người ngoài biết chuyện này, hơn nữa Vương Tuấn Khải là danh nhân, sau này ly hôn thì phải làm sao, cậu không muốn bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ.

Cho nên cuối cùng số người biết chuyện kết hôn cũng không nhiều. Đương nhiên Phương gia có biết, nhưng bọn họ căn bản sẽ không nói ra ngoài, bọn họ cảm thấy một người đàn ông như Vương Nguyên vốn dĩ chả phải mối uy hiếp gì, sớm muộn gì con gái của Phương gia bọn họ cũng gả vào Vương gia, việc này không thể nói ra ngoài, tránh cho sau này khi Phương Ngữ Vi gả cho Vương Tuấn Khải sẽ bị người ta cười nhạo, có người phụ nữ nào lấy một người đồng tính luyến ái mà không bị cười nhạo chứ? Cứ giấu là tốt nhất.

Có điều sau đó thật sự Vương Thiếu Văn tức giận muốn chết, bởi vì sau khi Phương Khuê biết Vương Tuấn Khải đã kết hôn, không đến mấy ngày đã xuất viện, nói là bệnh tình chuyển biến tốt đẹp hơn nhiều, cho nên lúc trước rõ ràng là giả bệnh! Vương Thiếu Văn cực kỳ muốn mắng chửi, rồi nghĩ thầm: May mà con mình kết hôn rồi!

Ông nhìn Vương Nguyên càng thấy thuận mắt hơn, quả thực đúng là phúc tinh của nhà mình mà, nếu không cái nhà này nhất định sẽ chướng khí mù mịt!

Rồi thoáng một cái, gần nửa năm đã trôi qua…

Sau khi Vương Nguyên nói với Vương Tuấn Khải về chuyện nhà cửa, hôm sau, cũng chính là sáng thứ bảy, cậu nhận được điện thoại của Vương Hải, nói là trong nhà đã vay được sáu, bảy vạn từ người khác, bảo cậu hỗ trợ chỗ còn lại.

Quả đúng là vậy mà, Vương Nguyên thật sự tuyệt vọng với người nhà mình, các người nghĩ đến việc xây dựng quan hệ tìm việc làm cho Vương Trí Huy, nghĩ đến chuyện chuẩn bị nhà cho cậu ta kết hôn, còn tôi thì sao?

“Ba, tiền lương tháng sau con có việc phải dùng rồi.” Vương Nguyên vẫn cự tuyệt.

“Tao cũng không bảo mày hỗ trợ ngay tháng sau, đến tết đưa tao cũng được.” Vương Hải cảm thấy mình rất thấu tình đạt lý.

“Sau này sợ là cũng không được.”

“Cái gì? Tại sao không được?”

“Con muốn để dành tiền mua nhà.”

“Mày thì mua nhà gì? Chút tiền đó của mày mà mua được nhà à?”

Vương Nguyên nhắm mắt hít sâu một hơi, cậu thật sự không muốn nhịn nữa: “Ba, con đã biết rồi, ba định sang tên căn nhà cho Trí Huy, con không có ý kiến gì, đó là nhà của ba, ba muốn cho ai thì cho, nhưng tại sao còn muốn con bỏ tiền ra sửa nhà? Con không phải con của ba à?”

Vương Nguyên tưởng mình chất vấn như vậy sẽ khiến Vương Hải áy náy, nhưng hiển nhiên cậu đã nhầm, Vương Hải không những không áy náy, ngược lại còn nổi giận: “Tao còn chưa chết đấy, mà mày đã muốn nhà? Mày nghe chuyện đó từ đâu, ai nói cho mày biết? Bảo mày bỏ ra chút tiền sửa nhà thì mày đặt điều với tao, tao nuôi mày lớn chừng này, lấy chút tiền mày cũng không vui, sau này còn trông chờ vào mày để dưỡng lão được không?” Vương Hải mắng như tát nước, trong lời ngoài lời đều nói Vương Nguyên là loại người không biết ơn.

“Mày tưởng mày có việc làm là giỏi lắm à? Lại còn mua nhà, ờ, mày cứ nói thẳng mày không muốn giúp cả nhà đi, ngay cả loại lý do mua nhà này mày cũng nghĩ ra được, mày có tiền đồ đấy! Tao là ba mày mà mày còn đặt điều, tưởng tao không có cách à? Mày còn khốn nạn với tao nữa là tao đi tìm hẳn lãnh đạo của mày nói chuyện, cái loại người đến cha mẹ cũng không muốn hiếu thuận như mày liệu người ta có cần không!”

Nếu vừa rồi Vương Nguyên chỉ thấy lạnh lẽo trong lòng, vậy thì nghe được những lời này của Vương Hải, quả thực tim cậu như vỡ nát ra, đây thật sự là cha ruột của cậu sao…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s