[KN] Just so you know – Chương 6

Sau giờ tan học, Vương Nguyên đến thẳng nhà Vương Tuấn Khải. Lúc nãy, Tư Hàn gọi điện thoại dặn cậu hôm nay đến sớm, hỏi thằng bé thì nó chỉ ấp a ấp úng trả lời. Cũng không tiện hỏi nhiều nên đành cúp máy làm theo lời thằng bé. Vào đến nhà thì Lưu Chí Hoành đã ngồi sẵn ở đó như chờ cậu từ lâu lắm rồi. Lại một mớ chuyện kì lạ không để Vương Nguyên kịp tìm hiểu, Chí Hoành kéo cậu vào bếp.

– Có chuyện gì vậy Chí Hoành hyung? – Vương Nguyên vừa nấu vừa thắc mắc. Nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn, chứng tỏ chuyện này đã được định trước rồi

– Hôm nay là sinh nhật của Tuấn Khải hyung. Mọi năm, ba người bọn anh đi ra nhà hàng nhưng năm nay anh muốn đặc biệt hơn một chút. Tư Hàn bảo em biết nấu ăn, may quá có em phụ cùng

– Sinh nhật chú Tuấn Khải sao? – Bàn tay đảo thức ăn trên chảo ngưng lại – Em chẳng chuẩn bị gì cả

– Không sao đâu, có em giúp làm bữa tiệc nhỏ thế này là được rồi mà

Lửa bùng lên phân tán sự chú ý của Vương Nguyên. Cậu vội vàng tắt bếp, múc thức ăn ra đĩa. Lòng cậu tự hỏi, trong ngày vui như thế này, liệu sự có mặt của cậu có làm Tuấn Khải khó chịu không? Nghĩ đến đó, tay Vương Nguyên hơi run lên. Khói bốc lên mắt cay xè. Lát nữa, chắc cậu phải tìm cớ gì về sớm để không làm mất vui mới được.

Tư Hàn chạy quanh bàn ăn, hít hít ngửi ngửi hương vị thơm phức. Thằng bé xoa xoa bụng, nuốt nước miếng nhìn những món ăn thèm thuồng.

– Chú Chí Hoành, chú có mua bánh sinh nhật socola không? Appa cháu thích ăn bánh socola nhất đấy

– Là cháu thích ăn hay appa thích ăn? Chỉ giỏi cái đó thôi

– Cháu thích ăn cái gì thì appa cũng thích ăn cái đó mà – Tư Hàn lém lỉnh trả lời – Chú mua bánh chưa?

– Hình như…..thiếu bánh rồi – Mặt Chí Hoành méo xẹo. Sinh nhật mà không có bánh thì còn gì là vui nữa? Nó sơ suất quá, muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật mà thứ quan trọng nhất lại quên mất. Thật là đãng trí quá

– Thiếu bánh sao? – Vương Nguyên lên tiếng – Để em mua được không?

– Không được, bây giờ Tuấn Khải hyung sắp về rồi, chắc chẳng cần đâu

– Em đi nhanh thôi

Không để Chí Hoành nói thêm tiếng nào nữa, Vương Nguyên đạp xe đi. Cửa hàng bánh sinh nhật nổi tiếng ở Seoul nằm cách đây năm con phố. Bây giờ là tan tầm nên xe đông chật kín đường đi. Vương Nguyên thiếu kiên nhẫn liếc nhìn đồng hồ. Tuấn Khải thường về nhà lúc 6h30, bây giờ đã là 5h30 rồi, nếu không nhanh thì không kịp nữa. Nhìn con đường trước mặt tắc cứng, cậu đành gửi xe đạp rồi chạy bộ đến cửa hàng. Cậu chạy chẳng biết là bao lâu, chỉ biết khi nhìn lại thì mình đã đi được một quãng xa rồi. Vương Nguyên dừng lại thở dốc, cửa hàng bánh đã rất gần rồi, cố lên!

.

.

.

.

.

.

Tuấn Khải trở về nhà sớm hơn thường lệ, cả ngày hôm nay hắn ngập đầu trong công việc đã quá mệt mỏi rồi. Liều thuốc tăng lực duy nhất hắn cần chính là được ôm Tư Hàn vào lòng. Nghĩ vậy nên hắn quyết định gạt giấy tờ sang một bên và lái xe về nhà.

– Chú Chí Hoành ơi! Appa về rồi – Tư Hàn đứng ngoài cửa lớn la lên – Vương Nguyên hyung chưa về, làm sao bây giờ ạ?

– Để chú nghĩ cách – Chí Hoành sốt ruột đi đi lại lại – Chết tiệt, sao hôm nay Tuấn Khải hyung lại về sớm vậy chứ? A! Đúng rồi, bây giờ chúng ta cứ ăn cơm như bình thường, chờ Vương Nguyên mang bánh sinh nhật về, coi như là một bất ngờ đi

Tư Hàn gật đầu, cả hai cố tỏ ra bình thường để không khiến Tuấn Khải nghi ngờ. Hắn bước vào nhà, ánh mắt kì lạ nhìn Tư Hàn và Chí Hoành. Lúc nãy nhác thấy bóng thằng bé ngoài cửa lớn, định gọi nó nhưng ai ngờ vừa thấy tiếng ô tô vào cổng, Tư Hàn lại chạy giật vào trong, giờ ngồi im lặng như thế này. Kì lạ.

– Tư Hàn à, con sách ngược rồi kìa – Tuấn Khải đằng hắng giọng

– A! – Thằng bé ngẩn ra kiểm tra lại, đâu có, tranh trong sách vẫn đúng chiều mà. Nó len lén nhìn trộm Tuấn Khải, sợ hắn phát hiện ra điều gì đó.

Tuấn Khải không nói gì, bước lên phòng thay quần áo. Chợt hắn nghĩ ra điều gì đó, quay ngược lại hỏi:

– Tư Hàn này, Vương Nguyên hyung đâu rồi? Đáng nhẽ giờ này cậu ấy vẫn phải ở đây chứ

– Hyung ấy….có việc nên ra ngoài rồi ạ. Có chú Chí Hoành ở đây với con rồi

– Đúng vậy – Chí Hoành cũng hùa theo – Em rỗi rãi nên muốn trông Tư Hàn giúp Vương Nguyên ấy mà

– Em rỗi quá nhỉ….

Hắn buông một câu vô thưởng vô phạt rồi bước lên cầu thang. Hôm nay, về nhà thấy thái độ Tư Hàn cộng thêm việc không thấy Vương Nguyên ở đây khiến hắn hơi bực mình một chút. Chẳng hiểu việc gì quan trọng đến mức phải nhờ Chí Hoành trông chừng Tư Hàn mà chạy ra ngoài không biết nữa. Tắm táp sạch sẽ cũng không làm giảm sự bực bội trong lòng Tuấn Khải. Hắn vẫn giữ thái độ ấy cho đến giờ ăn cơm. Ngồi ăn mà cũng chẳng được yên nữa. Tư Hàn và Chí Hoành thay nhau ngóng ra ngoài cửa sổ.

– Hai người đang làm cái gì vậy? – Tuấn Khải không vui lên tiếng

– Không có gì ạ – Họ đồng thanh rồi im re ngồi ăn. Chắc là họ cũng nhận ra sự không vui trên gương mặt Tuấn Khải nên cũng chẳng ho he gì thêm.

Trời đột nhiên đổ mưa to, Juns ngẩng lên bất chấp ánh mắt của Tuấn Khải, nó lẩm bẩm:

– Mưa rồi!

– Chí Hoành! – Hắn đặt đũa xuống bàn – Có chuyện gì mau nói cho hyung. Em biết tính của hyung rồi đấy…

.

.

.

.

.

.

Vương Nguyên hài lòng rời khỏi cửa hàng bánh, trên tay cậu cầm một chiếc bánh sinh nhật phủ chocolate thật to còn viết thêm dòng chữ “Happy birthday Vương Tuấn Khải”. Mùi chocolate thơm phức bay vào mũi cậu, Vương Nguyên hi vọng Tuấn Khải sẽ thích chiếc bánh này. Cậu nâng niu chiếc bánh, sợ rằng chỉ cần một chút bất cẩn thôi, chiếc bánh sẽ bị nát. Trời kéo mây, đổ mưa nhanh chóng. Vương Nguyên đứng ngoài cửa nhìn mưa như trút nước ngoài đường. Con phố đông đúc bỗng chốc thưa dần, ai cũng tìm chỗ trú mưa để khỏi ướt. Cậu lo lắng nhìn đồng hồ, đã hơn 6h rồi, nhìn trời thế này chắc còn lâu mới tạnh, phải làm sao đây? Xung quanh lại chẳng chỗ nào bán áo mưa cả. Vương Nguyên do dự cắn môi, sau đó chẳng biết nghĩ gì, cậu cởi chiếc áo khoác ngoài tủ lên chiếc bánh, cứ thế đội mưa đi về. Những người trên đường nhìn Vương Nguyên lao giữa con mưa như một vật thể lạ. Mặc kệ ánh mắt mọi người, cậu ôm chiếc bánh chặt trong người, cố chạy thật nhanh về. May mắn là trời mưa nên đường phố cũng vắng, Vương Nguyên chẳng gặp nhiều trở ngại trên đường. Đứng trước cổng nhà Tuấn Khải, cậu thở phào nhẹ nhõm khi bây giờ mới là 6h20. Vương Nguyên lấy chìa khóa đẩy cửa vào, cậu chợt sững lại khi thấy chiếc ô tô đã đỗ ở ngoài sân từ lúc nào. Vậy là hắn đã về….cậu có nên vào không? Nhìn lại bản thân mình ướt như chuột lột trông thật nhếch nhác, hắn sẽ tức giận cho mà xem. Hắn đã không thích cậu rồi, vì thế không nên phá sinh nhật của hắn bằng cách này.

Vương Nguyên cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Chí Hoành ra nhận bánh rồi đi về. Cậu đi ra khỏi khuôn viên của ngôi nhà, quay lại nhìn vào căn phòng có đèn sáng rực rỡ kia, trong lòng thầm thốt lên một câu “Chúc chú Tuấn Khải sinh nhật vui vẻ” Trời mưa ngày một lớn hơn, dù sao thì cậu cũng ướt hết rồi, dầm mưa một chút cũng hay. Lâu lắm rồi mới có cơ hội như vậy.

.

.

.

.

.

– Vương Nguyên đi mua bánh sinh nhật sao? – Tuấn Khải ngạc nhiên thốt lên – Trời mưa to như thế cậu ấy làm thế nào?

– Em cũng không biết nữa – Chí Hoành lo lắng nhìn ra ngoài trời

– Lần sau không cần phí công tổ chức sinh nhật cho hyung như vậy đâu.

– A! Vương Nguyên nhắn tin này – Chí Hoành lật đật mở điện thoại – Cậu ấy bảo bánh đặt ở trước cửa, có việc nên về trước rồi

Tuấn Khải nóng nảy đẩy ghế, chạy ra ngoài cửa nhà. Chiếc bánh sinh nhật đẹp đẽ không hề bị ướt nằm ngay trước cửa. Hắn nhìn xung quanh chẳng có bóng dáng một ai cả. Về nhà giữa trời mưa to thế này, đầu óc cậu có làm sao không vậy? Vương Tuấn Khải cầm chiếc ô lao ra ngoài trời mưa. Hắn cố đưa mắt tìm kiếm bóng hình của cậu. Nhiều khi Tuấn Khải tự hỏi cậu bao nhiêu tuổi rồi vậy, những chuyện như thế này mà còn chẳng ý thức được nữa. Cậu chỉ toàn làm những việc khiến hắn lo lắng mà thôi.

– Vương Nguyên! – Tuấn Khải gọi thật to, cố lấn át tiếng mưa rơi – Vương Nguyên! Mau quay lại đây

Bước chân Vương Nguyên chậm lại. Cậu quay lại nơi phát ra tiếng gọi. Tuấn Khải cầm cái ô chạy đến, chẳng để cậu nói thêm câu nào, hắn mắng:

– Não cậu có bị hỏng không? Trời mưa thế này mà đi về à? Người ướt như chuột rồi, về nhà ốm thì đừng trách ai. Mau theo tôi về nhà.

Tuấn Khải cứ ào ào như cơn bão, Vương Nguyên hoảng sợ chẳng biết nên nói gì cho phải. Hắn nhường cho cậu cái ô, còn mình thì cứ đi như vậy ngoài mưa.

– Chú Tuấn Khải, cháu ướt hết rồi ướt thêm cũng không sao. Chú mau cầm ôn đi – Vương Nguyên ấn chiếc ô vào tay Tuấn Khải

– Ướt rồi thì ướt thêm, cậu giỏi thật đấy, cầm ô đi

– Chú ướt hết rồi kìa, chú cầm ô đi

– Được rồi, cậu thật bướng bỉnh. Chúng ta cùng ướt vậy – Tuấn Khải tức tối vứt cái ô xuống đất, mặc kệ nó mà kéo Vương Nguyên đi tiếp.

Tuấn Khải lại mắng cậu rồi. Vương Nguyên im lặng nhìn những giọt mưa vô tình rơi ướt đẫm đầu, vai và tóc của hắn. Cậu nhìn trời khẽ oán thán một tiếng, sao ông cứ mưa to vậy, mưa nhỏ lại đi mà. Hai người về đến nhà thì đều ướt sũng cả. Chí Hoành và Tư Hàn vội giúp hai người họ vào nhà.

Ngâm mình trong làn nước ấm dễ chịu, lòng Vương Nguyên vẫn không thể yên một phút nào. Cậu phá hỏng sinh nhật của Tuấn Khải lại còn khiến hắn tức giận nữa. Tuấn Khải sẽ càng ghét cậu cho mà xem. Vì quần áo ướt, cậu đành mặc chiếc áo choàng tắm ra ngoài.

– Vương Nguyên này! Mặc bộ quần áo này vào đi, là đồ cũ của Tuấn Khải hyung, hi vọng nó không quá rộng – Chí Hoành nhét vào tay cậu một bộ quần áo

– Cảm ơn hyung!

– Cảm ơn gì chứ, xin lỗi hôm nay em đá khiến em bị ướt hết

– Là em tự nguyện mà – Vương Nguyên liếc nhìn lên tầng – Chú Tuấn Khải cũng bị ướt đúng không ạ?

– Ừ, không sao đâu, Tuấn Khải hyung khỏe lắm. Nghe đàn anh nói hồi trước hyung ấy bị phạt chạy mười vòng quanh sân trường, mưa mà vẫn chạy mà có bị làm sao đâu – Chí Hoành lau đầu giúp Vương Nguyên bằng khăn bông – Em lo cho em trước đi, dầm mưa lâu như vậy cơ mà

Mặc dù Chí Hoành đã nói như vậy nhưng trong thâm tâm Vương Nguyên vẫn không ngừng lo lắng. Tất cả chỉ tại cậu thôi, làm chú Tuấn Khải cũng bị ướt theo. Chí Hoành ra khỏi phòng để Vương Nguyên thay quần áo mới. Cậu mặc bộ quần áo vào người, Tuấn Khải to con hơn cậu rất nhiều, dù có là quần áo cũ thì vẫn rất rộng. Trông Vương Nguyên bây giờ chẳng khác gì một đứa trẻ con mặc quần áo người lớn cả. Cậu xăn hai ống tay lên, ghé mũi hít ngửi mùi vị còn đọng lại trên đó. Mặt Vương Nguyên lại đỏ lên, mặc dù chỉ còn đọng lại rất nhạt thôi nhưng cậu vẫn cảm nhận được mùi hương của Tuấn Khải. Lúng túng chẳng biết mình đang làm gì, Vương Nguyên nâng cửa sổ lên, để gió lùa vào xoa dịu hai gò mà đang đỏ ửng. Ngoài trời mưa vẫn rơi rả rích. Lúc cậu còn nhỏ đã từng ước ao một khung cảnh lãng mạn hai người yêu nhau đi trong mưa, nắm tay nhau thật ấm áp. Dù có ướt nhẹp, dù có lạnh buốt, tình yêu vẫn sưởi ấm chỉ qua cái năm tay thôi. Cậu chợt nhận ra, hình như Tuấn Khải là người đầu tiên dầm mưa với cậu thì phải. Mặc dù chú ấy rất đáng sợ nhưng…..Hai gò má lại đỏ lên dữ dội, Vương Nguyên tự bảo bản thân không được nghĩ như vậy nữa. Lúc Tuấn Khải nắm tay cậu kéo đi, cậu có cảm thấy ấm áp không? A! Vương Nguyên, đã bảo không được nghĩ nữa cơ mà!!!!!!

“Cốc…cốc”

– Vương Nguyên à, mau xuống đi, mọi người đang chờ em đấy

– Dạ em xuống ngay đây.

Vương Nguyên đứng trước gương ngắm, mong rằng trông mình không quá tệ. Đầu tóc hơi bù xù một tẹo, quần áo trông hơi lôi thôi một tẹo……hu hu chết rồi, thế này thì làm sao mà xuống được.

– Vương Nguyên mau lên….

Chí Hoành đứng ngoài cửa hối thúc cậu. Vương Nguyên mặt buồn xo đi ra. Cậu lí nhí hỏi Chí Hoành:

– Chí Hoành hyung, trông em lôi thôi lắm đúng không ạ?

– Đâu có – Chí Hoành nhìn Vương Nguyên – Em mặc bộ quần áo này trông dễ thương lắm.

Nó kéo tuột cậu xuống cầu thang. Tuấn Khải và Tư Hàn đang ngồi chờ sẵn, trên bàn chiếc bánh sinh nhật cậu mang về đã được bày ra cắm năm ngọn nến lung linh. Vương Nguyên kéo ghế ngồi xuống cạnh Tư Hàn, Chí Hoành nhanh chân tắt hết đèn.

– Happy birthday to you, happy birthday to you… – Tư Hàn đứng lên hát tặng Tuấn Khải bài hát Chúc mừng sinh nhật. Giọng thằng bé líu lo líu lo khiến Tuấn Khải mỉm cười trìu mến – Chúc appa sang tuổi mới ngày càng đẹp trai, gặp nhiều thành công, làm một appa tốt của Tư Hàn, làm một vị chủ tịch anh minh. Tặng appa của con, con yêu appa

– Appa cũng yêu Tư Hàn – Tuấn Khải bế thằng bé lên đặt vào lòng mình. Hắn mở món quà của Tư Hàn, trong đó là rất nhiều phiếu bé ngoan dán thành tên Tuấn Khải. Món quà mặc dù đơn giản thôi nhưng đó là tình yêu của Tư Hàn dành cho hắn. Hắn yêu chiều hôn vào má thằng bé, điều ước lớn nhất trong ngày sinh nhật của Tuấn Khải chính là Tư Hàn mãi vui khỏe như thế này.

– Tuấn Khải hyung, quà của em này – Chí Hoành cũng hớn hở tặng quà cho hắn – Còn chiếc bánh sinh nhật này là quà của Vương Nguyên tặng hyung đấy nhé

Nghe Chí Hoành nhắc đến mình, Vương Nguyên hơi lúng túng, cậu đưa mắt nhìn Tuấn Khải, chỉ mong hắn đừng nhớ lại chuyện kia mà nổi giận. Có thể hắn không thích nhớ lại chuyện kia, nhưng tự nhiên Vương Nguyên lại muốn dầm mưa thêm mấy lần nữa ấy chứ.

– Cảm ơn cậu nhé! – Tuấn Khải cười đáp lại Vương Nguyên. Nụ cười hiếm hoi đầu tiên hắn dành cho cậu – Xin lỗi vì lúc nãy đã to tiếng với cậu.

– Dạ, là lỗi của cháu mà

– Thôi hai người đừng như thế nữa – Tư Hàn ngúng nguẩy trong lòng hắn – Mau thổi nến cắt bánh đi

Nến được thổi tắt, Tuấn Khải cầm con dao đặt nhát cắt đầu tiên. Sau đó Vương Nguyên giúp hắn cắt bánh ra từng miếng cho mỗi người. Phần bánh trong đĩa Tư Hàn có bông hoa bằng kem to đùng, thắng bé thích thú cười híp cả mắt.

– Chúng ta chơi trò gì nhé? – Chí Hoành đề nghị – Chúng ta chơi ba cây đi. Bây giờ ai có điểm thấp nhất sẽ bị phạt. Tư Hàn với Vương Nguyên thì uống hai cốc nước, còn em với Tuấn Khải hyung sẽ phải uống một chai bia được không?

– Bia à? Lâu rồi hyung cũng chưa uống, được thôi

Chí Hoành nhanh chóng đi lấy bia, cốc bày ra đủ trên mặt bàn. Cậu chia bài để mọi người cùng chơi

– Con được có năm điểm – Tư Hàn nhăn mặt

– Hyung được bảy điểm

– Em được ba điểm – Vương Nguyên ngửa bài, thầm than trong lòng, ngay ván đầu đã hai cốc nước rồi

– Á em được có hai – Chí Hoành gào toáng cả lên.

– Uống! – Tuấn Khải đặt lon bia trước mặt Chí Hoành

– Ván sau em nhất định chia bài cho hyung uống

Nó phán một câu rồi trợn mắt uống một lon bia. Cái vị đắng đắng của bia tràn vào cổ họng, Chí Hoành ít khi uống như thế. Nó cho rằng cái vị đắng cay này chắng có gì hay ho cả. Nhưng thực sự hôm nay nó rất muốn thử. Uống xong, mặt Chí Hoành đỏ bừng lên, cũng may nó thử qua vài lần nên cũng không đến mức say chẳng còn biết gì nữa

.

– Hu hu, em phải uống rồi – Vương Nguyên than

– Để xem còn ai thấp hơn em nào – Chí Hoành soi bài hai người còn lại – A! Tuấn Khải hyung có được một điểm thôi, uống nào, hi hi

Họ chơi thêm mười lượt nữa, cuối cùng Vương Nguyên phải uống hai cốc nước, Tư Hàn bốn cốc, Chí Hoành thì phải cố nuốt trọn một chia bia, còn Tuấn Khải thì thê thảm nhất phải uống đến sáu chia bia. Bây giờ hắn cảm thấy hơi choáng váng, có lẽ say rồi. Tửu lượng của Tuấn Khải không được tốt lắm, hắn bị bệnh dạ dày nên hạn chế uống rượu bia, có uống cũng chỉ dám uống rượu vang mà thôi. Lâu lắm rồi hắn mới uống bia nên không tránh khỏi cảm giác choáng váng này.

– Hình như Tuấn Khải hyung say rồi – Giọng Chí Hoành hơi lè nhè

– Appa say rồi kìa, để con đỡ appa lên phòng – Tư Hàn lo lắng kéo tay Tuấn Khải

– Không sao, appa tự đi được mà – Tuấn Khải gạt tay thằng bé ra, vịn bàn đứng lên

– Chú Tuấn Khải – Vương Nguyên chạy lại đỡ hắn – Để cháu giúp chú lên phòng.

Tuấn Khải chẳng nói gì cả, chỉ nhắm mắt để mặc Vương Nguyên đỡ mình lên. Thân hình to cao của Tuấn Khải cứ dựa sát vào người Vương Nguyên khiến cậu khó khăn lắm mới tránh để không ngã. May quá, cửa kia rồi!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s