[KN] KHYCCTTBD – Chương 1 + 2

Chương 1

Vương Nguyên vốn là một nhân viên trí thức nhỏ của một công ty nhỏ, gần đây mới chuyển sang làm việc ở tổng công ty của tập đoàn Vương Thị, vẫn làm nhân viên trí thức nhỏ. Có điều cùng là nhân viên trí thức, tiền lương ở hai công ty lại chênh lệch rất lớn, tiền lương ở Vương Thị của cậu phải gấp ba lần ở chỗ cũ.

Tập đoàn Vương Thị chủ yếu làm về dịch vụ chăm sóc trẻ em và người già tại nhà, thêm cả các loại mặt hàng dệt may, thẩm mỹ viện, mặt khác còn có các sản phẩm về đồ ăn thức uống tăng cường sức khỏe.

Tập đoàn Vương Thị đã thành lập được hơn ba mươi năm, có điều trước khi Vương Tuấn Khải là người đảm nhiệm các quyết sách, Vương Thị chỉ là một công ty nhỏ. Vương Tuấn Khải tiếp nhận công ty vào năm 19 tuổi, sau đó công ty dần lớn mạnh, hơn nữa còn thu mua rất nhiều những xí nghiệp có cùng loại hình. Năm nay anh 28 tuổi, tập đoàn Vương Thị đã nằm trong danh sách năm trăm xí nghiệp siêu lớn hàng đầu thế giới. Tổng công ty Vương Thị được xây dựng ở thành phố A, hơn mười công ty chi nhánh ở cả trong và ngoài nước, cũng có cả chín trung tâm nghiên cứu phát triển, hai cái trong số đó là ở trong nước, còn lại đều ở nước ngoài.

Tuy rằng Vương Tuấn Khải là đổng sự trưởng của tập đoàn Vương Thị, nhưng đồng thời anh cũng là tổng tài, là CEO của công ty. Có điều ở trong nước cách xưng hô này rất hiếm, về cơ bản các nhân viên trong công ty đều quen gọi anh là Vương tổng.

Vương Tuấn Khải thuộc kiểu vạn người mê, anh đã được bình chọn trong danh sách 50 người đẹp nhất thế giới suốt ba năm liền, danh hiệu này vốn được dành cho các minh tinh trong giới giải trí, thi thoảng cũng sẽ có vận động viên hay thành viên hoàng thất, thế nhưng người trong giới kinh doanh thuần túy thì cực kỳ ít. Do đó có thể thấy Vương Tuấn Khải thu hút người khác thế nào.

Đẹp trai, độc thân, tốt nghiệp một trường nổi tiếng ở nước ngoài, hơn nữa năm nay mới 28 tuổi mà anh đã có xu hướng trở thành người giàu có nhất trong nước, dù có là trong phạm vi toàn cầu, tài sản cá nhân của anh cũng đứng đầu trong danh sách.

Đẹp trai, nhiều tiền còn trẻ tuổi, là bạch mã hoàng tử lý tưởng nhất của các cô gái chưa kết hôn!

____ Lúc Vương Nguyên làm việc ở công ty trước thì không có khái niệm gì về những lời này, nhưng từ sau khi đi làm ở tổng công ty Vương Thị, rốt cuộc cậu cũng hiểu được một cách sâu sắc cái gì là “vạn người mê”!

“Tuần trước Vương tổng đến công ty bên Mỹ thị sát, nghe nói là dẫn Từ Ti Ti đi cùng đấy!”

“Chậc, Từ Ti Ti có đẹp gì đâu, phần lớn con gái trong phòng làm việc của chúng ta đều đẹp hơn cô ta!”

“Vậy thì có cách nào, ai bảo người ta là thư ký cao cấp, năng lực làm việc rất mạnh.”

“Hứ, còn đầy người có năng lực hơn cô ta, cũng không biết cô ta giở thủ đoạn gì để trèo cao nữa.”

“Ngày nào cô ta cũng dính chặt vào Vương tổng, còn mơ mộng hão huyền được bay lên làm phượng hoàng cơ đấy, cũng không xem lại đức hạnh của mình xem. Năm ngoái cô ta còn có mấy chuyện ái muội với phó phòng của phòng nhân sự đó, mọi người trong công ty ai chẳng biết, Vương tổng có thể xem trọng loại đàn bà hư hỏng như cô ta sao? Huống hồ cô ta còn lớn hơn Vương tổng một tuổi cơ, thật đúng là hoang tưởng!”

“Ha ha ha ha ha…”

“Phải rồi, các cô nghe nói gì chưa, công ty chúng ta sắp mời người đại diện để mở rộng sản phẩm mới, các cô đoán xem là ai? Tôi có tin tức nội bộ đó ~ ”

“Sản phẩm nào? Năm nay công ty muốn mở rộng ba sản phẩm mới cơ.”

“Là cái sản phẩm trang điểm đó, Miss Shell.”

“À, là nó hả, mời ai vậy?”

“Bạch Hủy, nghe nói đã ký hợp đồng rồi, mấy ngày nữa sẽ công bố.”

“Thật hay giả đấy?”

“Đương nhiên là thật rồi, không phải lần trước có ký giả chụp được cảnh Vương tổng của chúng ta đi ăn cùng Bạch Hủy sao. Khi đó tất cả mọi người đều nói giữa hai người có ái muội, tôi còn không tin, giờ thì… Chậc chậc chậc…”

“Bạch Hủy dựa vào đâu chứ, không phải chỉ đóng được mấy bộ phim thành công thôi sao, trông bề ngoài có vẻ thanh thuần, nhưng bên trong thì không biết dơ bẩn như thế nào, trong cái giới giải trí đó có được mấy ai sạch sẽ chứ.”

Những nội dung tương tư như trên, hầu như ngày nào Vương Nguyên cũng có thể nghe đủ, Vương Tuấn Khải là nhân vật mà ngày nào các nhân viên nữ cũng nhất định phải thảo luận với nhau, bất kể là chưa kết hôn hay đã kết hôn rồi, ít tuổi hay nhiều tuổi, gần như đều phải nói mấy câu bát quái về Vương Tuấn Khải. Vương Nguyên đoán có lẽ những phòng ban khác chắc cũng vậy.

“Vương Nguyên, cậu thích kiểu người như Bạch Hủy không?” Các cô gái trong phòng làm việc cứ phê bình về người đại diện cho sản phẩm mới mãi, thảo luận đến cuối cùng, các cô bắt đầu tìm kiếm nhận thức chung từ đồng nghiệp nam trong phòng. Mà trong phòng làm việc này chỉ có một mình Vương Nguyên là nam giới độc thân, cho nên các đồng nghiệp nữ đều cảm thấy hỏi cậu là khá thích hợp, thường xuyên hỏi cậu những chuyện vô cùng bát quái, những đồng nghiệp nam khác đã kết hôn đều rất thông cảm cho cậu.

“À…” Vương Nguyên ngẫm nghĩ, sau đó mỉm cười nói. “Tôi cũng nghe nói qua về minh tinh này, nhưng không biết cụ thể trông thế nào, nếu có thể được công ty mời làm người đại diện, chắc tại cô ấy nổi tiếng.” Thật ra cậu biết Bạch Hủy, cậu cũng có xem phim, thấy đúng là Bạch Hủy rất đẹp, thế nhưng không thể nói như vậy ở đây được.

Nhận xét như vậy làm cho mấy cô gái kia rất hài lòng.

“Phải đó, có lẽ vì cô ta nổi tiếng thôi. Làm người đại diện cho sản phẩm của công ty chúng ta, có ai mà không phải minh tinh nổi tiếng, không có gì phải ngạc nhiên hết. Nếu nữ minh tinh nào làm đại diện cho các sản phẩm cũng có chuyện ái muội với Vương tổng của chúng ta, chắc Vương tổng của chúng ta bận chết mất!”

Người đang nói là cô gái xinh đẹp nhất trong phòng làm việc, tên là Hà Nhã. Trước đây lúc Vương Nguyên mới vào công ty, Hà Nhã từng đặt cảm tình vào Vương Nguyên, bởi vì cô nghe nói Vương Nguyên đã nhảy dù vào đây, vả lại còn không cần thông qua phòng nhân sự, cô đoán có lẽ Vương Nguyên có hậu đài, sau này không biết chừng còn có thể thăng chức, hơn nữa ngoại hình của Vương Nguyên cũng không tồi, vừa thanh tú vừa sạch sẽ, tạo ấn tượng rất tốt với người ta ngay từ lần gặp đầu tiên.

Thế nhưng sau khi Hà Nhã hỏi gia thế của Vương Nguyên thật rõ ràng xong, thái độ thay đổi ngay lập tức. Vương Nguyên chỉ là con của một gia đình làm công ăn lương, ngay cả xe riêng cũng không có, có chỗ nào để cô phải xem trọng, cho nên bèn tiếp tục với giấc mộng bay lên làm phượng hoàng. Mục Vương cuối cùng của cô chính là Vương Tuấn Khải, có điều dù phải lùi một bước, thì cũng không thể kém quá được.

“Còn không phải sao.” Tất cả mọi người đều cảm thấy Vương Nguyên và Hà Nhã nói rất có lý. “Có lẽ chỉ là điều kiện để mở rộng sản phẩm mới thôi.”

Không khí trong phòng làm việc thoải mái hẳn lên, Vương Nguyên thở phào một hơi. Vương Tuấn Khải thật sự rất là nghiệp chướng mà, không có việc gì thì điều kiện hoàn hảo như thế để làm gì, thường xuyên tạo khói lửa khắp nơi trong công ty, không cẩn thận một cái là người vô tội như cậu sẽ gặp tai họa ngay!

Đến giờ nghỉ trưa, Vương Nguyên nhận được một cuộc điện thoại, là ba cậu, Vương Hải gọi tới.

“Ba.” Kỳ thực Vương Nguyên không thích ba mình gọi điện đến một chút nào. Mặc dù người ở đầu điện thoại bên kia là ba ruột của cậu thật đấy, thế nhưng có lẽ còn không tốt hơn cả ba dượng, mỗi lần tìm cậu đều không phải chuyện tốt gì, đa phần đều có liên quan đến tiền.

Mẹ của Vương Nguyên đã qua đời lúc cậu bốn tuổi, sau đó ba cậu tái hôn, một năm sau thì mẹ kế của Vương Nguyên sinh một đôi long phượng thai, rồi những ngày tháng khổ cực của Vương Nguyên cũng bắt đầu tới, thực sự không có chút địa vị nào trong nhà. Vì trong nhà có ba đứa trẻ đều phải đi học, đối với tiền lương của một gia đình bình thường mà nói, thật sự gánh nặng rất lớn, sau khi Vương Nguyên tốt nghiệp cấp ba xong, Vương Hải không muốn trả học phí cho cậu nữa. Lúc đó Vương Nguyên thi đỗ đại học nhưng không thể đi học, cậu phải tìm việc làm ở bên ngoài để kiếm tiền suốt một năm cho đủ học phí của hai năm rồi mới thi lại, lên được đại học cũng phải thường xuyên làm thêm, nếu không sẽ không có học phí cho hai năm cuối, còn cả những phí sinh hoạt khác nữa.

Em trai em gái của cậu thì ngược lại, sống rất thoải mái dễ chịu. Em trai Vương Trí Huy thi đỗ vào trường hạng ba, học phí một năm là một vạn ba, Vương Hải không than vãn lấy một câu, còn vui vẻ mời bạn bè thân thích đến ăn cơm; em gái Vương Mật Kỳ thi đỗ vào trường hạng nhì, Vương Hải càng sung sướng hơn, mua cho cô vô số quà cáp, sau đó vui tươi hớn hở đưa cả hai đến trường đại học, năm nay đã học năm thứ ba.

Trước đây Vương Nguyên thi đỗ vào trường trọng điểm hạng nhất, năm sau thi lại mà thành tích vẫn xuất sắc như vậy, nhưng kết quả thì sao…

Tục ngữ có câu “Có dì ghẻ còn có cha dượng”, có lẽ chính là tình cảnh như Vương Nguyên vậy.

“Tiểu Nguyên, tối nay mày về nhà một chuyến, ba có chuyện muốn nói với mày.” Ngữ khí của Vương Hải có chút ra lệnh. Mấy năm nay Vương Nguyên phải nghe câu này không biết bao nhiêu lần, cậu cực kỳ chán ghét, nhưng lại không thể không nghe, dù sao đối phương cũng là ba cậu, ba không tốt với con, mọi người còn có thể tán dóc với nhau, nhưng con mà không tốt với ba, mọi người sẽ không chỉ tán dóc đơn giản như vậy, sau này cậu cũng chẳng cần làm người nữa.

“Chuyện gì vậy?”

“Bảo mày về thì mày về, nói nhiều thế làm gì? Phải rồi, hôm nay còn có khách đến nhà chơi, mày ăn mặc tử tế vào, mua chút thuốc lá hay rượu chè về. Còn nữa, sắp đến sinh nhật Mật Kỳ, mày đừng quên mua quà cho nó, cũng đừng mang mấy thứ đồ rẻ tiền về, con gái phải ăn mặc trang điểm đẹp một chút.” Vương Hải dặn dò.

“À.”

“Đừng có à không, nhớ kỹ chưa đấy?”

“Nhớ rồi, ba yên tâm đi.”

“Đừng muộn quá, miễn cho mọi người phải chờ mày, nếu được thì xin nghỉ một buổi, cũng có thể rảnh rỗi đi mua đồ.”

“Con biết rồi.”

Cúp điện thoại, Vương Nguyên thở dài, tiền lương mà mấy hôm trước vừa nhận xong chắc phải dùng hết rồi.

Cũng không phải cậu không có tiền, Vương Tuấn Khải chỉ hận không thể dâng hết tài sản của anh đến trước mặt cậu để biểu đạt chân tình! Nhưng Vương Nguyên cảm thấy, Vương Hải là ba cậu, cậu phải hiếu kính, nhưng Vương Hải không có ơn sinh thành đối với Vương Tuấn Khải, chung quy cậu cũng không tiện dùng tiền của Vương Tuấn Khải để trợ cấp cho nhà mình. Vương Tuấn Khải không ngại, nhưng mà cậu để ý, trong lòng cậu vẫn rất bài xích cái gia đình mà cậu lớn lên kia, ở đó căn bản không có chỗ cho cậu.

Không sai, Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải là một đôi, hơn nữa từ đầu năm nay hai người đã sang Mỹ đăng ký kết hôn. Nhưng vì rất nhiều nguyên nhân, chuyện này vẫn chưa được công bố ra ngoài, hầu như tất cả mọi người trên thế giới đều tưởng Vương Tuấn Khải vẫn là người đàn ông độc thân hoàng kim ~

Tới giờ làm buổi chiều, Vương Nguyên nhận được tin nhắn: Tiểu Thư, tối nay muốn ăn gì? Hôm nay anh có thời gian rảnh, em muốn ăn gì anh cũng làm cho em ~

Là Vương Tuấn Khải gửi tới.

Vương Nguyên trả lời: Không được rồi, hôm nay em phải đến nhà ba em, nói là có khách đến chơi, ăn tối xong mới về được.

Vương Tuấn Khải: Trời ơi, lại không ăn tối cùng anh à ~

Vương Nguyên: Ngoan nào ~ Em ăn xong sẽ cố gắng về sớm.

Vương Tuấn Khải: Vậy anh bảo chú Trương đưa em đi nhá, rồi chú ấy lại đưa em về.

Vương Nguyên: Được.

Vương Tuấn Khải: Không hôn anh một cái à?

Vương Nguyên: Cút!

Vương Tuấn Khải: QAQ, anh không thể sống nổi nữa, cuộc đời thật vô vọng…

Vương Nguyên: …

Mọi người Vương gia đều tưởng Vương Nguyên phải thuê nhà ở ngoài, nghe nói điều kiện cũng không tốt, hơn nữa còn là thuê cùng người khác. Năm ngoái thì đúng là như vậy, có điều sau khi kết hôn với Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên đã về ở cùng Vương Tuấn Khải trong biệt thự rồi.

Đương nhiên, đây là một bí mật, Vương Nguyên hoàn toàn không muốn nói với người nhà mình, vạn nhất bọn họ biết được chân tướng, dựa theo mức độ hiểu biết bọn họ của cậu, thật sự có thể tưởng tượng được cậu và Vương Tuấn Khải sẽ gặp phải những phiền toái như thế nào…

5522Barres_fleurs__7_

Chương 2

Vương Hải bảo Vương Nguyên tốt nhất là xin nghỉ một buổi, thế nhưng Vương Nguyên vẫn làm việc đến lúc hết giờ mới đi. Cậu phải mua mấy thứ trên đường về nhà mới có thể lấy lòng, thuốc lá và rượu thì đến cửa hàng chuyên bán thuốc lá và rượu là được, còn về quà cho Vương Mật Kỳ, cậu biết cô em gái này thích hàng hiệu nhất, cậu mua túi xách loại mới cho cô có lẽ là được.

Ra khỏi công ty chưa được bao lâu, Vương Nguyên đã thấy xe riêng của Vương gia.

“Làm phiền chú rồi, chú Trương.” Vương Nguyên ngồi vào xe xong thì tỏ ý muốn đến mấy cửa hàng cách công ty không xa để mua đồ.

“Vương tổng đã giúp cậu chuẩn bị xong hết rồi, đều ở trong cốp xe đằng sau.” Tài xế Trương Hàn cười nói.

“Mua hết rồi?” Vương Nguyên hơi lờ mờ, cậu chỉ nói là về nhà ăn cơm mà, chứ đâu nói cái gì khác.

“Ừ, thư ký Từ và tôi cùng đi mua, thuốc lá, rượu và các loại quà cáp đều có đủ, cậu yên tâm đi.”

Trong vòng nửa năm nay Vương Nguyên đã về nhà ba lần, lần nào cũng do Trương Hàn đưa đi. Mỗi lần về cậu đều mua rất nhiều đồ, tuy cậu không nói, nhưng Trương Hàn thì nói hết với Vương Tuấn Khải, đương nhiên Vương Tuấn Khải biết rõ. Tuy rằng tạm thời chuyện của anh và Vương Nguyên không thể công khai, nhưng anh luôn cảm thấy mình cũng nên hiếu kính cha mẹ người thân của cậu, cho nên lần này đã cho người chuẩn bị chút quà cáp đơn giản.

Vương Nguyên không thể nói rõ cảm xúc trong lòng hiện tại là gì, tuy rằng thấy hơi ngại nhưng cũng rất vui mừng, vì thế cậu gọi điện thoại cho Vương Tuấn Khải.

“Alô, Tiểu Nguyên ~” Điện thoại mới chỉ có một tiếng chuông đã được bắt máy, giọng nói dịu dàng êm tai của Vương Tuấn Khải truyền đến.

“Tan tầm chưa?” Lúc trước vì nghĩ sắp phải gặp người nhà nên tâm tình không tốt lắm, nhưng giờ nghe thấy giọng Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên thấy dễ chịu hơn hẳn.

“Không đâu, em không về nhà cùng anh, anh chỉ còn biết tăng ca thôi ~”

“Em sẽ cố gắng về sớm, anh ăn cơm đúng giờ, đừng làm việc vất vả quá.”

Hai người cứ lai nhai lải nhải trên suốt đường đi như vậy. Lúc xe sắp đến gần nhà Vương Nguyên mới cúp điện thoại, Vương Tuấn Khải đúng là nói rất nhiều, cậu nói thầm trong lòng.

“Dừng ở đây đi.” Vương Nguyên bảo Trương Hàn dừng xe ở chỗ cách cửa tiểu khu nhà mình một đoạn. Chiếc xe này thật sự rất bắt mắt, cậu không muốn để người nhà hay hàng xóm nhìn thấy, đến khi đó người ta hỏi cậu có quan hệ thế nào với cái xe này, cậu thật sự không biết phải giải thích sao nữa.

Lúc mở cốp xe ra lấy quà, Vương Nguyên bị dọa sợ, sao lại nhiều thế này.

Trương Hàn vừa giúp lấy quà ra vừa nói cho cậu biết quà nào mua cho ai, tránh cho cậu mang quà về mà không biết phải đưa cho người nào.

“Sao lại mua nhiều như vậy chứ.” Vương Nguyên hơi hắc tuyến, phần lớn quà cáp đều rất đắt tiền, dựa vào số tiền lương bình thường của cậu, có lẽ hai ba tháng cũng không mua nổi, cậu mua được đồ mang về nhà đã là có chút mặt mũi, nhưng nghĩ đến mấy người trong nhà, Vương Nguyên lại thấy đau đầu. Mang số quà này về nhà, thể nào mọi người cũng tưởng cậu kiếm được nhiều tiền, sau này muốn đòi cậu chắc chắn sẽ không nể nang kiêng dè gì.

Có điều nếu là ý tốt của Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên vẫn ngoan ngoãn xách hết mọi thứ trong tay, aizzz, cứ coi như phúc lợi được phát nhân dịp mùng một tháng năm đi, vừa vặn mấy hôm trước chính là ngày nghỉ mùng một tháng năm, nếu nói là dùng phiếu mua hàng công ty phát để mua, chắc là cũng qua được.

“Ô, Tiểu Nguyên đã về rồi đấy à.” Người đang nói chính là một bác gái sống cùng tiểu khu với Vương gia, tên là Quách Phân Phương. Bà thấy Vương Nguyên xách túi lớn túi nhỏ về, bèn bát quái đến gần xem là gì. “Ôi trời, toàn là đồ tốt cả, ở ngoài kiếm được nhiều tiền lắm hả?”

“Dì Quách!” Vương Nguyên cười chào hỏi. “Ít khi về nhà, nên mua nhiều một chút, dạo này sức khỏe sao rồi?” Dạ dày của bà dì này không được tốt lắm, hàng xóm láng giềng ai cũng biết.

“Khỏe lắm, con trai dì tìm được một bác sĩ rất giỏi!” Được con trai mình hiếu thuận, Quách Phân Phương cực kỳ đắc ý, con trai cho bà rất nhiều tiền để chữa bệnh, gặp ai bà cũng khoe.

“Vậy sau này dì có thể hưởng phúc rồi.”

“Ha ha ha…” Quách Phân Phương thích nghe những câu như vậy nhất, trong lòng vui sướng thế nào khỏi cần nói.

“Có điều không phải dì Quách nói cháu đâu, nhưng Tiểu Nguyên à, cháu mua đồ thế này thì nhiều quá, cháu xách nhiều đồ về nhà như vậy, nhưng chưa chắc mấy người nhà cháu đã nói tốt cho cháu đâu.” Nói xong, Quách Phân Phương đến gần nói nhỏ. “Dì nói thầm với cháu, chắc khoảng mấy ngày nữa căn nhà kia của nhà cháu sẽ được sang tên, ba cháu nói là cho Trí Huy đấy.” Về chuyện này của Vương gia, toàn bộ tiểu khu này đều biết cả, không ít người đều rất thông cảm cho Vương Nguyên, một người cha bất công như Vương Hải đúng là hiếm gặp.

Vương Nguyên nhíu mày, cho tới giờ cậu chưa từng nghe Vương Hải nhắc đến chuyện này, cũng không phải cậu thèm muốn gì nhà cửa, cậu căn bản chưa từng vọng tưởng về loại chuyện này. Địa vị ở nhà của cậu đã như vậy, nhất định căn nhà đó sẽ không đến lượt cậu lấy, nhưng cậu không ngờ lại nhanh như vậy, Trí Huy vẫn còn đang đi học mà.

Vương gia ở trên tầng năm, đây là một tiểu khu cũ, nhà cao nhất là ở tầng sáu, không có thang máy, đèn điện ở hành lang cũng rất mờ, có điều tuy rằng sơ sài, nhưng cũng coi như sạch sẽ, ngay cạnh tiểu khu chính là đồn công an, cho nên tình hình trị an cũng khá tốt.

Vương Nguyên lên tầng gõ cửa mấy cái, không được một lát cửa đã mở, là Quý Cần ra mở, cũng chính là mẹ kế của Vương Nguyên.

Lúc mở cửa, Quý Cần liếc xem Vương Nguyên xách thứ gì trong tay trước, sau khi thấy một đống túi lớn túi nhỏ mới cười nói: “Mau vào nhà đi.”

“Mẹ.” Tuy rằng Vương Nguyên không thân thiết gì với người mẹ kế này, thế nhưng bề ngoài vẫn phải nể mặt. Lúc Vương Hải tái hôn tuy cậu đã bốn tuổi, nhưng đó là tuổi mụ, thực chất cậu còn chưa đầy ba tuổi. Khi ấy Vương Hải bảo cậu gọi Quý Cần là mẹ, cậu thì không hiểu gì hết, nên cũng cứ gọi như vậy, hiện giờ đương nhiên không thể tùy tiện thay đổi.

“Tiểu Nguyên về rồi này.” Vương gia không lớn, không có huyền quan, vừa vào cửa là thấy ngay phòng khách. Vương Hải đang ngồi nói chuyện với khách, nhìn thấy con trai mang nhiều đồ như vậy về nhà, tất nhiên nhiên cảm thấy rất có thể diện trước mặt khách, tâm tình cũng tốt hơn, vốn đang tức vì Vương Nguyên về muộn, nhưng giờ nhìn thấy nhiều đồ như vậy sẽ không nói ra miệng.

“Ba.” Vương Nguyên để hết quà cáp lên ghế sofa trong phòng khách.

“Đây là chú Lưu.” Vương Hải giới thiệu đơn giản với Vương Nguyên.

Vương Nguyên ngoan ngoãn chào hỏi, Vương Hải không nói với cậu ông khách này đến để làm gì, cậu cũng không hỏi nhiều.

“Anh, mua quà cho em chưa?” Lúc này, Vương Mật Kỳ lao ra khỏi phòng như cơn gió. Vừa nãy Vương Nguyên thấy Quý Cần vào phòng của Vương Mật Kỳ, có lẽ là đi gọi cô. Hôm nay là thứ sáu, cho nên Vương Mật Kỳ về nhà, cô và Vương Trí Huy đều học đại học ở bản địa.

Vương Nguyên cảm thấy hơi mỉa mai, bình thường em trai em gái cậu hầu như không hề gọi cậu là anh, hồi nhỏ luôn gọi cậu là này này này, sau này cậu đi làm thì mới tốt hơn một chút, bởi vì có tiền lương, thi thoảng có mua quà về nhà. Mỗi lần nhận được quà, hai anh em này mới tỏ vẻ thân thiết một chút, nhất là Vương Mật Kỳ, ngày thường hầu như không hề nhìn cậu bằng sắc mặt dễ chịu gì.

“Đương nhiên đã mua rồi, không phải sắp đến sinh nhật em sao, đồ trang điểm và túi xách đều có.” Vương Nguyên lấy quà cho Vương Mật Kỳ từ trong một túi lớn, một chiếc túi xách hàng hiệu, một bộ đồ trang điểm, đều là sản phẩm của Vương Thị, hơn nữa còn là sản phẩm đẳng cấp quốc tế, hai thứ tốt thế này phải hơn mấy nghìn.

Vương Mật Kỳ nhìn thấy bộ đồ trang điểm và túi xách, thích không rời tay được, cô biết Vương Nguyên mới chuyển nơi làm việc, nhưng không ngờ lại hòa nhập tốt như vậy, lại có thể mua được quà đắt tiền thế này.

Quý Cần tỉnh bơ đứng một bên nhìn, Vương Nguyên cũng lấy quà cho Quý Cần ra: “Bộ sản phẩm dưỡng da này là để mẹ dùng.” Ngoại trừ sản phẩm dưỡng da, còn có các loại sản phẩm dưỡng sinh khác, mặt khác còn cả quà cho Vương Hải và Vương Trí Huy, còn lại thì chính là thuốc lá và rượu mà Vương Hải chỉ định, toàn là loại vô cùng đắt tiền.

Ai cũng có quà, nên tâm tình mọi người đều rất tốt, Vương Trí Huy cũng được Vương Mật Kỳ gọi ra ngoài. Lúc cậu ta nhìn thấy quà, thái độ với Vương Nguyên tốt hơn nhiều. Vương Hải vốn định hỏi sao Vương Nguyên dùng nhiều tiền như vậy để mua quà, nhưng vì đang có khách, ông ta nhịn xuống.

Vương Nguyên cảm thấy chắc vị khách này rất quan trọng, bữa tối có rất nhiều thức ăn. Trên bàn cơm, Vương Hải và đối phương nói chuyện cực kỳ vui vẻ, đến cả Quý Cần bình thường không dễ nhiệt tình cũng thường xuyên cười tươi khen ngợi.

“Chú Lưu này, chuyện của Trí Huy nhà anh đều nhờ cả vào chú đấy!” Có vẻ Vương Hải uống hơi nhiều, mặt đỏ bừng lên, giọng nói cũng cao hơn mấy phần, mang dáng vẻ như một người anh tốt với Lưu Bân.

“Yên tâm đi, cứ giao cho em.” Lưu Bân cũng không khá hơn Vương Hải là bao. Rượu mà hai người đang uống là rượu ngon Vương Nguyên vừa mua về, ông ta uống mấy ly, giờ đã hơi lảo đảo.

Bữa cơm này ăn mất hơn một tiếng, Vương Nguyên ngồi nghe hồi lâu mà vẫn không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì, Vương Trí Huy vẫn chỉ là sinh viên, có chuyện gì cần người ta giúp đỡ chứ? Nhưng cậu không hỏi nhiều, chỉ im lặng ăn cơm.

Ăn xong lại tán gẫu mấy câu, sắp đến tám giờ, Lưu Bân mới rời đi, Quý Cần còn gọi một chiếc taxi cho ông ta. Mặt khác còn tặng ông ta hai hộp thuốc lá và một chai rượu, cũng chính là thứ mà Vương Nguyên mua về.

“Ba, chú Lưu đến đây làm gì?” Vương Nguyên không nén được hiếu kỳ.

“Không phải Trí Huy sắp tốt nghiệp rồi sao, chỗ chú Lưu có cửa vào, nửa năm sau Trí Huy lên năm bốn là có thể thực tập, là công ty lớn, tiền lương không thấp đâu.” Vương Hải chỉ cần nghĩ đến chuyện này là tâm tình tốt lên hẳn.

Vương Nguyên hiểu rõ gật đầu, tìm được công việc thì tặng quà mời ăn cơm cũng là bình thường.

“Phải rồi, dạo này mày được tăng lương à? Sao mua nhiều đồ vậy?” Vương Hải đã uống cốc nước, đầu óc tỉnh táo hơn một chút.

“À, mùng một tháng năm công ty phát không ít phiếu mua hàng.”

Quý Cần ngồi một bên nghe thấy có chút bất ngờ, Vương Hải cũng không vui: “Thế sao vào mùng một tháng năm tao không thấy mày nói gì, được phát phiếu mua hàng mà không biết đường mang về nhà một ít, nếu hôm nay tao không gọi điện cho mày, có phải mày không nghĩ đến chuyện mua đồ về nhà không? Tao nuôi mày lớn thế này, đến giờ mày sống sung sướng rồi thì không biết hiếu kính tao à?”

Vương Hải uống rượu xong càng không biết chừng mực gì, mắng Vương Nguyên liên tục hơn nửa tiếng. Vương Nguyên cũng im lặng nghe chứ không cãi lại, kinh nghiệm trước đây nói cho cậu biết, bất kể cậu cãi lại thế nào cũng chỉ là vô ích, không bằng cứ im lặng nghe mắng, để Vương Hải mắng xong là được, không thì có lẽ sẽ không chỉ là mắng đơn giản như vậy, có khi còn bị đánh nữa.

Vương Hải mắng lâu như vậy mà vẫn không dừng, Quý Cần đẩy ông ta: “Được rồi, uống nhiều rượu một chút là nói nhiều, không phải Tiểu Nguyên đã hiếu thuận rồi sao.”

Vương Nguyên nghe thấy thì nhướng mi, quả nhiên là có việc mới gọi cậu về nhà. Mấy lần trước về nhà đều bảo cậu đưa tiền, không phải mua bảo hiểm thì là mua thứ khác, dù sao cũng chính là đưa tiền, có lẽ lần này cũng không phải ngoại lệ, nếu không thì sao bà mẹ kế này của cậu lại nói hộ cậu trước mặt Vương Hải chứ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s